Khiến muôn loài ngây ngất
Thời cỏ mọc không phải từ đất
Mưa giăng không phải từ trời
Từ trái tim người
Nhịp lạ …
GỬI NGÀN NĂM
Bỗng chốc
Gặp ngàn năm nỗi nhớ
Cái nhìn ấm êm hơi thở
Cỏ và hoa .
Từ ký ức bước ra
Khiến muôn loài ngây ngất
Thời cỏ mọc không phải từ đất
Mưa giăng không phải từ trời
Từ trái tim người
Nhịp lạ …
Em là cỏ , là hoa , là lá
Ta là Ong hút mật dâng đời
Bóng mây vắt ngang bầu trời
Chiều đông giá lạnh.
Như mảnh trăng rằm vành vạnh
Tỏa ngát quanh ta
Ngập tràn cỏ hoa
Gọi bình minh tới .
Bỗng chốc
Trái tim nhịp đập mới
Nỗi nhớ ngàn năm.
Hà Nội, 20.6.2010
TRẦN THẾ TUYỂN
| Thảo luận(0) |
Những bài mới nhất
Lục Bát Ngàn Năm mang vẻ đẹp sử thi
HỮU THỈNH đi tìm nhân tình trong Xa Vắng

