Trên mạng Basam, ngay ngày đầu năm âm lịch, đã đăng một loạt bài về người trí thức. Thiết tưởng trong lúc đất nước rất cần đến đội ngũ trí thức và hiền tài để xây dựng kiến thiết dân tộc thành một quốc gia văn minh hùng mạnh, thì những bài đánh động vào giới trí thức tinh hoa quả là hữu ích ! Nhưng tôi đã đọc nhiều bài viết về trí thức, nói chung tôi có một cảm nhận (dù không đầy đủ ), rằng trí thức người Việt sao mà còn tiểu nông quê mùa ấm ớ, ấp úng làm vậy. Người Việt có câu “thuốc đắng giã tật”, vì thế tôi muốn tranh biện thẳng thừng, mong rằng đó là cách trực tiếp để chúng ta phản tỉnh đánh thức mình, chứ không muốn quanh co ấp úng để chiêu đãi nhau một bữa tiệc ngọt hòa cả làng, để rồi vấn đề dù quan trọng đến mấy cũng chỉ trở thành tiếng đáp nửa vời còn chưa ngã ngũ.



HIỂU TRI THỨC VÀ HÀNH ĐỘNG BẰNG TRI THỨC

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC

Để tránh sa vào lối áp đặt chủ quan vô trách nhiệm, tôi xin nêu ra mấy cơ sở hiện thực:

1. Theo đánh giá chung của nhiều nhà khoa học, người châu Á có thể tạng yếu ớt, mũi tẹt vai xuôi, nói chung là bộ thở thuộc tim và huyết hạn chế, nên hay ăn nói nước đôi nhì nhằng, không có tính quyết đoán.
2. Tại các cuộc hội thảo khoa học, khi được phát phiếu mời nhận xét đưa ra quan điểm, thì các học giả châu Á thường có ý kiến muôn thủa – rất ít kỳ vọng vào sáng kiến, bởi vì họ thường đưa ra ý kiến nước đôi, hoặc nước ba, nước bốn, tóm lại là một giải pháp toàn thể, thế này cũng không tốt, thế kia cũng chẳng hay, mà nên có một giải pháp đồng bộ. Một mũi tên cùng lúc muốn bay nhiều hướng, thì nó chẳng bay đi đâu cả. Và một lời đáp đồng bộ cũng có nghĩa là chẳng có gì cả.
3. Việt Nam chúng ta cũng nằm trong những đặc điểm này, đặc biệt chưa bàn đến những môn khoa học cao cấp như vật lý hay toán học, ngay đến văn học là cái viết bằng chữ nghĩa ai cũng đọc được, thì cái gọi là tác phẩm đồ sộ hẳn hoi mang tính tư tưởng cao của chúng ta vẫn chỉ đang là một chân trời xa vời vợi đang được ngắm vào ống kính sắp chế tạo ở thì tương lai.

Có rất nhiều tác giả đã bàn đến từ trí thức, họ bắt nguồn từ gốc Latin “intellect”. Họ bàn rất rộng rất kỹ về tiền từ này với một dãy đuôi nào là trí tuệ, trí khôn, tri thức, người trí thức… Theo tôi, “tri thức” hay “trí thức” chỉ là một, vì đây là từ đi vòng qua nghĩa Hán tự vào tiếng Việt, mà bản thân chữ Hán thì không có dấu, còn người Việt thì thường thêm dấu vào trong khẩu ngữ của mình. Vả lại có một điều quan trọng nhất trong ngôn ngữ đó là: gốc căn bản của từ là gì? Và từ đó phát triển ra bao nhiêu nghĩa tùy thuộc đồng tâm từ gốc chính duy nhất của nó.

Việc tranh luận cầu kỳ về tri thức chỉ là cách bổ dưỡng trí thức chứ không thay thế được việc con người vẫn dùng đến tri thức để hành động. Chẳng hạn như triết gia Kant đã thừa nhận “khi nói về thời gian chúng ta chẳng biết gì cả”, nhưng chúng ta vẫn sống bằng thước đo thời gian như hẹn gặp mặt, hẹn hợp đồng, hẹn hội thảo, hẹn cưới xin. Bàn về tri thức và người trí thức cách dễ hiểu nhất chúng ta hãy tham chiếu cái nhìn căn bản của triết gia Platon: Quốc gia là hệ thống được ví như các thành phần trong cơ thể. Phần sản xuất giống như lo cho dạ dầy. Phần danh dự, dũng cảm giống như tim. Còn tầng lớp suy nghĩ giống như bộ não. Người trí thức quan trọng cho quốc gia bởi lẽ họ là bộ não của dân tộc. Bộ não đó tham dự vào lãnh đạo cơ thể ngay cả lúc sản xuất, chiến đấu, cũng như thụ hưởng.

Giờ tôi xin được bàn vào bài “Trí thức, trí ngủ và trí trá” của tác giả Lê Phú Khải, hy vọng rằng tôi không chỉ đối thoại với t/g L.P.Khải, mà là với một cách nghĩ còn rất nước đôi này. Trong bài của mình, tác giả rất coi thường loại trí thức bao cấp ăn lương, và đề cao trí thức “dân sự” có tư duy độc lập. Tác giả viết: Vì thế quan chức Nhà nước là những người vừa có quyền, vừa có uy, thế mới gọi là uy quyền, nhưng dù uy quyền đến mấy, khi đã ngồi vào ghế quan chức thì anh
chỉ là một công chức, một viên nha lại mà thôi. Đã là nha lại thì phải từ lời nói đến việc làm, dù làm viện trưởng, vụ trưởng, thứ trưởng,… nhất nhất phải nghe lời cấp trên. Không thể có sáng tạo gì được, không thể được xã hội xem là trí thức. Đổi lại anh ta được lương cao bổng hậu, vợ đẹp con khôn, phú quý của đời. Một bộ phận khác, dù đỗ đạt cao, nhưng không chịu chui vào bộ máy quan chức, mà làm nghề tự do như bác sỹ, kiến trúc sư, luật sư, nhà báo, nhà văn…. Tầng lớp này dám tư duy độc lập, dám ăn dám nói, dám phụng sự lẽ phải…. Họ chính là trí thức của nhân dân Pháp. Họ có thể bị bầm dập nhưng được xã hội kính trọng.

Thế rồi cuối bài tác giả lại viết :
Năm thiếu tá phi công vũ trụ Ti Tốp sang thăm Việt Nam. Ta có tổ chức 1 buổi gặp mặt giữa phi hành gia vũ trụ với các nhà khoa học VN, khi thiếu tá Ti Tốp khuyên các nhà khoa học VN nghiên cứu vũ trụ và đi vào lĩnh vực vụ trụ, bỗng Bác Hồ đứng ngay dậy, ngắt lời thiếu tá Ti Tốp, Bác khuyên các nhà khoa học VN nên nghiên cứu các khoa học là là mặt đất thôi! Giáo sư Trần Kiên kết luận "Tôi đã suy nghĩ nhiều về lới khuyên của Bác và chuyển đề tài "Thần kinh cá chép" của tôi rất được các nhà khoa học thế giới quan tâm sang nghiên cứu đề tài "là là mặt đất" là "khẩu phần ăn của cá Rô – Phi". Toán học rất vĩ đại, Viện nghiên cứu toán học cao cấp mà Giáo sư Ngô Bảo Châu đang là Viện trưởng rất sang trọng. Nhưng các bệnh viện nhi đồng ở nước ta các cháu thiếu nhi đang phải nằm chung 2 – 3 cháu một giường, các bà mẹ phải nằm dưới đất. Khi một em bé bị đau ruột thừa, mẹ em vừa khóc vừa bế em đến bệnh viện, vạn lạy các bác sỹ cứu nhân độ thế, nhưng bệnh viện còn chờ bố em đi bán bò có tiền nộp viện phí thì mới mổ ruột thừa cứu em… thì mọi sự sang trọng phải xem lại! Mọi vật trang trí phải xem lại.

Đọc xong, tôi không hiểu tác giả sẽ ủng hộ cho trí thức “mậu dịch” hay trí thức dân sự, cái cao cấp hay cái lè tè, đúng là một dạng nước đôi đặc thù của văn hóa lúa nước. Quan điểm này của tác giả chắc chắn là sai. Bởi lẽ, ngay từ khi cả thế giới còn nghèo thì nhà thờ, đền thánh , nhà hát và trường học đã xuất hiện. Lúc đó người ta không thể lấy cớ nghèo để mà xa lánh cái cao cấp lý tưởng đi tìm cái thực dụng lè tè. Về điểm này thế giới đã có nhiều bài học rất xác thực, người Hy Lạp vào lúc rất nghèo, thành bang của những ngọn đồi chọc, nhưng mà họ phát vé cho người dân đi xem kịch, triết học phát triển, những buổi nói chuyện về thần thánh và triết học của Socrate được rất nhiều người mến mộ, sau này thì nước Đức, rồi nước Nhật đều là những nước nghèo sản vật nông nghiệp nhưng chính thế mà họ đã vươn lên hàng đầu thế giới do những cống hiến về trí tuệ và sáng chế.

Người Trung Hoa có câu “ vô hữu tiểu nhân bất dưỡng quân tử, vô hữu quân tử bất thành tiểu nhân”. Tiểu nhân không có thì không ai nuôi dưỡng quân tử về dạ dầy được, nhưng nếu không có quân tử nghĩa là kiểu mẫu tinh thần siêu hình học thì không thể hình thành kiểu mẫu cho tiểu nhân. Nhà văn Pháp Stendhal có nói: “Bọn người ở chế giễu ông chủ trong nhà bếp, nhưng lại bắt chước ông chủ ở ngoài cuộc đời”. Tại sao vậy? Vì bước ra ngoài đời là nơi công chúng phổ quát những người ở không thể không làm theo kiểu mẫu của ông chủ.

Một triết gia viết: Tôi có thể nhận ra một con người thiếu chân hoặc tay, hay mất nhiều chi thể, nhưng tôi không thể nào nhận ra một con người mà không có linh hồn. Con người không có lý tưởng tức không có ánh sáng siêu hình thì không thể thành người. Hòn gạch ở tòa lâu đài khác hòn gạch nằm ngoài đống ở chỗ hòn xây dựng thì đã nằm trong mô hình kiến thiết của bản vẽ, còn hòn nằm ngoài thì không. Lý tưởng thì không ăn được. Nhưng không có cái nhìn lý tưởng, tức những giá trị siêu hinh học – vượt qua vật chất, thì con người không bao giờ thành. Những người đánh đàn biểu diễn kiếm tiền, họ không thể đánh nếu không nghĩ về những cây đàn đỉnh cao chơi đàn mà không kiếm được đông nào. Lý tưởng chữ gốc Latin là “Ideal” khởi từ gốc chữ Ý tưởng tức Idea, hoàn toàn là ý tưởng được kéo dài ra đến tận chân trời. Không có lý tưởng sẽ không có khát vọng, cũng như không có tôn giáo, thậm chí nghệ thuật, và không có cả thách đố và dự phóng cho khoa học. Khoa học thực chứng suy cho cùng chỉ là sự thực nghiệm những ý tưởng đã hình thành trong đầu.

Nước ta cũng như nhiều nước châu Á còn lạc hậu chính vì ý tưởng tiểu nông cách mạng nửa vời. Trong bài kiểm tra trí thông minh người ta phải trả lời Có hoặc Không, yes or no, chứ không thể là Có và Không, hay Yes and No. Đó là bài học của lý trí, và chỉ có lý trí mới biết leo cầu thang tiến bộ mà thôi, còn tình cảm luôn có xu hướng mặt trận lấy lòng các bên, sẽ chẳng bao giờ đạt tới cái gì minh bạch rõ ràng cả. Có một phương ngôn thế này về trí thức: Không thể nào là người trí thức nếu không bao gồm tâm cảm yêu tiến bộ. Không yêu tiến bộ thì học bao nhiêu đi nữa thì vẫn chỉ là ngăn kéo cũ chất sách mốc mà thôi. Hy vọng, trước khi bàn vào người Trí thức chúng ta nên biết đoạn tuyệt thẳng thừng với lối nửa voi nửa chuột. Còn dùng dằng đến bao giờ nữa, nhân loại đã bước sang thế kỷ 21 rồi, chẳng lẽ chúng ta vẫn còn băn khoăn về tri thức và trí thức để vùi quên hành động tri thức của mình. Mấy lời xin trao đổi với t/g Lê Phú Khải và những ai có suy nghĩ giống ông. Cám ơn nhiều! Mùa xuân, chúc tác giả và bạn đọc mạnh khỏe, bình an, vui vẻ!

Mùng hai tết Nhâm Thìn

| Thảo luận(11) |
Khách thương hồ Email
28/01/2012 22:24
Viết một essais dài chưa đầy ngàn chữ mà chẳng có ý tưởng nào thật mới, lại phạm đến ba bốn lỗi, râu ông nọ cắm cằm bà kia, thậm chí, còn sai cả chính tả nữa chứ! Vậy thì cao vọng viết cả ngàn trang để làm gì? Không bằng chứng nào sinh động và cụ thể hơn cho kiểu trí thức tiểu nông, cái gì cũng chỉ biết đại khái, bập bõm, loáng thoáng. Đã thế, còn tư biện, mà tất nhiên thôi, ta đây cần tư duy đại cục, không cần quan tâm tra trích tiểu tiết! Cứ đà này, anh mãi mãi chỉ là nhà triết học chầu rìa, nhà tiểu thuyết chầu rìa, nhà thơ chầu rìa và chỉ nổi danh trong đám vô công rỗi nghề mà thôi! Thiệt tội nghiệp! Nhưng tội nghiệp hơn là bác Trần Hùng, mất công tỏ một thái độ nghiêm túc khoa học cho một "đấng" rất muốn tỏ ra ta đây nghiên cứu khoa học mà một tinh thần khoa học tối thiểu cũng không có!
trần hùng Email
28/01/2012 12:33
Hê hê, thưa bác Đức, "đại trí nhược ngu" khác xa với "đại trí nhựơc..sai" bác hè! Một giọt nước biển cũng mang hết vị hải hàm của đại dương;  một tế bào đủ sinh sản vô tính cả một cơ thể. Xem trọng cái "đại thể", xem nhẹ cái tiểu tiết, đối lập "thông tin tra trích" với "tư duy suy xét" chính là cố bệnh của "tiểu nông" đó bác ơi. Múa võ như nước chảy mây trôi là nhờ dày công tập từng đòn thế và khổ luyện ..đứng tấn, phải không bác?
"Tây" nó hơn "ta" là ở chỗ đó, đó bác! Ở bên Tây, bình duyệt một bài báo, chấm một luận án, biên tập một quyển sách là một quy trình "tàn bạo" lắm bác ơi!  Viết linh tinh "tiểu nông" như "phe ta', đại ngôn cuồng thuyết mà sai kiến thức cơ bản là bọn hắn vứt ngay vào sọt rác, bác ạ! Đúng là lũ Tây dương có mắt như mù, không (thèm) thấy ngọc trong đá, bậc đại trí trong bài văn chưa sạch nước cản, bác nhỉ!
Tương truyền Lão tử khuyên anh bạn trẻ Khổng tử như sau: "Ông hãy bỏ cái kiêu khí đa dục của ông đi thì mới khá được!". Ông Lão là tác giả của câu "đại trí nhược ngu", phải không, thưa bác kính mến?
trần hùng Email
28/01/2012 00:12
Kính bác Đức,
Về chữ "tri" và "trí", tôi chỉ góp ý về 'mặt chữ' thôi, nhân đọc ý bác viết rằng hai chữ 'tri thức' và 'trí thức' là một và sở dĩ người Việt đọc thành hai âm khác nhau vì quen "thêm dấu vào trong khẩu ngữ của mình". Thưa bác, chữ "tri" (bộ "thỉ") và chữ "trí" (bộ "khẩu" = tri+khẩu) tất nhiên là khác nhau về nghĩa lẫn về âm, thế thôi! Về nghĩa thì khá mơ hồ: thông thường, "tri" có nghĩa rộng là "biết" (to know), còn "trí" là ..biết sâu hơn (to comprehend)! Từ điển Thiều Chửu: "trí":khôn, trái với chữ "ngu" (hiểu thấu sự lý, nhiều mưu kế tài khéo)". Từ điển Đào duy Anh: "trí":"hiểu rõ sự lý, thông minh".
Trong thực tế sử dụng của tiếng Trung hiện đại,  đúng là hai từ "tri thức' và "trí thức" thường được dùng lẫn lộn, nhất là khi dùng để dịch khái niệm 'người trí thức' mới du nhập từ phương Tây: 'tri thức phần tử' hay 'trí thức phần tử' đều được cả, dù vậy, 'tri' và 'trí' vẫn là hai chữ khác nhau! Quả bưởi vẫn mang hạt bưởi vì chúng không phải hoàn toàn dị loại,  bác ạ! Còn về sự khác biệt có "trình độ siêu hình học của triết học" như bác đòi hỏi thì ngu mỗ xin chịu thua. Chỉ biết rằng khi phân biệt giữa 'tri' và 'trí', chữ Hán -và Hán-Việt- cũng tỏ ra có độ 'tư biện' (speculativ) khá cao, vì đã nhận ra các cấp độ khác nhau của nhận thức. Bên cạnh đó còn có chút trí khôn kiểu 'thầy Tàu': "trí viên, hành (hạnh) phương" (từ điển Đào duy Anh: phần tri thức thì cốt cho viên thông, phần phẩm hạnh thì cốt cho phương chính. Viên thì không câu trệ, phương thì không chếch lệch"). Nghe cũng được quá chớ, đâu đến nỗi 'tiểu nông' phải không bác? Cám ơn bác đã hạ vấn và không quát mắng kẻ hạ sĩ. Mong tái ngộ bác.
Nguyễn Hoàng Đức
27/01/2012 23:21
Cám ơn bạn Trần hùng
Đã chỉ giáo cho tôi "đồi trọc" chứ không phải "đồi chọc". Người Trung Hoa có câu "đại trí nhược ngu", việc tôi sai chính tả rất cám ơn bạn chỉ giáo. Còn chữ "tri" và "trí" khác nhau thế nào tôi vẫn chờ bạn chỉ giáo . Người Trung Hoa cũng có câu "biết thì bảo biết ấy là biết vậy". Xin bạn trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi nhé. Trong trường hợp bạn trả lời, tôi sẽ lĩnh giáo học hỏi và bàn bạc đến cùng. Nếu bạn không trả lời có nghĩa là bạn lủi trốn. Cũng có nghĩa là từ nói và làm cách xa nhau nhiều lắm. Vài thứ tầm chương trích cú dù có đúng cũng chưa bao giờ đạt đến phẩm chất của trí tuệ, vì đó chỉ là thông tin tra trích chứ không phải là tư duy suy xét. Mong bạn trả lời để tôi được học hỏi và bạn đọc khác cũng cũng thấy niềm hy vọng về tri thức nước nhà bề thế và chính xác lắm. Bàn về hai chữ đó cũng chẳng có gì nhiều nhặn, bạn nên trả lời tôi. Còn về viết đúng chính tả, tôi nhận thua bạn rồi. Bạn nên bàn về hai chữ tri và trí, cũng là cách có trách nhiệm với thời đại. Rất chờ mong nghe luận giải của bạn, chờ mong một thứ tài năng khác nằm ngoài tài năng chính tả. Cám ơn! N. H . Đức
trần hùng Email
27/01/2012 12:22
"Đồi trọc" chứ không phải "đồi chọc". "Triết gia" mà còn nói ngọng? "Bàn về người trí thức" chứ không ai nói "bàn vào người trí thức". Nên viết tiếng Việt cho đúng, trước khi .."bàn vào người trí thức"!
Nguyễn Hoàng Đức
27/01/2012 10:19
Với Trần Hùng
Cám ơn bạn Trần Hùng đã góp ý, mong bạn chỉ giáo rõ hơn về chữ "tri" và chữ "trí" là hai từ khác hẳn nhau trong chữ Hán có được không? Nếu Tri và Trí khác hẳn nhau thì việc người Trí thức phải có nội hàm là "tri thức" chẳng khác gì cây bưởi lại mang hạt na trong mình. Dù sao rất mong bạn bàn về hai chữ này. Tôi đã nghe các thầy Tàu bàn về ký tự nhiều lắm rồi, nhưng không thấy họ nhất trí được với nhau, chỉ vì họ rất giỏi tra cứu, nhưng lại không có trình độ siêu hình học của triết học trong đầu... Mong rẳng tôi được nghe cao kiến của bạn về việc này. Cám ơn! Nguyễn Hoàng Đức
Võ Tấn
26/01/2012 15:52
Để tránh sa vào lối áp đặt chủ quan vô trách nhiệm...với t/g Lê Phú Khải và những ai có suy nghĩ giống ông.
Cám ơn nhiều!
Mùa xuân
mạnh khỏe,
bình an,
vui vẻ!
trần hùng Email
25/01/2012 20:20
Câu "khi nói về thời gian, ta không biết gì cả' không phải của Kant mà của Thánh Augustino! 'Triết gia' nghe đồn ở đâu đó nên nói lộn rồi!
trantuan Email
25/01/2012 11:43
Ủng hộ bác Nguyễn Hoàng Đức. Cũng tội nghiệp "nước 4.000 ngàn năm vẫn trẻ con", "trí thức tiểu nông" nhiều quá, cứ nghe đến tiền là sôi sùng sục, lập tức liên tưởng đến tiêu cực, xà xẻo, bòn rút, hoang phí. Và quy đổi ngay ra những giá trị tầm tầm có thể sử dụng, bóc ăn trước mắt, như hòn xôi thằng Bờm.
trần hùng Email
25/01/2012 11:15
Kiến thức cơ bản cho đúng đã, rồi hãy cao đàm khoát luận:
- trong chữ Hán, "tri" và "trí" là hai từ khác nhau chứ không phải là một!
- gốc latinh thì phải viết là "intellectus" chứ không phải "intellect" (tiếng Anh),
- idea là tiếng Hy lạp chứ không phải tiếng La tinh, thưa đại'triết gia'!
Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất