Người Việt vốn yêu chuộng hòa bình. Trên đất nước bốn ngàn năm đã thấm thía bao nhiêu mất mát và chia lìa vì chiến tranh, ai cũng muốn phút giây được hòa giải, được sum vầy, được yêu thương. Nhà thơ – chiến sĩ Dương Xuân Linh đi dọc miền rung cảm, từ sẻ chia “chiến tranh qua rồi, em còn ngủ say lưng đồi nắng ấm” đến thảng thốt “em gái Việt ngôn ngữ mình lơ lớ, một thoáng buồn bay theo gió xót xa” và ngậm ngùi “Washington D.C thanh bình là thế. Yên ả nơi đây, gieo thù hận xứ người”. Tháng 4, đọc những dòng thơ mộc mạc và chân thành, càng thấy xung quanh có thêm nhiều tấm lòng trân trọng cuộc đời này!




HOA CỎ MAY

Chiến tranh qua rồi
Em còn ngủ say lưng đồi nắng ấm
Và dõi theo cung đường xa thẳm
Hoa cỏ may vương vấn mỗi bước người

Mười nấm mồ
Nhang khói trắng trinh quê
Hoa mua tím bạch đàn xanh chiều gió
Tuổi đôi mươi xẻng cuốc làm vũ khí
Đồi Trọ Voi đối chọi với bom thù

Mười nấm mồ
Giữa bao nhiêu nấm mồ
Một thế hệ dâng sức trẻ hóa thân vào đất
Khi tóc xanh má sữa mới biết hường

Kính cẩn nghiêng mình
Cầu nguyện núi sông thiêng
Bia đá chữ vàng đừng khắc tiếp dòng tên…

                                                    Đồng Lộc, 26-03-2010


XÓT XA

Đến California ngã chiều nắng ấm
Ngóng bờ xa da diết nỗi quê nhà
Em gái Việt ngôn ngữ mình lơ lớ
Một thoáng buồn bay theo gió xót xa

Tím hoàng hôn kéo màn đêm gần lại
Phía trời quê rạng rỡ ánh bình minh
Chung bầu trời nắng đôi bờ trái ngược
Tiểu Sài Gòn nghe nhức nhối con tim

California bao tấm lòng thân thương
Trách quá khứ chạnh lòng bao thế hệ
Con cháu Lạc Hồng bơ vơ đất Mỹ
Có nhớ bờ bến ấy Tổ tiên không?

Thái Bình Dương biển mặn một dòng
Giận lòng người dạt trôi đôi ngả?
Cờ ai kia liễu có gì mới lạ
Cuồn cuộn nỗi đau gục ngã một thời

Tiểu Sài Gòn nơi đất của xứ người
Tìm chút ấm hồn quê hương đất Việt
Là bởi lẽ ở đời ai cũng biết
Khi xa rồi nỗi nhớ hóa cô đơn…
 
                                         Los Angeles, 24-10-2008
                                              


MÙA THU

Đông Đại Tây Dương
Tây Thái Bình Dương
Mai ta rời nơi ấy nghe em
Hợp chủng quốc Hoa Kỳ
Đất nước con người rộng lớn
Trời bao la gió nổi mây vờn

Nước Mỹ
Những tòa nhà chọc trời New York
Tháp đôi
Niềm kiêu hãnh đâu rồi
Nữ thần tự do
Vời vợi xa xôi
Du khách viếng thăm
Phải xếp hàng
Bị lục soát khắp thân
Phụ nữ trẻ em
Cũng sợ nhầm khủng bố
Dưới chân Nữ Thần
Tự do là thế đó
Manhattan người da đỏ khóc thầm
Liên Hợp Quốc có biết không
Hay chỉ có lá cờ bay
Bên tòa nhà đồ sộ?

Ta thả gót
Chạm lá vàng đại lộ
Nhà Trắng uy nghi
Lầu Năm Góc suy tư
Gió từ sông Potomac
Giá lạnh bao trùm
Cả góc trời quyền lực
Lòng dân lắm nỗi tâm tư

Ta chợt nhận ra
Mùa thu nước Mỹ
Washington D.C
Thanh bình là thế
Yên ả nơi đây
Gieo thù hận xứ người

Dẫu biết rằng
Đất nước này hơn hẳn muôn nơi
Đôi khi là thiên đường ai đó
Sống kiểu Mỹ
Không biết ai ngoài ngõ
Nhà cạnh kề nhau
Không có láng giềng gần
Chỉ sống cho mình
Không biết hy sinh
Thực dụng
Đôi khi hóa thành tội ác
Vô tư!

Mai ta về đất của lời ru
Đất huyền thoại
Đất Vua Hùng Thánh Giĩng
Đất khát vọng
Đất bao dung
Vì niềm tin lẽ sống
Bởi đất mình
Rạo rực mùa thu…

                  New York, 23-10-2008

                    DƯƠNG XUÂN LINH

| Thảo luận(3) |
Thanh Tùng
21/04/2010 22:44
"Cầu nguyện núi sông thiêng/ Bia đá chữ vàng đừng khắc tiếp dòng tên" là một ý thơ nhân văn. Hai bài thơ viết ở nước Mỹ cũng có những cảm nhận mới mẻ, thẳng thắn và xúc động!
Phan Long
21/04/2010 13:41
Tôi đã từng đến Mỹ, rất đồng cảm với đoạn này:
"Gió từ sông Potomac
Giá lạnh bao trùm
Cả góc trời quyền lực
Lòng dân lắm nỗi tâm tư"
Hoàng Trọng Thanh
21/04/2010 13:40
Dương Xuân Linh có phải là Dương Văn Linh không nhỉ? Hồi trước ở quận 4- TPHCM có đôi lần gặp gỡ, không ngờ anh làm thơ hay như vậy!
Chúc mừng nhé!
HTThanh - Hoàng Diệu, quận 4
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất