Bằng trải nghiệm của một người từng ở trong Ban chấp hành Hội nhà văn VN, nhà văn Ma Văn Kháng nhìn nhận về vấn đề kết nạp hội viên mới: “Điện thoại liên tục và những cuộc gặp gỡ mời chào các ủy viên các Hội đồng, các Ban và Ban chấp hành diễn ra khá tấp nập. Thậm chí còn không ít quà cáp biếu xén. Tất nhiên chẳng nhiều nhặn gì. Một chai sâm banh, một chục cam, một bữa bia chẳng hạn. Anh em tha thiết với việc vào Hội quá. Và thật ra, những cử chỉ này cũng chẳng đáng gọi là tiêu cực, nó thể hiện cái thịnh tình, cái nôn nao thái quá. Nhưng tôi đã có lần được đương sự công khai dúi vào túi áo 300.000 đồng, 500.000 đồng. Cũng có lần tôi nhận được quà tặng là một tấm vé máy bay mời vào Sài Gòn chơi, trị giá hơn một triệu đồng. Nghe đây đó chuyện: Anh ấy anh nọ đã có phong bì đầy đủ cho các ủy viên Hội đồng Thơ và Ban Chấp hành, nhà văn này nhà văn kia vừa biếu hộp sâm Triều tiên, lạng cao hổ cho ủy viên này ủy viên khác để xin phiếu bầu, không hiểu thực hư là thế nào? Nhưng cứ như người trần mắt thịt cũng thấy, danh sách hội viên mới lần nào cũng có vài cái tên lạ hoắc, chưa hề có tác phẩm nào đáng gọi là văn học”




THỊ PHI NGAY TRƯỚC CỔNG HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

MA VĂN KHÁNG


Một đất nước có trên 80 triệu dân, có trên 800 nhà văn hội viên là nhiều hay ít? Cuộc tranh cãi không phân thắng bạn. Một bên cho rằng Hội là tổ chức của nhà văn chuyên nghiệp, là nơi chăm sóc các thành tựu đỉnh cao. Còn một bên thì chủ trương, Hội không phải là tổ chức của những người nổi tiếng. Hội cần có hội viên rộng khắp để làm nhiệm vụ chính trị văn học ở các địa bàn. Tuyệt không nên để có vùng trống. Văn dĩ hội hữu! Văn để họp bạn! Hội hè ấy mà! Nhiều người tặc lưỡi vậy!

Từ tháng 10 hằng năm trở đi là mùa kết nạp. Đây là những ngày tháng nhộn nhịp. Đơn từ, trong đó không ít giãi bày, thanh minh, khiếu nại và đặc biệt tố cáo tội lỗi lẫn nhau được gởi tới hội. Điện thoại liên tục và những cuộc gặp gỡ mời chào các ủy viên các Hội đồng, các Ban và Ban chấp hành diễn ra khá tấp nập. Thậm chí còn không ít quà cáp biếu xén. Tất nhiên chẳng nhiều nhặn gì. Một chai sâm banh, một chục cam, một bữa bia chẳng hạn. Anh em tha thiết với việc vào Hội quá. Và thật ra, những cử chỉ này cũng chẳng đáng gọi là tiêu cực, nó thể hiện cái thịnh tình, cái nôn nao thái quá. Nhưng tôi đã có lần được đương sự công khai dúi vào túi áo 300.000 đồng, 500.000 đồng. Cũng có lần tôi nhận được quà tặng là một tấm vé máy bay mời vào Sài Gòn chơi, trị giá hơn một triệu đồng. Nghe đây đó chuyện: Anh ấy anh nọ đã có phong bì đầy đủ cho các ủy viên Hội đồng Thơ và Ban Chấp hành, nhà văn này nhà văn kia vừa biếu hộp sâm Triều tiên, lạng cao hổ cho ủy viên này ủy viên khác để xin phiếu bầu, không hiểu thực hư là thế nào? Nhưng cứ như người trần mắt thịt cũng thấy, danh sách hội viên mới lần nào cũng có vài cái tên lạ hoắc, chưa hề có tác phẩm nào đáng gọi là văn học, không phải do các hội đồng chuyên môn đưa lên, nó ở đâu rơi xuống, thì chỉ có những người trong Ban chấp hành mới biết rõ!

Đối với các giải thưởng cũng thế. Giải thưởng hàng năm. Giải thưởng Asean. Giải thưởng nghệ thuật Hồ Chí Minh và Nhà nước. Càng lúc cuộc chạy giải thưởng, chạy vào hội xem ra càng gay gắt và không ít cay cú. Có nhà văn nói: Cái chiếu lẽ ra phải sạch sẽ hóa ra lại dây bẩn thế kia ư? Thật tình thì ở đây không ít chuyện bi hài, thậm chí đáng kinh sợ. Có người vừa mới gởi đơn xin vào Hội, thấy chưa được kết nạp ngay, đã tức tối tuyên bố “ Ban Chấp hành các ông đã lãnh trọng án khi không cho tôi vào Hội”. Có anh còn hùng hổ, đe dọa:” lần này nữa mà không được, tôi sẽ mời các anh trong Ban Chấp hành ra ngoài đường nói chuyện!”

Tuy vậy, không thể nói rằng việc kết nạp Hội viên mới là à uôm, hỏng cả. Về cơ bản, nói cho công bằng, qua kết nạp Hội đã thu nhận vào đội ngũ mình các tài năng thật sự. Tất nhiên, còn để sót, và còn để lẫn, hai điều rất khó tránh trong tình hình hiện nay. Mặt khác, càng ngày càng thấy rằng mô hình tổ chức và hoạt động của Hội đã lộ ra nhiều điều bất cập. Có lẽ nó chưa thích hợp với hoàn cảnh sống mới hôm nay, nó phải đổi thay từ gốc rễ!


(Trích Hồi ký “Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương”, NXB Hội nhà văn 2009)

| Thảo luận(19) |
Vinanhut Email
24/02/2010 23:01
Đầu xuân, đọc hồi kí của một nhà văn nậy ( nhớn !) kẻ ngoại đạo không giám phạm thượng mà ý tứ đứng xa cái cổng danh giá nọ của Hội nhà văn để thôt lên một tiếng: Chà! Rồi im lặng lui gót chứ chẳng giám ngang qua.
Đào Đức Hồng
03/02/2010 13:40
Anh (chị ) Hoàng Lan Cảm thông quá với BCH sợ BCH vất vả nên đã đề nghị " mối năm chỉ kết nạp mười hội viên thôi và sa thải những hội viên sau khi kết nạp hai năm mà không có tác phẩm vậy mới công bằng ."  Anh (chị ) Hoàng lan cạn nghĩ quá đấy ! Có những cuốn Tiểu thuyết của các nhà văn người ta đầu tư suy nghĩ thời gian cả bốn năm năm vẫn chưa hoàn thành.Có người một năm có một hai tập thơ văn đó là chuyện bình thường ,có người do sức khoẻ yếu không còn viết được .tất nhiên có người có thẻ rồi  (oai rồi ) không viết nữa sau thời gian khá dài thì nên gạt ra ngoài . Kết nạp và sa thải phải có điều luật của nó đâu phải luật rừng mà anh( chị) HL đề nghị tuỳ tiện thế . Việc kết nạp hội viên có người xứng đáng ,có người do may mắn cũng là lẽ thường không có gì là tuyệt đối cả .Nhưng có những người xứng đáng tha thiết được vào hội thì không được để mắt tới ,có người lọ lem bỗng dưng thành hoàng tử ,công chúa
để thiênhạ nhìn vào coi thường mà vẫn đeo lá bùa đi nhát người khác .Nhiệm vụ của Hội phải làm việc nghiêm túc đâu phải để chơi mà HL sợ vất vả.
Ớt Homepage
03/02/2010 11:00
"Tôi biết có ông nhà thơ xin vào hội không được, tức quá đứng ở dưới sân Hội Nhà văn chửi ầm lên: Hội nhà văn như cái L., Bọ Nguyễn Quang Lập mới ra bảo rằng: Ê, cái thằng này mày nói thế là mày xúc phạm L đấy hiểu chưa? Ông kia tán thưởng ngay: ừ, tớ quên, ai dám xúc phạm L bao giờ"

Hôm đó tui cũng đứng gần đó và được nghe chính xác như thế này:"Mày nói thế thì Hội  có thể sẽ kiện mày vì tội so sánh họ với cái L đấy nhé".
Bấy giờ nhà thơ bị phẩy tay ra ngoài ấy mới trả lời rằng: "Cái L không kiện tôi thì thôi chứ làm gì có chuyện ngược lại như thế!"
Lúc ấy có một đứa bé ăn mày đi ngang,nói với nhà thơ nọ như sau: "Bác ạ,đời sao mà khốn khổ quá.Bác có phẩm nào hay hay cho con chui đở vào trở  lại để ngủ một giấc an bình như lúc chưa chào đời xem sao!"
Nhà thơ kia đang bực,liền quay sang đứa bé quát to: "Tao chưa có cái chíp thẻ bài hội viên đeo cổ thì lấy cái chi cho mầy chui vào lại để trốn cuộc đời ,hử?! Xéo ngay!"
Nghe thế,đứa bé liền cong đuôi chạy mất....
Vân Bảo Vân Email
03/02/2010 06:33
Quê mình cũng có một ông được kết nạp đợt vừa rồi. Ông này "ngọng níu ngọng no" nhưng văn chương, theo trước đây mình biết (tức là cách đây khoảng trên chục năm rồi) thì có khá hơn. Nó không đến mức "ngọng níu ngọng no" mà "dở ngọng - dở...". Khi ông ta được vào hội, Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi gọi điện, bảo: Nếu bác ấy mà cũng xứng đáng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam thì 2/3 hội viên Hội Văn nghệ Thái Bình xứng đáng. Còn nhà thơ Nguyễn Trọng Khánh thì cho rằng cánh cửa Hội đã mở đến... cấp phường.
Mình thì thấy bác ấy hay bác nào đó vào thì cũng được thôi. Cái loại văn chương như mình còn vào được cơ mà. Nhưng mà lo cho bác ấy. Ở Hà Nội thì đỡ chứ ở quê mình, cái TP nhỏ như cái chén nước chè mạn, bác bỗng dưng nhảy tót lên ghế trên mà anh em không phục, coi thường rồi xa lánh, không chơi với nữa thì đúng là "bán anh em gần...".
Lại thấy thương những người rất xứng đáng như Nguyễn Long, Xuân Đam... bao nhiêu năm nay đeo đuổi mà năm nào cũng trượt vỏ chuối.
nhatrang Email
02/02/2010 19:00
Vao hoi nha van hay khong vao hoi cung la chuyen qua binhthuong,do ta quan trong hoa nen nay sinh nhieu y kien khac nhau,moi nguoi co moi trach nhiem rieng trong cong dong,ke ca van chuong cung the . KHONG THE BAI HOI NHA VAN VN,anh viet hay,duoc doc gia cong nhan do la cai dich dam me cua anh da dat duoc. KET LUAN vao hoi cung tot khong vao hoi cung la chuyen binh thuong co gi ma lam roi len nhu the.
Diệp Linh
02/02/2010 18:55
Tôi biết có ông nhà thơ xin vào hội không được, tức quá đứng ở dưới sân Hội Nhà văn chửi ầm lên: Hội nhà văn như cái L., Bọ Nguyễn Quang Lập mới ra bảo rằng: Ê, cái thằng này mày nói thế là mày xúc phạm L đấy hiểu chưa? Ông kia tán thưởng ngay: ừ, tớ quên, ai dám xúc phạm L bao giờ
Vũ Ngọc Tiến Email Homepage
02/02/2010 00:22
Ơ hay!... Bác LNKS hơi bị nóng vội. Tôi lướt Web, ghé thăn Blog quê choa của Bọ Lập, thấy có entry về sáng kiến của anh TMH ngồ ngộ, khiến bà con chiếu rượu bình lọan rất xôm trò thì gõ mấy chữ mời bà con bên Blog của Nhơn ghé coi để biết, thế thôi. Nào tôi đã có nhời lạm bàn gì về Hội NVVN đâu, thưa bác! Nó ra sao cứ để mọi người tự ngẫm. Ở đời, chữ cũng như lời, có tiết kiệm mới quý, càng tiết kiệm càng quý... Kính bác!
haixuan Email Homepage
01/02/2010 20:17
Bạn Ngô Khoai Sắn cho rằng "lập ra một cái hội gì đó" dễ lắm ư?
Nhớ là có một cái quy đinh: Hội họp từ 7 người trở lên phải xin phép chính quyến đấy nhé!
Hoàng Lan Email
01/02/2010 20:06
132 hoi vien được đề nghị mà hội kết nạp 40 vậy là có sàng lọc "căng" đấy chứ. Cũng xin thông cảm cho các vị trong BCH Hội. Chỉ xét thế này, mỗi hội viên có ít nhất 2 tác phẩm, 40 hội viên là 80 tác phẩm. Một năm 12 tháng, trừ đi tháng tết, tháng hội họp còn 10 tháng mà đọc 80 tác phẩm, như vậy mỗi tháng phải đọc 8 tác phẩm , tính ra mỗi tuần phải đọc 2 tác phẩm, vậy còn giờ đâu để làm ăn. Mà nếu phải dọc tất cả 264 tác phẩm cuả 132 hội viên được đề nghị thì con số thật kinh khủng : 26 tác phẩm một tháng, bình quân hơn 1 ngày đọc một tác phẩm. Tôi tin rằng BCH không vị nào đủ sức đọc hết tác phẩm của các hội viên được đề nghị, vậy nếu có những tên lạ cũng là bình thường thôi. Và vỉ đọc nhiều như thế sẽ có vị  hoa mắt, cũng là tự nhiên, và nếu có phong bì bồi dưỡng đọc tác phẩm thì cũng là chính đáng. Chẳng ai làm việc gì không công bao giờ. Đọc 80 tác phẩm vất vả hơn đi cày nhiều lắm. Có lẽ để BCH đỡ vất vả và việc kết nạp chắc tay hơn thì mỗi năm Hội chỉ nên kết nạp 10 người thôi. Cũng nên sa thải các hội viên sau 2 năm mà không có tác phẩm mới, vậy mới công bằng.
cocu
01/02/2010 19:01
Tôi có hai người bạn đang là hội viên HNV VN. Theo chỗ tôi biết (khá chính xác) thì một người được kết nạp  vào hội khá thuận lợi, tự nhiên không phải chạy gì hết, anh được mấy giải văn học liền một lúc và được kết nạp ngay lần nộp đơn đầu tiên.
Người thứ hai, thì có chạy, có quà cáp (quà cũng xịn lắm), có gởi gắm, có tranh thủ làm quen anh này, anh kia, có tự PR mình với các anh trong BCH. Chị này, đến năm thứ hai mới được kết nạp. Tất nhiên là sau năm đầu bị rớt, chị hiểu ra cần phải chạy dữ mới có kết quả!
Tôi lại có anh bạn là nghệ sĩ nhiếp ảnh. Theo chỗ tôi biết, thì anh được kết nạp vào Hội NSNA VN cũng khá tốn kém, không kể tốn kém về việc chơi hình ảnh mà còn tốn kém do phải tranh thủ này khác.
Nói chung, theo tôi, vào HNV vừa có yêu tố hên xui, vừa cũng phải tự PR mình nữa!
Nhưng, cái quan trọng là, hai người bạn nhà văn của tôi, sau đó, tôi thấy tốc độ viết cũng như chất lượng viết giảm hẳn. Nếu không nói là ngày càng đi vào ngõ cụt, cạn ý!
Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất