Nhà thơ Đỗ Hoàng cho rằng: “Người viết cứ viết ra theo sự suy nghĩ chủ quan của mình. Sau đó người ta phân và chia ra làm nhiều thể loại như: Văn, thơ, phú, tế, kịch, hịch, ca dao, tục ngữ, vè, nói lối, hát vui chơi, nói vui chơi…  Thời hiện đại các tác giả cũng có nhiều cách viết, cách nói, cách lập ngôn nhưng chưa thấy các nhà phê bình phần loại thể. Tôi đã có nhiều lần đề nghị với tư cách cá nhân khi thấy nhiều người viết ra nhiều kiểu lạ mắt lạ tai, thấy thơ cũng không phải thơ, văn cũng không phải văn, dịch cũng không phải dịch, truyền thống cũng không phải truyền thống. Người trẻ cũng có, người già cũng có. Tộc người đa số cũng có, tộc người thiểu số cũng có. Các kiểu viết ấy với cái tên phân thể loại là “Vô lối”. Từ “Vô lối” cũng đủ giải nghĩa các kiểu viết trên. Đại biểu cho kiểu “Vô lôi” này là Thanh Tâm Tuyền, Lê Văn Ngăn, Văn Cầm Hải, Vi Thuỳ Linh, Phú Trạm Inrasara, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Bình Phương, Phan Thị Vàng Anh, Phan Huyền Thư, Phạm Vân Anh, Hoàng Vũ Thuật…”




Dịch Vô lối ra thơ Việt

ĐỖ HOÀNG 

Bài “ Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhỹ Kỳ”
Của Nguyễn Quang Thiều

 
Nguyên văn:

Người hướng dẫn: Được dệt thủ công bởi một người đàn bà Thổ Nhỹ Kỳ
Người mua: Mua lại từ một ông già da đen Cuba ở Havana năm 1986
Chủ nhân: Quà tặng của con trai tôi. Được treo trên bức tường này 21 năm
Lúc gần sáng tiếng những cành khô gãy
Những con nai cái mùa động đực
Chủ nhân bức thảm 87 tuổi tỉnh giấc uống trà nguội
Những con nai đực ngùn ngụt
Ngôi nhà như không bao giờ mở cửa
Một bà già đi tiểu lần thứ 5 nói: “Mẹ đau lắm”
21 năm tấm thảm không thay đổi chỗ treo
Người đàn ông 50 tuổi thường trở về và đứng
Trong ngôi nhà nửa bóng tối
Tràn ngập tấm thảm tiếng hô hoán
Và phía sau tấm thảm
Một lưỡi dao lạnh lùng đợi
Và một cái chảo sùng sục sôi
Người hướng dẫn: Những ngón tay người đàn bà mù Thổ Nhỹ Kỳ giờ bị liệt
Người mua: Ông già da đen Cuba tự vẫn
Chủ nhân: Tôi chỉ nhớ khuôn mặt con trai tôi khi nó mở bức thảm ra
Có một người lúc nào cũng rét
Đứng nhìn tấm thảm
Hai bàn chân bị đông cứng trong vũng máu
Ở chân tường
Người hướng dẫn: (Đã bỏ nghê)
Người mua: hình như không phải tấm thảm tôi đã mua
Chủ nhân: Tôi nhìn thấy những người thân đã chết cháy nấp sau những gốc cây trong tấm thảm
Bây giờ là năm thứ hai.
 
        Người viết cứ viết ra theo sự suy nghĩ chủ quan của mình. Sau đó người ta phân và chia ra làm nhiều thể loại như: Văn, thơ, phú, tế, kịch, hịch, ca dao, tục ngữ, vè, nói lối, hát vui chơi, nói vui chơi…  Thời hiện đại các tác giả cũng có nhiều cách viết, cách nói, cách lập ngôn nhưng chưa thấy các nhà phê bình phần loại thể. Tôi đã có nhiều lần đề nghị với tư cách cá nhân khi thấy nhiều người viết ra nhiều kiểu lạ mắt lạ tai, thấy thơ cũng không phải thơ, văn cũng không phải văn, dịch cũng không phải dịch, truyền thống cũng không phải truyền thống. Người trẻ cũng có, người già cũng có. Tộc người đa số cũng có, tộc người thiểu số cũng có. Các kiểu viết ấy với cái tên phân thể loại là “Vô lối”. Từ “Vô lối” cũng đủ giải nghĩa các kiểu viết trên. Đại biểu cho kiểu “Vô lôi” này là Thanh Tâm Tuyền, Lê Văn Ngăn, Văn Cầm Hải, Vi Thuỳ Linh, Phú Trạm Inrasara, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Bình Phương, Phan Thị Vàng Anh, Phan Huyền Thư, Phạm Vân Anh, Hoàng Vũ Thuật…

 Xin dịch bài “Vô lối” 
- Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ
Tác giả Nguyễn Quang Thiều

 
“Tấm thảm Thổ thăng trầm thiên biến,
Hướng dẫn viên dẫn chuyện rõ ràng:
- Thảm này dệt sợi dọc ngang,
Một bà người Thổ tay vàng làm ra.
Người mua lại một ông già,
Da đen quốc tịch Cu Ba rạch ròi.
Ở Ha va na hẳn hoi.
Vào năm tám sáu cũng thời mới đây.
Chủ nhân nói: - Tấm thảm này,
Quà con trai tặng cho thầy u thương!
Hai mốt năm treo trên tường.
Cỏ cây muông thú lạ thường hiển linh (1)
Sớm khuya vang vọng quanh mình,
Tiếng cây, tiếng suối thập thình đâu đây.
Tiếng nai gọi bạn hao gầy,
Mùa sinh sôi giục đàn bầy đến nhanh.
Chủ nhân tám bảy xuân xanh.
Thường xơi trà nguội đã thành thói quen.
Những con nai đực khát thèm,
Nhưng nhà đóng cửa cài then chặt rồi.
Bà già năm lượt đi ngoài,
Lưng còng chân yếu kêu lời xót đau.
Thảm không dịch chuyển đi đâu,
Hai mốt năm vẫn gắn đầu chỗ treo.
Ông năm mươi tuổi dáng nghèo,
Trở về thường đứng vai đeo túi hờ.
Ngôi nhà tối sáng mập mờ,
Tràn lên tấm thảm tiếng hô hoán đầy.
Phía sau tấm thảm ai hay?
Lưỡi dao sắc lạnh đợi ngày bén xơi.
Một cái chảo sùng sục sôi,
Hướng dẫn viên: - Bà Thổ quả thiệt thòi tấm thân.
Mù loà liệt cả tay chân.
Người mua lại kể ngọn ngành xảy ra.
Ông già da đen Cu Ba,
Khốn cùng tự vẫn thế là đi tong.
Chủ nhân bày tỏ thật lòng:
- Nhớ con trai gương mặt hồng như hoa.
Chính lúc tấm thảm mở ra,
Một người lạnh cóng như là chết khô
Đứng nhìn tấm thảm trống trơ,
Hai chân đông cứng lặng tờ máu tươi.
 
Hướng dẫn viên bỏ nghề rồi.
Người mua quên bẵng một thời mình mua.
Chủ nhân: -  Tôi bạn khiếp chưa?
Người thân chết cháy chẳng lưa thứ gì,
Gốc cây trong thảm thâm sì.
Bây giờ là đúng năm nhì ai ơi!
 
(1) Người dệt thảm tài hoa dệt cây cỏ muông thú trong thảm bỗng chốc trở thành những sinh linh sống động như ở ngoài đời!
 
Hà Nội, ngày 7 – 3 – 2010


| Thảo luận(13) |
Do Hoang Email Homepage
25/03/2010 08:42
Kinh gui Lethieunhon.com
Do Hoang cam on LeThieuNhon .com da dang bai dich cua toi. LeThieuNhon.com la mot bao dien tu duoc gioi van nghe syThu do va ca nuoc chao don vi no bao quat trung thuc, khach quan, cong tam, dung cam...
Ha Noi 25 - 3 - 2010
D - H
Email
14/03/2010 22:41
Thực ra đây là một cách phê bình thơ dở hiệu quả. Chỉ cần đọc bản chính và bản "dịch" ta đều thấy cả 2 bài đều dở. Cả 2 đều không đáng gọi là thơ.
Cong Trinh Email Homepage
13/03/2010 08:00
Theo toi, van de khong phai o chat luong bai tho cua NQT hay ban dich cua DH. NQT thua suc de viet bai tho co van dieu, DH co the trau chuot ban dich hon. Van de la o su phan ung truoc mot loi tho ma phan lon ban doc hien nay kho chap nhan, va no luc "triet san" loai tho do cua DH rat dang tran trong; toi biet nhieu nguoi cung nghi nhu DH thoi, nhung khong ai dam len tieng , so dong cham. O day can ghi nhan su dung cam vo tu cua DH, chu thuc ra anh cung khong can "dua hoi" ai, vi ban than DH cung la mot nha tho co ten tuoi trong lang van chung ta roi. Toi nghi the.
Hoàng Thảo
12/03/2010 11:50
Nếu so với chính Nguyễn Quang Thiều, thì bài thơ này hơi xuống tay. Nó gần như bài báo liệt kê ấy. Thế nhưng, để nguyên thì bài thơ của Nguyễn Quang Thiều còn có thể chấp nhận, chứ dịch kiểu ông Đỗ Hoàng thì nôm na và buồn cười lắm!
văn Email
12/03/2010 10:33
Sao mà ở nước mình hay bẻ lái vấn đề quá. công bằng một chút mà nói thì NQT có viết thơ, nhưng chưa phải là một trong tứ đại thiên vương làng thi ca đương đại.

Nói như vậy để chúng ta thấy rằng việc anh ĐH có tạm dịch bài thơ của NQT chắc chắn không phải là dựa hơi hay dựa cột gì đó đâu.

Văn thấy anh ĐH dịch như vậy là rất hay các bạn ạ.
Phàn Đăng Email
11/03/2010 20:26
Tôi thấy Đỗ Hoàng cư xử với thơ NQT kiểu này là... rất đích đáng.
Dù thơ Đỗ Hoàng chưa thật sâu sắc, biến ảo gì, nhưng còn thú vị và nhân ái hơn chán vạn thứ "được gọi là thơ" của NQT.
Đừng nói là "không xực được thì đi nơi khác" nhé, NQT cứ tung thơ kiểu này ra, xã hội thêm loạn thẩm mỹ. Cũng giống như vẽ tranh bẩn lên tường ý mà, không thể bảo: "không thích thì quay mặt đi", hai bạn ĐỖ LÍT và TXB ạ.
Trường An Email
11/03/2010 17:08
Một kiểu lăng xê thơ và lăng xê bạn thơ rất... lăng xê!
Cứ sợ thiên hạ không biết ở nước ta có hai ông Nguyễn Quang Thiều và Đỗ Hoàng là ai? ở mô? mần nghề chi? nên mới có cuộc lăng xê " vô lối" nọ! Mần nên được người nổi tiếng kể ra thì cũng nỏ khó chi mô!

Vinanhut
ĐỖ LÍT Email
11/03/2010 08:34
Xin lỗi, tôi mà là NQT, sẽ kiện ĐH về tội vi phạm bản quyền, chưa kể sự xúc phạm... Trước một món ăn lạ, không xực được thì thôi, biến đi chỗ khác chơi. Lê la chọc ngoáy làm gì, tưởng nhờ thế người ta biết đến mình là ai à ?
TXB
10/03/2010 23:37
Tôi xin có ý kiến:
- Không biết Đỗ Hòang gọi thơ NQT là "vô lối", dù theo nghĩa nào, cũng là thiếu phép lịch sự tối thiểu. Thơ ca, nếu mình không thích, thì có muôn ngàn lối nẻo để ta tay, "phán" vậy e "vô lối" quá, í quên, nghe "lối" quá
- Đọan lục bát quê mùa này, mà ông Đỗ Hoàng đã diễn ca nhiều lần rồi
"Hướng dẫn viên bỏ nghề rồi.
Người mua quên bẵng một thời mình mua.
Chủ nhân: -  Tôi bạn khiếp chưa?
Người thân chết cháy chẳng lưa thứ gì,
Gốc cây trong thảm thâm sì.
Bây giờ là đúng năm nhì ai ơi!"

là "thơ" ông Đỗ Hòang, ông cứ tùy tiện công bố mà không sợ đạo văn, mắc mớ gì lôi ông Thiều vô làm chi, kiếm tí... còm chăng?
Không dám khen chê, e búa rìu của thi sĩ ĐH, nhưng tui thấy ông này đang làm một điều gì đó... dựa cột, í quên dựa hơi, không đàng hoàng
LeThieuNhon Email
10/03/2010 21:05
Tôi đã xóa hai comment vì hai bạn đã hiểu sai ý một câu thơ xót xa của tác giả, dẫn đến chuyển dịch và bình luận lệch lạc!
Xin chân thành xin lỗi nhà thơ Nguyễn Quang Thiều vì sự cố ngoài ý muốn này!
Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất