Tuổi thơ thuyền giấy
Dưới chân bờ sóng vỗ
trên đầu mây trắng trôi
cồn cào dòng sông nhỏ
lám láp tuổi thơ tôi.
Tuổi mực tím tường vôi
đất cát tràn tung nắng
cùng người ấy hồn nhiên
lục tìm trang giấy trắng.
Dưới mưa chiều mới tạnh
gấp một đôi thuyền con
hai ba cùng thả xuống
vỡ tan mặt nước giòn.
Phải đâu làn gió nhẹ
thuyền người ấy xa hơn
hay tại tay vụng gấp
mà thuyền tôi dỗi hờn.
Có thế mà cũng khóc
tôi chẳng dám dỗ dành
chỉ thương đôi thuyền giấy
trôi về đâu mong manh...
Như ngàn sóng biển xanh
ào ạt xô bờ đá
bỏ thuyền giấy bên sông
giữa cuộc đời trăm ngả.
Chiều nay về làng cũ
dòng sông xưa đây rồi
vẫn bờ cây vạm vỡ
mà một mình sông thôi.
Về đâu thuyền giấy ơi?
bên bồi trông bên lở
chỉ trên đầu mây trôi
chỉ dưới chân sóng vỗ...
Khúc rong chơi
Đời người mây nổi
đời ta sóng chìm
không thành lặng im
vỗ vàng bờ cát
ai chung chiêng câu hát
ta mái chèo khua trăng bạc trăng vàng
rong chơi đến tận lỡ làng
còn sang kiếp khác gẩy đàn phiêu ly...
Bao nhiêu mây trắng
thì ra cánh đồng
bao nhiêu mây vàng
rỡ ràng mặt ruộng
bao nhiêu mây đen
trẫm mình xanh đất
bao nhiêu nẻo khuất
phù sa lấp đầy
đời người ừ nhỉ đời cây
gió rung thì hát khúc này rong chơi...
Thời gian xô lệch bên bồi
ngậm ngùi bên lở
không thành Trương Chi ngậm cười đáy chén
cát trắng lặn đáy sông sâu
ta về ngậm hạt mưa ngâu
ái ân vạt áo qua cầu gió bay...
Sông Lăng
Chắt ra tự đất tự trời
sông Lăng đổ vào sông Mẹ
Gạt bao dâu bể
ngô khoai mướt mát đôi bờ
đồng đất ướt rạ rơm khô
bát cơm tấm đỏ ngày giáp hạt
sông quặn mình chở che khuất khúc
sông thức
đã bao mùa qua đi
bao mùa sẽ tới
đời sông giản dị vô cùng
như tổ tiên ta mấy nghìn đời trước
như ông bà cha mẹ của ta
giấy rách còn giữ lấy lề
bao giờ ngã xuống thì về với sông...
Có tự bao giờ sông Lăng?
trẻ con hỏi người già im lặng
người già hỏi người già hơn im lặng
nhẩm tính tuổi mình dè dặt tuổi sông
có mây đã có sông
có trời đã có sông
sông bồi lên đất
đất nghìn năm trai trẻ
ai nỡ bảo sông già
xào xạc bờ tre
ừ nhỉ
có tre đã có sông rồi
tre nối đời đánh giặc
sông nhằm ra biển
sông Lăng theo cùng sông Mẹ
từ xưa dò đến ngọn nguồn...
Chẳng bao giờ sông tính thiệt hơn
nhận vào lòng mình biết bao rơm rác
đã ác một giờ cũng ác
hiền hoà chảy một đời sông
chảy về phương Đông
nơi mặt trời mọc
nơi cây lúa mọc ra hạt gạo
củ khoai củ sắn no tròn
nong tằm vàng xuộm sông Lăng
trẻ con bơi sang bờ dâu tùm tũm
cá mương rỉa giận lưng trật lựt sựt
lô nhô vạt áo gái làng đêm trăng
chưa ngần ấy đã thản nhiên sông Lăng...
Thản nhiên sông Lăng lừng lững
mùa đông gầy guộc quặn mình hôm mai
mà vâm váp tình xứ xở
ta đi mấy chục năm dài
bao đồ đạc bỗng thành im lặng
im lặng trước sông
im lặng ngôi đền tuổi thơ vụng dại
se mình chiếc lá vàng rơi
thì thầm sông chảy bên trời
đâu đây còn nghe tùm tũm
trẻ con bơi lặn
gái làng khoả trăng
rô, mương lựt sựt
cầm bằng sông Lăng...
Đêm nay chạnh một đêm trăng
một mình ta một sông Lăng ngọn nguồn...
| Thảo luận(2) |
Những bài mới nhất
Tình yêu mang hình hài vũ trụ
Hạt Yêu Thương của NGÔ THỊ THỤC TRANG


Cam on ban doc sahong. Toi lam chum nay va cac bai tho khac tu ngay du thi vao Truong Viet van Nguyen Du nam 1998. Cung de dat lam khi dua len. Co su co vu cua doc gia the nay thi vung tam lam. Se cong bo thuong xuyen hon.
Tran trong[emot]zan[/emot]