DI LI không đủ tự tin khi “mộc mạc” ra đường
THỦY ANNA (thực hiện)
@ Mới đây, Dili ra mắt cuốn sách: Tháp Babel trên đỉnh thác ánh trăng, một cái tên sách rất dài, có ý nghĩa gì với riêng chị không?
Di Li: Chắc là xu hướng sách dài dần rồi. Từ Tầng thứ nhất, Điệu Valse địa ngục, 7 ngày trên sa mạc rồi Tháp Babel... mỗi tập thêm 1 chữ.
@ Chị có tham vọng quá không khi là một độc giả, tôi nhận thấy chị đang muốn chinh phục các thể loại văn học. Từ tiểu thuyết trinh thám, tình cảm, bút ký. Trong “Tháp Babel Trên đỉnh Thác Ánh trăng”, yếu tố "lạ” nào được chị chọn làm gia vị cho cuốn sách gồm 11 truyện ngắn?
Di Li: Có người hỏi phong cách riêng của tôi là gì, vì người sáng tạo bao giờ cũng phải có phong cách riêng. Tôi cho rằng phong cách riêng của mình là "sự thay đổi luôn xoành xoạch". Văn là người mà. Tôi ghét sự nhàm chán và đơn điệu. Điều này cũng giống như sở thích dùng tóc giả của tôi, tôi có chừng 20 bộn tóc giả với đủ các phong cách khác nhau. Tôi làm thế không phải vì "điệu", cũng không phải với mong muốn đẹp hơn vì chưa chắc tôi đội bộ tóc nào cũng đẹp, mà chỉ vì nếu ngày nào cũng nhìn thấy mình với một kiểu như thế, tôi sợ rằng mình sẽ chán chính khuôn mặt mình, cũng như nếu cứ viết mãi một thể loại, tôi sợ rằng chính tôi sẽ chán tác phẩm của tôi trước. Tôi thích khám phá và một thể loại mình chưa thử nghiệm bao giờ cũng là một sự khám phá.
@ Nếu nói văn là người, thì độc giả cũng nhận xét rằng văn của chị, dường như chỉ dành cho tầng lớp thượng lưu trong xã hội, nó quá xa xỉ đối với những người lao động nghèo?
Di Li: Trong tập “Tháp Babel…”, tôi thử đẩy sâu yếu tố tâm lý người lên cao và cũng thử nghiệm đề tài chiến tranh. Không phải như bạn nghĩ, tôi đã nói là tôi viết nhiều thể loại, nhiều đề tài. Ngoài chị, cũng có người đã nói câu này, và ngay tức thì tôi viết truyện "Bữa tiệc đêm cuối năm" in trên số Tết Lao động năm 2008. Đấy là một câu chuyện cảm động của một nhân vật đã sống ở tận cùng xã hội, nhìn chung cũng nhận được phản ứng tích cực từ phía độc giả vì tôi đã post nó lên blog. Còn truyện “Tháp Babel…” là về một cô gái miền núi cô ta còn chẳng biết chữ và cô ta nghèo đến nỗi cả đời chỉ đc xem phim có ba lần. Tuy nhiên, dù viết kiểu gì thì cái tôi của tác giả cũng in dấu trong đấy.
@ Nhưng có điều gì đồng cảm giữa một nhà văn thành thị và những cảnh ngộ dưới đáy xã hội ấy?
Di Li: Tôi nghĩ mình may mắn, được độc giả yêu quý dù xuất hiện chưa lâu, đầu sách sau của tôi in vào cuối năm nay sẽ với ấn bản in cao hơn, có lẽ sẽ là 7000 hoặc 8000 bản. Tôi nhìn những người thiếu may mắn hơn tôi ở một góc độ khác. Tôi không thương hại họ, mà tôi chia sẻ để tìm ra những vẻ đẹp lấp lánh trong mỗi một cảnh ngộ, cuộc sống dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Con chó trong "Bữa tiệc đêm cuối năm", nó nghèo đến nỗi phải đi bán máu. Đến bữa chủ và chó nhường nhau bữa ăn nhưng nó vẫn được mặc một chiếc áo gile cắt từ mẩu áo cũ của chủ. Mỗi lần ra ngoài đường nó được thắt nơ đỏ là một mẩu ruy băng mà chủ nhặt về. Còn cô gái dân tộc H'mong trong “Tháp Babel…” dù khônghiều tri thức nhưng vẫn say mê nghệ thuật, say mê điện ảnh, bất kỳ một người nào hay một hoàn cảnh nào như họ đều có thể làm thế và tình huống tôi dựng ra không hề phi lý chút nào. Không phải cứ giàu có ta mới có thể lấp lánh được.
@ Điều gì khiến Di Li tin tưởng vào số lượng xuất bản những đầu sách mang tên chị khi độc giả Việt bị chi phối bởi nhiều loại hình văn hoá và dường như đã quá thờ ơ với văn hoá đọc?
Di Li: Thực ra số lượng ấn bản in như vậy không phải là nhiều so với số lượng độc giả ở Việt Nam. Tuy nhiên, tôi tin tưởng việc văn hóa đọc của chúng ta sẽ ngày càng tăng. Mới đầu tôi tưởng tiểu thuyết Trại Hoa đỏ dày đến 600 trang, giá bìa 90.000 sẽ bị... ế, vậy mà đã tái bản cho dù có sách lậu ngoài vỉa hè. Tuy nhiên dù thế nào thì việc các tác giả cố gắng cạnh tranh với điện ảnh, và sân khấu, báo chí là điều không tưởng.
@ Di Li mỗi lần ra sách đều khiến mọi người có một cảm giác "đóng đinh" trong ý nghĩ rằng chị là "kiều nữ viết văn" "người đẹp viết văn" vv...Đã bao giờ chị thấy vẻ đẹp của chị "mâu thuẫn" với nghề cầm bút, cái nghề mộc mạc, dung dị và quá xa xỉ với ánh đèn Flash. Nếu được lựa chọn lại, Dili sẽ là...
Di Li: Tôi cũng cho rằng mình đẹp lắm đâu. Bằng chứng là tôi chưa bao giờ dám để khuôn mặt "mộc mạc" ra đường, không bao giờ muốn một bức ảnh được chụp vu vơ từ một tay máy không quen biết lại chưa được qua photoshop. Tôi chưa bao giờ quá tự tin vào nhan sắc của mình, nhưng tôi tự tin rằng mình biết cách làm đẹp, biết biến cái xấu thành cái đỡ xấu, biến cái đẹp vừa vừa thành cái đẹp, viết văn là một nghề nghiệp cần đến thẩm mỹ cao, rất rất cao chứ không phải mộc mạc và dung dị. Vì thế, tôi cũng chỉ là người lựa chọn ngôn từ và câu chữ để ghép thành một áng văn đẹp mà thôi. Tôi cho rằng văn chương là đỉnh cao của thẩm mỹ và trí tuệ. Ở đấy, nó tập hợp tất cả mọi bộ môn khoa học tự nhiên và xã hội cũng như mọi tư tưởng thẩm mỹ, nghệ thuật của mọi bộ môn nghệ thuật khác.
@ Di Li từng thừa nhận rằng chị ít đọc. Vốn sống mà chị có được trong văn chương và những tác phẩm chị viết ra đều được chắt lọc từ sự trải nghiệm và những chuyến đi. 11 truyện ngắn trong tập sách: Tháp Babel Trên đỉnh Tháp Ánh trăng cũng thế?
Di Li: Tôi không đọc sách văn học nhiều bằng sách khảo cứu. Không phải tôi lười mà do thời gian của tôi rất hạn hẹp, tuy nhiên, số lượng sách nghiên cứu mà tôi đọc không hề ít chút nào, đơn cử như để viết vài đoạn trong "Cuốn trôi trong gió" tôi mất 2 tuần chỉ để ngốn 1 đống tư liệu lịch sử khổng lồ.
@ Cảm ơn Di Li về cuộc trò chuyện này.
| Thảo luận(0) |
Những bài mới nhất
Chợ văn, ai bán ai mua?
Gặp nhà văn NHẬT TUẤN ở Bình Dương

