Chuyên mục “Thơ trong những tập thơ” trên tạp chí Văn Nghệ Quân Đội số cuối tháng 5-2010 giới thiệu tác phẩm của “khổ chủ” lethieunhon.com: “Đọc đi đọc lại để tìm một thông điệp bỗng thấy yêu thơ ca hơn và thực ra thơ ca còn nói được nhiều lắm trong đời sống này… Có người làm thơ chuyển động ra phía bên ngoài nội tâm, thơ Lê Thiếu Nhơn chuyển động vào bên trong của tâm hồn, tự vấn, quẫy đạp, cắn dứt nhưng không tọc mạch, dửng dưng với vui buồn số phận của người khác. Biết nâng đỡ tiếng thở dài trong cuộc sống sôi động và gấp gáp, trong lúc thi ca đang loay hoay và thực ra đã lặng lẽ co rút lại một cách vô điều kiện là điều đáng ghi nhận của Bản tường trình giấc mơ đi vắng. Người làm thơ đích thực buộc lòng phải đặt câu hỏi, nhận thức lại khả năng gắn kết của thi ca với thời cuộc, một câu hỏi khó có câu trả lời đích đáng!”




Bản tường trình giấc mơ đi vắng


Với độ dày 80 trang, 32 bài thơ và 4 phụ bản do họa sĩ Nguyễn Thị Hiền vẽ, tập thơ Giấc mơ đi vắng của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn thoạt nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt. Tôi thích các bình luận, tản văn, chân dung văn học của Lê Thiếu Nhơn hơn, nên đã cầm lên đặt xuống nhiều lần mà chưa mở đọc. Trong những ngày tĩnh lặng một mình mới lơ đãng tìm nó và thật bất ngờ, Bản tường trình giấc mơ đi vắng có một sức hút mạnh mẽ. Đọc đi đọc lại để tìm một thông điệp bỗng thấy yêu thơ ca hơn và thực ra thơ ca còn nói được nhiều lắm trong đời sống này. Sợ đất đai khô cằn, cỏ dại đã ra hoa/ Sợ lòng mình bơ vơ, tôi làm thơ ngợi ca trời rộng/ Ngỡ được gửi một mắc lưới đến hy vọng thuyền chài/ Nào hay phải góp cho trùng khơi một con sóng (Thơ mắc cạn). Con chim hót trời vẫn xanh, mây vẫn trắng/ Tôi tình cờ nghe được giữa mùa đang chuyển động/ Tôi tình cờ nghe được con chim hót về im lặng riêng mình (Buông bút tự nghĩ). Có khi tàn một giấc mơ/ Tôi nhận ra nhiều người đang sống trong mộng ảo/ Tôi đắn đo không lỡ lay động họ/ Vì chính mình cũng không chịu nổi khổ đau (Vượt thoát)…

Có người làm thơ chuyển động ra phía bên ngoài nội tâm, thơ Lê Thiếu Nhơn chuyển động vào bên trong của tâm hồn, tự vấn, quẫy đạp, cắn dứt nhưng không tọc mạch, dửng dưng với vui buồn số phận của người khác. Biết nâng đỡ tiếng thở dài trong cuộc sống sôi động và gấp gáp, trong lúc thi ca đang loay hoay và thực ra đã lặng lẽ co rút lại một cách vô điều kiện là điều đáng ghi nhận của Bản tường trình giấc mơ đi vắng. Người làm thơ đích thực buộc lòng phải đặt câu hỏi, nhận thức lại khả năng gắn kết của thi ca với thời cuộc, một câu hỏi khó có câu trả lời đích đáng. Đó dường như là một mạch ngầm xuyên suốt của tập thơ: Tôi lẽ nào cậy ngọn đèn hư ảo vầng trăng/ Viết ngàn câu sóng xô lên mắt mẹ? (Thơ an ủi mẹ) Bất giác nghe lòng tự hỏi lòng/ Mấy trang bản thảo từ máy tính/ Có đủ an ủi ngọn lửa không? (Nghe trời trở gió) Thi ca cứ xôn xao điệu vần bên ngoài nhỏ nhoi số phận/ Thì tôi xin trả chiều cho lơ đãng mây (Trả thơ cho đời) Làm sao vừa lau nước mắt vừa ngợi ca cái đẹp/ Ta đứng riêng mùa sóng gió riêng ta (Những câu rơi rụng)… Nhưng cũng chính nhà thơ đã trả lời một cách xác quyết: Cánh chim vẫn bay/ Dù mênh mông khôn lường họng súng/ Con cá vẫn bơi/ Dù lênh đênh nổi đóa sóng ngầm (Nửa đêm với đồng nghiệp).

Bản tường trình giấc mơ đi vắng đã thể hiện những phẩm chất nổi trội của thơ Lê Thiếu Nhơn. So với những tập thơ trước của anh trong đó có Trong bóng người xưa đã nhận tặng thưởng của Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh thì vẫn là những tịnh tiến về phía trước, sự nhất quán của ngòi bút giàu suy tư, luôn tự vấn, và cảm thông trước những mất mát tinh thần trong đời sống. Nhà thơ tự giãi bày, tự soi rọi và tự ngậm ngùi trong một cảm xúc liền mạch. Sự nhập thế trong tư cách nhà thơ được hướng vào bên trong dường như cũng là sở trường của Lê Thiếu Nhơn. Thơ Nhơn buồn nhưng không tuyệt vọng, lo lắng nhưng không hoảng sợ, dằn vặt nhưng không trốn chạy trước những cảnh huống éo le ở cuộc đời. Và cái nhìn của Lê Thiếu Nhơn thực chất vẫn là cái nhìn theo chiều hướng lạc quan: Tôi chỉ muốn viết một lá thư vỏn vẹn mấy dòng/ Gửi chàng trai Việt thế kỷ sau giống tôi/ Chúc mừng bạn là công dân một cường quốc! (Lá thư hy vọng)
 

Khởi hành

Quên trăm câu thơ vẫn nguyên một nỗi buồn
Tôi nặng trĩu tôi trong thế giới im lìm
Người tìm lợi danh bất chấp thủ đoạn
Người chọn an phận ngoảnh mặt quay lưng
Tôi tìm gì
               tôi chọn gì
                               chân trời chầm chậm

Không lẽ quay về nhà với mẹ chiều xưa mưa muộn
Không lẽ đến chỗ hẹn với em lận đận ân tình
Tôi sợ sự bình yên giả tạo
Tôi sợ sự bình yên sóng ngầm

Muốn nán lại mùa thu phấp phổng
Sao heo may ám ảnh cánh buồm
Nỗi xa khơi lênh đênh ngờ vực
Nỗi xa khơi lạnh buốt riêng mình.


Bản tường trình giấc mơ đi vắng

Chẳng thể nào bình yên
trong một thế giới rối bời cảm giác
Tôi bắt đầu tin
 lời nguyện cầu góc vườn tinh sương cỏ mọc
Nơi ấy một chiếc lá dự báo một cơn giông
Nơi ấy một màu hoa canh chừng một tia nắng
Nơi ấy một nụ cười bất trắc một giấc mơ.

Tôi hy vọng từng ngày
Tôi hy vọng từng mùa
Bao nhiêu cánh chim qua đây
không để lại giọng hót
Bao nhiêu bàn chân qua đây
không kỷ niệm dấu giày
Bao nhiêu khuôn mặt qua đây
không nghẹn ngào ánh mắt
Phải nói điều gì cứu chuộc nỗi âu lo?
Chưa ai gửi bản tường trình cho mây trắng trời xa
Sao vẫn nghe câu trầm câu bổng hát vào bóng tối
Tôi cầm nhầm số phận, hay cầm nhầm tiếng ca?


Gửi cho ngày chưa đến

Bài thơ này anh không viết cho anh
Anh viết cho người lỡ đường đêm đông trú rét
Anh viết cho cô gái nghèo không bán rẻ hôn nhân
Anh viết cho cái nhìn xót xa những ngày ngộ nhận
Và viết cho chiều nào màu áo lạ lùng thêm.

Thế kỷ chúng ta đang sống
có giấc mơ dài hơn nước mắt
Anh cứ chờ một tiếng gõ cửa lương thiện
Anh cứ chờ một vầng trán rộng thanh liêm
Em về giữa phố khuya không lo trộm cướp
Em đi sớm tinh sương câu hát đồng hành.

Anh cạn kiệt mười năm lêu bêu thi phú
Bạn bè từng mùa cá vượt vũ môn
Có những lời mật đường lờn vờn lửa cháy
Có những phút tin yêu không kịp dỗ dành.

Ba mươi tuổi nghe tóc rụng buồn thương
Bài thơ này anh viết cho ngóng đợi…

PHÙNG VĂN KHAI chọn và giới thiệu

| Thảo luận(1) |
văn Email
25/05/2010 13:28
thơ LTN mềm mỏng, như là thôn nữ dưới trăng quê.

Một ngày kia cô thôn nữ ấy về chốn đô thành hoa lệ nhưng tâm can vẫn hoài vọng với cái võng dưới bờ tre, cánh cò với ruộng đồng, phi lao trong gió chiều lẳng lặng...đơn giản vậy, nhưng nó là LTN. Cái tính cách này không lẫn chổ nào được!
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất