Thơ hay- không hay-tùy thuộc vào sự cảm thụ của người trực tiếp đọc, nhưng dẫu thế nào cũng đã chuyển tải được thông điệp của người viết. “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” của Lê Thiếu Nhơn được đón nhận như thế nào còn tùy theo quan điểm của mỗi người. Sẽ có người thích những câu thơ dịu dàng trong những bài thơ viết cho tình yêu, nhưng cũng sẽ có nhiều người thích những câu thơ dằn vặt, thách đố, cao ngạo, triết lý của tác giả. Riêng tôi, mỗi buổi chiều - không liên tục- lại tẩn mẩn đọc lại bản tường trình giấc mơ đi vắng, để mắt cay cay với hình ảnh “ Ngọn đèn sắp nghiêng bên hiên mẹ ngóng/ Kẽ tha hương tạ lỗi trước giao thừa”, để chiêm nghiệm và chia sẻ với Lê Thiếu Nhơn những ray rức, tự vấn: “Trong những giấc mơ thụ động và thúc thủ. Tôi muốn bật dậy nghiêm ngắn viết một bài thơ. Một bài thơ chập chờn từ yếu đuối những cơn phẫn nộ”




TÌNH YÊU TRONG BẢN TƯỜNG TRÌNH GIẤC MƠ ĐI VẮNG

PHAN NGỌC THƯỜNG ĐOAN

Rất nhiều buổi chiều, tôi lại tẩn mẩn giở ra, đọc lại bản tường trình giấc mơ đi vắng. Một bản tường trình không ghi ngày tháng năm, giống như có những giấc mơ khi thức dậy không thể nhớ dẫu rất cố gắng, giống như một tình yêu chỉ còn mùi hương và dáng tóc, gương mặt đã lặng nhòa…
Cất bớt những rung động mỏng manh
Ngồi im trong ngọn gió xa xăm chẳng phải điều đơn giản
Tôi cố nghĩ rằng em vừa đi vắng
Trên con đường ngõ ngách ngược chiều nhau
Cuộc sống còn rất nhiều thứ phải chờ đợi, phải tin yêu
Sao một người quay lưng đã nghe trời cạn nắng…”

( Chuyển gió)

Những tường trình về tình yêu của Lê Thiếu Nhơn trong tập thơ “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” rất dễ thương và rất lãng mạn, cái lãng mạn còn sót lại ít oi ở những người làm thơ thuộc thế hệ 8X,9X, hôm nay. Cái lãng mạn ấy có thể làm con người dịu đi cơn thịnh nộ bất chợt kéo đến, có thể làm con người nở với nhau một nụ cười dẫu quan điểm sống không giống nhau, có thể và nhiều cái có thể khác…

Ở bài thơ” Ba đoản khúc cho một người”, tôi bắt gặp một Lê Thiếu Nhơn vừa tha thiết vừa trằn trọc vừa rất yếu mềm dẫu tỏ ra mình cứng rắn
Anh nhớ cả buổi chiều hôm ấy nhờ một khuôn mặt
Một khuôn mặt đang cười xạc xào cỏ cây
Em đứng lẫn vào ngọn gió cuối mùa thao thức…

Xin ở lại đây một cơn mưa cũ

Chút niềm tin bé nhỏ không thể giữ chân người muốn xa nhau
Vẫn đủ anh ngồi mong ngóng đôi mắt buồn chiều tắt nắng
Nếu em lẻ loi bước qua ngày giá lạnh
Thì cô đơn trong anh tăng gấp vạn lần

Và thương nhớ mỗi ngày cứ bấp bênh thêm...”

( Ba đoản khúc cho một người)

Em chưa hề chối từ
Tôi chưa hề bỏ cuộc
Một miền hư ảo đã thẵm sâu
Một lời nguyện cầu đã lạnh buốt

(Biến khúc tình)

Xuyên suốt tập thơ không phải là một cung trầm, không phải hoàn toàn là một gam lạnh, mà nó như biểu đồ” hình Sin”- cao- thấp, khi đang dịu dàng nồng nàn bỗng dưng cáu gắt, khi đang lãng mạn bỗng nhiên triết lý nặng nề.
Biển bây giờ không thể giữ chân em
Mắt đã phai từng cơn sóng cũ
Cánh buồm trôi giấc mơ quá khứ

Sự sợ hải đánh dấu cơn bão đêm
Sự thờ ơ đánh dấu bàn tay mỏi
Sự toan tính nằm im trong mảnh lưới…

( Trùng khơi)

Xuyên suốt tập thơ cũng không chỉ là những bài thơ dành cho tình yêu đôi lứa, mà có những nỗi nhớ quê nhà ám ảnh từng đêm, những khắc khoải của một” cư dân xứ lạ” xót xa gan ruột
“ Thần thánh đã lâu không còn hương hỏa
Kẻ tha hương tạ lỗi trước giao thừa
Di cư áo cơm, lưu đày thương nhớ
Chuyến xe ngày về cỏ dại giấc mơ

Ngọn đèn sắp nghiêng bên hiên mẹ ngóng
Ai nở lòng bước chậm một tháng giêng?

( Vội vàng quê cũ)

Với tôi, “ Bản tường trình giấc mơ đi vắng” còn giống như một “ tour” nhạc, rời giai điệu dịu êm bước qua cung bậc khác, gấp gáp hơn, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn và cũng cay đắng hơn. Và những điều này có thể làm thay đổi cảm xúc của người đọc
Có khi tàn một giấc mơ
Tôi nhận ra nhiều người sống trong mộng ảo
Tôi đắn đo không nở lay động họ..

( Vượt thoát)
Thế kỷ mệt mỏi khởi động rồi chăng?
Tôi sinh ra từ đêm thói quen sợ hãi
Tôi bước đi trong ánh sáng lữ hành
Làm sao biết phía trên ngọn đèn vẫn còn nguyên bóng tối
Những buổi chiều cần mẫn, thế mà kinh!

( Rung động kép)

Thơ hay- không hay-tùy thuộc vào sự cảm thụ của người trực tiếp đọc, nhưng dẫu thế nào cũng đã chuyển tải được thông điệp của người viết. “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” của Lê Thiếu Nhơn được đón nhận như thế nào còn tùy theo quan điểm của mỗi người. Sẽ có người thích những câu thơ dịu dàng trong những bài thơ viết cho tình yêu, nhưng cũng sẽ có nhiều người thích những câu thơ dằn vặt, thách đố, cao ngạo, triết lý của tác giả.

Riêng tôi, mỗi buổi chiều - không liên tục- lại tẩn mẩn đọc lại bản tường trình giấc mơ đi vắng, để mắt cay cay với hình ảnh “ Ngọn đèn sắp nghiêng bên hiên mẹ ngóng/ Kẽ tha hương tạ lỗi trước giao thừa”, để chiêm nghiệm và chia sẻ với Lê Thiếu Nhơn những ray rức, tự vấn
“ Trong những giấc mơ thụ động và thúc thủ
Tôi muốn bật dậy nghiêm ngắn viết một bài thơ
Một bài thơ chập chờn từ yếu đuối những cơn phẫn nộ

Danh vọng màu gì, lương tri màu gì?
Tôi bất lực nhìn tôi ngơ ngác
Cuộc đời này sẽ không cần tôi đâu
Nếu tôi không biết nghĩ cho người khác
Sao xã hội vẫn nghèo nàn?
Sao đất nước vẫn chậm chạp?

Quê hương được gì, xứ sở được gì, cộng đồng được gì?

( Ngã rẽ giấc mơ)


Nguồn: Báo Văn Nghệ TPHCM số 114, ra ngày 17-6-2010

| Thảo luận(0) |
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất