Rời khỏi bức tranh
Trong ngôi nhà này em
vẫn thường được tụng ca như
một nàng Dul-xi-nê-a của chàng Đôn-ki-sốt
Nhưng than ôi! Tôi chỉ là tỉnh
vật trong tranh một họa sỹ vẽ tồi
tôi là một chấm phá không cần thiết
và tôi muốn tự mình rời khỏi bức tranh
Nhưng biết làm sao khi mà
Thượng đế đã tác tạo ra ông, bàn tay của ông, khối óc của ông và cái chi tiết tôi này nữa!
Họa chăng tôi đổi thay Thượng đế
Để tự mình rời khỏi bức tranh
Con mắt tình yêu
Con mắt tình yêu không giấu vào đâu được
Cứ nhìn theo em đằm đằm
Theo chiều em bước
Ngó nghiêng
Con mắt tình yêu không lẫn vào đâu được
Cứ ve vuốt tay em nồng nàn
Nồng nàn
Đôi môi tình yêu cứ chum chúm gọi mời
Chum chúm gọi mời
Chỉ đôi chân là đứng lại
Sợ gió vô tình bắt gặp tình si
Ừ thì em có đợi đâu!
Em có chờ ai đâu!
Chỉ là tựa cửa thôi mà
Em có chờ ai đâu!
Hình như cơn gió thoáng qua
Hình như lá xào xạc cuốn trong chiều vàng êm
Hình như dấu rêu mòn một chút
Như là có dấu chân ai?
Em có chờ ai đâu!
Chỉ là đứng đợi cơm sôi
Chỉ là vớt bọt nồi canh thôi mà
Ồ! Hình như có tiếng xe
Tiếng xe ngoài ngõ, người dưng đấy mà!
Ừ, thì em biết người dưng
“Người dưng” đi mãi “người dưng” không về
Ừ, thì em có đợi đâu?!
Chỉ cần có ai đó để cười
Anh yêu!
Chiều nay em vui quá
Em cười nói một mình
Múa may một mình
Cái bóng trên tường cũng vui,
ngất ngưỡng
Em thèm có ai đó để cười
Không cần hôn cũng được
Không cần hôn
Chỉ cần có ai đó để cười!
Rời khỏi giấc mơ
Em rời khỏi giấc mơ của anh
để chấp chới bay vào giấc mơ của những đàn ông khác
người trẻ có, người già có,
nhàng nhàng cở anh cũng có
Nhưng em không dám dừng lâu trong giấc mơ của mỗi người
Vì sợ
sẽ nhìn thấy
ở phía cuối giấc mơ
tình yêu bợt ra
ánh nhìn bợt ra
Hãi lắm!
và em lại phải hối hả bay vào giấc mơ của một đàn ông khác nữa
để thấy mình được yêu
như thực
trong đời.
| Thảo luận(2) |
Những bài mới nhất
Thu Cảm cùng VÂN LONG giữa mùa hạ
Lục Bát Ngàn Năm mang vẻ đẹp sử thi


“Từ ấy trong tôi bừng” một sự tìm kiếm những bài thơ của tác giả rất “lạ” này…