Những ngày giáp Tết, lethieunhon.com liên tục những được thư thăm hỏi và chúc mừng của bạn đọc khắp nơi. Xúc động nhất là tình cảm của những kiều bào đang sống xa tổ quốc, kèm theo cánh thiệp điện tử được thiết kế xinh xắn là câu hỏi ngập ngừng thật đáng trân trọng: “Tết cổ truyền dân tộc, chủ web có đóng cửa ăn Tết không?”. Thì ra cái địa chỉ nhỏ bé lethieunhon.com cũng gần giống như một điểm hẹn để mỗi ngày bạn bè ghé qua tìm chút hương vị chậm rãi giữa cuộc sống bộn bề. Xin thú thật rằng, trang web này được mở ra trước hết để làm nơi lưu trữ cá nhân, sau đó hy vọng có thể giúp những độc giả vùng sâu, vùng xa hoặc người Việt tha hương ít có điều kiện mua sách, mua báo có thêm một kênh tham khảo chữ nghĩa. Vì vậy, bà con cứ yên tâm, lethieunhon.com vẫn liên tục cập nhật trong mấy ngày Tết.
Nhân đây cũng quảng cáo trước, nhờ khoảng thời gian không phải bận bịu mưu sinh, chủ web có dịp lục lọi lại kho tư liệu của mình và tìm thấy nhiều thông tin cực kỳ bổ ích để lethieunhon.com cũng tưng bừng như Tết, khỏi khiến mọi người thất vọng! Xin hé lộ vài bài sắp xuất hiện: Vào năm 1938, tác phẩm “Tắt đèn” vừa in 3000 bản đã suýt bị thu hồi như thế nào? Nhà văn Đoàn Giỏi và cuộc trùng phùng đầy nước mắt ở “Đất rừng phương Nam” sau 26 năm xa cách; Năm Canh Dần, nhà thơ Vũ Quần Phương thử ngắm lại con hổ của Thế Lữ trong bài thơ “Nhớ rừng”; Tác giả bài thơ lừng danh “Chợ Tết” Đoàn Văn Cừ đã dùng lý lẽ gì để đòi…vợ cho nhà thơ dùng chân viết chữ Nguyễn Ngọc Ký? Tô Hoài đã dắt Trần Đăng Khoa qua 36 phố phường Hà Nội ra sao?
Còn nhiều cái hay nữa, hãy đợi đấy! Bây giờ mời đọc bài thơ của chủ web viết như một sự reo mừng thoát hiểm một năm suy thoái kinh tế!
VIẾT TRƯỚC GIAO THỪA
Chưa viết được câu thơ nào đã hết một năm
Cuộc suy thoái kinh tế hay đợt suy thoái tâm hồn?
Tôi không thể trả lời giữa dại khôn xô đẩy
Thị phi cõi người lắm lúc cũng bất phân
Đành phải tin lộc non ngơ ngác đầu cành
Đành phải tin cơn gió quê nhà xa lắc
Đành phải tin bàn chân thăm thẳm cuối đông
Nhân loại mỗi ngày thêm bao nhiêu tiếng khóc chào đời
Mùa xuân chia lại buồn vui trên mặt đất
Làm sao giấu đi cái nhìn ngần ngại Tết
Tôi dự phần bằng im lặng chiếc lá nửa khuya!
LÊ THIẾU NHƠN
VŨ QUỲNH HƯƠNG nếu yêu thì phải nói
TRẦN ĐĨNH và Cô Gái Có Hình Xăm Rồng

