GỌI NHỮNG CÔ HỒN
đi những bông hồng đi theo những người đàn bà rằm mồng một bỏ lại cành gai chổng ngược
đi những ngày mưa tháng 7 ứa nước trên đường ứa lỗ cống ngầu đen
đi mùa hạ đang đi
một thoáng mát kéo chăn sợi mỏng
đi đâu hạ đi đâu chẳng biết mùa đi đâu chẳng biết
trú ngụ vô tăm vô tích
cưỡi ngược mây ngược gió
gọi những cô hồn đi đi
CON NAM MÔ GÌ NỮA
tóc bạc rồi con vẫn cần có mẹ
nắng pha sương nên nắng nhạt trên đầu
ai cũng bảo chết đi cho đỡ khổ
sướng dẫu tới đâu chỉ đau đớn nặng lòng
nén nhang này con thắp tới mẹ không
quần áo bạc tiền đốt thành tro thưa mẹ
dẫu sướng khổ cũng kiếp đời sống thật
một cõi âm tiền của cũng khí âm
nơi mịt mờ có thật lẫn giả không
nam mô Phật con nam mô gì nữa
chắp giữa lòng tay những nét đời ngang ngửa
đường đời nào sướng khổ hằn sâu
con chỉ muốn tin người mất mất hết rồi
bát cháo nhạt nhèo hạt muối chát tình nhẹ như hạt bỏng
hồn mẹ tựa vào đâu hay vẫn hồn đơn độc
hay vẫn dõi về cuộc sống kiếp thế gian
nén nhang này quện khói với người dưng
lúc mẹ xa con còn điều chưa nói hết
đời nhiễu nhương làm sao thấu được
xin cho thơ con để thoát nợ âm hồn
RẮM KHÔNG TRĂNG
“Làm sao cắt nghĩa cõi người...”
Đang vui vẻ bỗng ứa lời buồn đau
Kiếp người dài ngắn biết đâu
Làm sao ai biết kiếp sau thế nào
Ngó lên trời chẳng có sao
Vin vào đâu biết thấp cao phận mình
Kiếp người giữa kiếp phù sinh
Cháo cơm đặt giữa nhân tình đảo điên
Bẻ hoa bán kẻ ưu phiền
Bắt tôm cá bán thả miền hồ ao
Phóng sinh để mua má đào
Phóng tay lại để mua vào đầy tay
Thả tiền mua áo mua giày
Đốt cho hồn để ăn mày ngẩn ngơ
Ngó lên trời chỉ có mưa
Rằm không trăng để người đưa tiễn hồn
Nén nhang thắp để mà thương
Hư vô lẫn kẻ bên đường lầm than
Cỏ xanh rồi cỏ lại tàn
Hoàng hôn khi tắt còn loang nắng chiều
Biết là sương khói phiêu diêu
Làm sao trọn kiếp vẫn yêu cõi người
| Thảo luận(0) |
Những bài mới nhất
Báo động kiểu PHẠM ĐỨC
PHÙNG VĂN KHAI viết trường ca Hoa Bên Cột Mốc

