Cát Du là bút danh của một người phụ nữ đang công tác trong ngành Hải Quan của tỉnh Bình Dương. Chị đã in một tập thơ có tên “Cảm” và được nhận Giải thưởng Huỳnh Văn Nghệ năm 2005. Giữa những số liệu xuất nhập khẩu, Cát Du vẫn giành một không gian cho bao nhiêu ý tứ xuất hiện với niềm tin cậy "chỉ cần có ai đó để cười". Cát Du chuẩn bị ra mắt một tập thơ mới, có tên “Nàng”. 5 bài thơ chọn tình cờ từ bản thảo của Cát Du, cũng ít nhiều thể hiện được tâm tư của một gương mặt thơ miền Đông Nam bộ. Nếu ai từng nghĩ rằng, Bình Dương chỉ có những khu công nghiệp, thì có thể đọc chùm thơ của Cát Du sẽ thấy mảnh đất ấy cũng giàu phẩm chất thi ca!




Rời khỏi bức tranh

Trong ngôi nhà này em
vẫn thường được tụng ca như
một nàng Dul-xi-nê-a của chàng Đôn-ki-sốt
Nhưng than ôi! Tôi chỉ là tỉnh
vật trong tranh một họa sỹ vẽ tồi
tôi là một chấm phá không cần thiết
và tôi muốn tự mình rời khỏi bức tranh
Nhưng biết làm sao khi mà
Thượng đế đã tác tạo ra ông, bàn tay của ông, khối óc của ông và cái chi tiết tôi này nữa!
Họa chăng tôi đổi thay Thượng đế
Để tự mình rời khỏi bức tranh


Con mắt tình yêu

Con mắt tình yêu không giấu vào đâu được
Cứ nhìn theo em đằm đằm
Theo chiều em bước
Ngó nghiêng
Con mắt tình yêu không lẫn vào đâu được
Cứ ve vuốt tay em nồng nàn
Nồng nàn
Đôi môi tình yêu cứ chum chúm gọi mời
Chum chúm gọi mời
Chỉ đôi chân là đứng lại
Sợ gió vô tình bắt gặp tình si


                                                       
Ừ thì em có đợi đâu!

Em có chờ ai đâu!
Chỉ là tựa cửa thôi mà
Em có chờ ai đâu!
Hình như cơn gió thoáng qua
Hình như lá xào xạc cuốn trong chiều vàng êm
Hình như dấu rêu mòn một chút
Như là có dấu chân ai?

Em có chờ ai đâu!
Chỉ là đứng đợi cơm sôi
Chỉ là vớt bọt nồi canh thôi mà
Ồ! Hình như có tiếng xe
Tiếng xe ngoài ngõ, người dưng đấy mà!
Ừ, thì em biết người dưng
“Người dưng” đi mãi “người dưng” không về
Ừ, thì em có đợi đâu?!



Chỉ cần có ai đó để cười

Anh yêu!
Chiều nay em vui quá
Em cười nói một mình
Múa may một mình
Cái bóng trên tường cũng vui,
ngất ngưỡng
Em thèm có ai đó để cười
Không cần hôn cũng được
Không cần hôn
Chỉ cần có ai đó để cười!

                                                                                      

Rời khỏi giấc mơ

Em rời khỏi giấc mơ của anh
để chấp chới bay vào giấc mơ của những đàn ông khác
người trẻ có, người già có,
nhàng nhàng cở anh cũng có
Nhưng em không dám dừng lâu trong giấc mơ của mỗi người
Vì sợ
sẽ nhìn thấy
ở phía cuối giấc mơ
tình yêu bợt ra
ánh nhìn bợt ra
Hãi lắm!
và em lại phải hối hả bay vào giấc mơ của một đàn ông khác nữa
để thấy mình được yêu
như thực
trong đời.


| Thảo luận(2) |
duthanchi Email
10/07/2010 01:03
Cái ...e thơ của chị này giống giống của bà chị Ánh Huỳnh! Hông biết sao tui lại cảm thấy như vậy!
Nguyễn Thái Sơn Homepage
02/07/2010 09:02
Mấy năm trước đọc được chùm thơ rất “lạ” trên Báo Văn Nghệ - lò 17 Trần Quốc Toản Hà Nội - của Cát Du, trong đó có bài tôi đặc biệt thích, là “Thôi đành để gió cuốn đi”. Chỉ nhớ một bài này thôi nhưng bút danh Cát Du mấy năm rồi, và chắc còn lâu nữa, vẫn cứ ám ảnh. Thơ “lạ”, bút danh “lạ”, khó mà quên được! (vậy mà, sau đó không lâu, thấy có “cụ lão thành…” nào đó viết bài phê phán “Thôi đành để gió cuốn đi”. Thế mới “lạ”). “Lạ” hơn nữa, bài “phê” này cũng lại in ở chính Văn Nghệ “Trần Quốc Toản”.
“Từ ấy trong tôi bừng” một sự tìm kiếm những bài thơ của tác giả rất “lạ” này…
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất