Cách đây 5 năm, cũng vào dịp 30-4 này, gia đình Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm nhận được một kỷ vật vô giá. Đó là chiếc đĩa CD ghi lại nội dung hai cuốn nhật ký của chị, do Federic Whitehurst (Fred), cựu binh Mỹ, người đã gìn giữ những trang viết tâm huyết của chị trong suốt 35 năm, kể từ ngày chị hy sinh, nhờ một nhà báo Mỹ sang Việt Nam tìm gia đình chị để trao lại. Tháng 8/2005, Fred cùng anh trai mình là Robert Whitehurst, cũng là một cựu binh Mỹ trên chiến trường Việt Nam, đã sang thăm gia đình liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm và nhận làm em của chị. Khi cùng gia đình và bạn bè của chị lên viếng chị tại Nghĩa trang liệt sĩ Xuân Phương, Từ Liêm, Hà Nội, Fred đã gục đầu khóc thổn thức trước mộ chị. Tôi đã có mặt và chứng kiến sự việc này, sau đó làm bài thơ “Trước mộ liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm” . Nhân đọc bài “Trào vui nước mắt cứ rưng rưng” , tôi xin gửi bài thơ như là một lời tri ân đối với tất cả các liệt sĩ đã anh dũng hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc!”
Trước mộ liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm
Người cựu binh Mỹ cúi đầu nức nở
Chiếc khăn tay đẫm nước mắt người già
Ba mươi nhăm năm và nửa vòng trái đất
Ông khóc ròng trước mộ người đi xa.
Chị nhìn ông trong hương khói nhập nhoà
Đôi mắt chị sao dịu hiền đến thế.
Khuôn mặt chị vẫn là khuôn mặt trẻ
Tuổi hai mươi khi nằm lại chiến trường.
Nhật ký chị ghi bao chuyện bình thường
Nhưng có lửa cháy bùng lên trong đó
Có đồng đội xả thân trong đạn lửa
Có tình yêu và những bản nhạc buồn.
Ba mươi nhăm năm chưa một giấc ngủ ngon
Nhật ký chị ông giữ gìn như báu vật
Đọc những dòng chị ghi ông ngộ ra sự thật
Để bao năm canh cánh trong lòng.
Ông già Mỹ cao to quỳ trước mộ chị khóc ròng
Xưa là đối phương nay là em chị
Sao cuộc sống lại diệu kỳ đến thế
Thuỳ Trâm ơi, chị thức tỉnh bao người!...
Tất cả lặng im, thổn thức bên tôi
Hoa huệ trắng và hoa sen cũng trắng
Sáng sớm đầu thu trải vàng sắc nắng
Chị bình yên nằm giữa đất này.
Từ nửa vòng trái đất sang đây
Gánh nặng tâm linh từ những trang Nhật ký
Ba mươi nhăm năm oằn vai ông già Mỹ
Để đến nơi đây mong trút được phần nào.
Tất cả chúng tôi lặng lẽ cúi đầu
Trước mộ chị nhớ một thời oanh liệt
Chị đã đi xa nhưng không hề ly biệt
Tuổi hai mươi mãi mãi sáng ngời.
DƯƠNG ĐỨC QUẢNG
| Thảo luận(1) |
Những bài mới nhất
Nhà thơ - Chiến sĩ DƯƠNG XUÂN LINH đi dọc miền rung cảm
Kỹ Năng Nói Dối hay lòng tự trọng bị tổn thương?


Đọc Bài thơ của Nhà thơ Dương Đứa Quảng về Bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm tôi rất xúc động. Và cách đây năm năm (2005) khi thời gian đó tất cả Chúng ta đang rộ lên về Quyển Nhật ký của Chị Đăng Thùy Trâm, tôi tình cờ đọc được một bài thơ do 1 sinh viên Trường Đại học Sư phạm Tp.HCM sáng tác và như hòa mình vào những ký ức, niềm tin trong Nhật ký của Chị tôi đã sáng tác Bài hát "Ngọn lửa Tuổi hai Mươi (Đừng đốt)" vào đêm 31/8/2005. Xin gửi đến các bạn bài hát như sau:
Ngọc lửa Tuổi Hai Mươi (Đừng đốt)
Thơ: Nguyễn Chí Long
Nhạc: Hoàng Trung
Đừng đốt! xin anh đừng đốt.
Quyển sổ này là ngọn lửa đó anh.
Người lính Cộng hòa gương mặt bỗng trang nghiêm.
Đôi mắt bàng hoàng kính phục.
Lửa chiến tranh thêm một lần bất lực.
Trước lửa con người cháy rực tình yêu.
Lửa từ nơi nào Chị đã mang theo.
Có phải? từ trái tim người Mẹ.
Có phải? từ tình yêu của Cha và nụ cười Em gái.
Có phải? từ tình yêu đất nước thơ ngây.
Thật dịu kỳ ngọn lửa tuổi hai mươi.
Vẫn cứ cháy trong trái tim Người con gái.
Vẫn cứ cháy dù bơm rơi đạn vãi.
Soi sáng tận cùng góc tối lương tâm.
Ngọn lửa Thùy Trâm, ngọn lửa của niềm tin
Ngọn lửa của tự do, hòa bình và hy vọng.
Ngọn lửa của trái tim, con người rung cùng nhịp
Đất nước quê hương.
Hoàng Trung.