CHÙM THƠ CỦA DƯƠNG XUÂN LINH
ĐÀ LẠT VÀ EM
( Tặng T.)
Ngược đồi thông
Phố nhấp nhô
Gió vi vu lang thang hồ Than Thở
Xuân về xôn xao
Hoa cuối vườn chớm nụ
Có người lặng lẽ giấu vào riêng
Tiếc nuối hồ Xuân Hương
Thung lũng Tình Yêu mê đắm
Chuông chiều giáo đường chầm chậm
Chợt nhận ra mình lạc giữa đời ai
Đành thả hồn mộng mơ
Gom nắng hiên thềm
Hong hương đời ấm lạ
Em lẫn vào hoa gợi tình day dứt quá
Nào muốn về bởi Đà Lạt và em
18-2-2010
LẶNG LẼ
( Tặng CS quản giáo!)
Ta lặng lẽ bên ngoài song cửa sắt
Phía trong kia không kho báu ngọc ngà
Là tội ác những mảnh đời lầm lỗi
Theo tháng năm dài gắn cuộc đời ta
Ta dốc hết sức thanh xuân tuổi trẻ
Sàng lọc bụi đời rạng ánh kim cương
Dùng đạo nghĩa để chỉ lối soi đường
Vá mảnh hồn bằng trái tim công lý
Ai hiểu được tấm lòng người chiến sĩ
Bao lo âu vất vả giữa đời thường
Để trả về cuộc sống những người con
Mình ở lại không đắn đo suy tính
Người quản giáo, một người thầy bản lĩnh
Tóc bạc dần dù không bụi phấn bay
Trang giáo án là tấm lòng nhân ái
Trò học xong không quay lại nơi này…
22-2-2005
EM ƯỚC
Em ước được làm vua
Không trị vì thiên hạ
Không xử trảm ai cả
Riêng mình anh là vừa
Em ước được làm vua
Ngự trị trong lòng anh
Ban chiếu cấm chia sớt
Để yêu em chân thành
Ước chỉ là mong manh
Giữa cuộc đời dâu bể
Tình yêu không giá thành
Tình yêu không cạnh tranh
Em trở lại phận mình
Biết làm vợ làm mẹ
Bốn mùa đều xuân cả
Đời này là của em…
| Thảo luận(9) |
Những bài mới nhất
Người phố ở quê
PHAN TRUNG THÀNH vẫn nguyên vẹn trái tim thơ


nghe vòng danh lợi, anh hùng không vương
nghe trong cái lẽ vô thường
mấy ai đâu hiểu tận tường về ai
gặp nhau, âu cũng duyên may
đọc thơ ta thấy gã này đáng khen......