MẨU CHUYỆN NHỎ VỀ NHÂN DÂN VĨ ĐẠI
BÙI MINH QUỐC
Mẹ vẫn đuổi con sao?
Mẹ vẫn đuổi con sao?
Tôi ngồi vật xuống bậc thềm sũng nước
Điều cay đắng dẫu đã thầm tính trước
Vẫn không ngăn nổi uất nghẹn trong lòng.
Đêm mênh mông. Mưa xối mặt ròng ròng
Tôi nín thở, lắng từng giây khùng khiếp
Tiếng mẹ tắt bao giờ? Sau cánh liếp
Mẹ đang nghĩ gì, mẹ ơi?
Cuộc chiến đấu gay go - tôi đã biết rồi
Nhưng thử thách này thật là khốc liệt
Cả chi bộ hy sinh gần hết
Một số quay ra phản bội đầu hàng
Và đêm nay tôi bám trở lại làng
Đến gõ cửa bà mẹ già tin cậy nhất
Một tiếng đáp từ trong nhà lạnh ngắt:
-“Sao ông chưa lên quận chiêu hồi?”
Đêm trôi mau.Trên thềm ướt tôi ngồi
Xót xa và kiên nhẫn
Chợt nghe giọng bà mẹ già tức giận:
-“Sao chưa đi đi, còn ở đó chi hoài?”
Tôi hân hoan trút nhẹ tiếng thở dài
-“Thì xin mẹ cứ mở giùm cánh cửa
Cho con vô, con hơ quàng chút lửa
Rồi sẽ lại đi thôi…”
Có tiếng gì như tiếng nấc xa xôi
Không, tiếng mẹ - giọng nén nhiều nước mắt
-“Thôi, vô đây…”
Sau ngọn đèn gió hắt
Một mái đầu tóc bạc rung rung
Rất lâu, tôi ngồi im nhìn ngọn lửa bập bùng
Lòng rối bời trăm mối
Căn nhà nhỏ chập chờn sáng tối
Gà đã gáy sang canh
Đồn bót quân thù dày đặc xung quanh
Tôi cũng chẳng cần để ý.
Bà mẹ nói, xót xa và nghiêm nghị:
-“Chúng nó đầu hàng, còn mày nữa, có đi không?”
Mưa vẫn miên man.Gió vật vã trên đồng
Những giọt mưa quất rào rào phên liếp.
Tôi chưa kịp đáp lời, mẹ già thong thả tiếp:
-“Nói thì nói vầy, chớ mày cứ ở đây
Tao lại nuôi - như vẫn thế xưa rày
Mà cho dầu mai mốt
Chịu không nổi, mày đi đầu hàng nốt
Thì lũ tao đây, cách mạng vẫn làm hoài…”
Vậy đó, mẹ tôi
Với bao gian truân nếm trải một đời
Mẹ biết rõ những gì không thể mất
Và chính lúc tưởng chừng đen tối nhất
Ngọn lửa của lòng tin lại sáng lạ lùng
Ôi nhân dân nguồn sức mạnh không cùng
Con gắn bó với Người sống chết
Mọi thứ kẻ thù chúng ta tiêu diệt hết
Và sắp đặt cuộc đời theo ý muốn của ta.
Rừng Trà My 31-12-1971
Ghi chú: Bài thơ này được in lần đầu tiên vào năm 1985 trong đặc san chào mừng đại hội Đảng bộ tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng.
Ảnh: Tác giả Bùi Minh Quốc trên đường cõng gạo trong rừng căn cứ Trà My (Ảnh do phóng viên Hồng Phấn, TTX Giải phóng Trung Trung bộ chụp năm 1972)
| Thảo luận(16) |
Những bài mới nhất
Hai nhà thơ đoạt giải Nobel rung động trước Việt Nam
TỪ BÍCH HOÀNG như hoa núi vẫn tỏa hương


dĩ nhiên là tôi đã đọc bài này. Nhưng trong một bài thơ, hay tác phẩm văn học, là thông qua một trường hợp, một hình tượng cụ thể, nhà văn muốn nói về một vấn đề khái quát hơn, lơn lao hơn. Nếu nhà thơ chỉ nói về một trường hợp, thì chỉ cần nói kính trọng "bà mẹ vĩ đại" là được, đưa khái niệm nhân dân to tát vào làm gì cho rắc rối, trừu tượng. Bài thơ lúc này trở thành một bài báo, hoặc một bài phát biểu cảm tưởng( về một bà mẹ anh hùng).
Cám ơn nhà thơ đã trao đổi, nhưng đáng tiếc là Văn Thông tôi vẫn chưa...thông!
Xin hỏi các vị thức giả một vài câu, là nỗi trăn trở thường trực của tôi:
-Nhân dân vĩ đại, cần kính trọng nhân dân, vậy xin hỏi những kẻ ăn cắp, giết người, lừa đảo, phản bội, táng tận lương tâm, tồi tệ hết chỗ nói, hay tầm thường, ngu dốt...có phải là Nhân dân không? (Cả nhân loại này, ai không phải là Nhân dân-tức là người dân?)
-Nên nhận thức vấn đề như thế nào?
Thú thật cứ nghe những từ "Nhân dân vĩ đại, kính trọng nhân dân"...tôi thấy rất không ổn, cứ lấn cấn thế nào. Và cứ nghĩ theo hướng ấy, thấy bế tắc quá.
Xin trân trọng cảm ơn trước.
Thật kỳ lạ. Bài thơ như một bài hịch. Cứ luôn vang lên, cất lên ngân lên như một bài ca, một khúc hát trong hồn. Ngay lúc này vẫn vậy. Có lẽ hiếm có nếu không muốn nói là chưa có một trường hợp thứ hai như vậy trong đời sống thơ ca cũng như trong đời sống xã hội Việt Nam.
Xin cám ơn tác giả rất nhiều.
Chúc anh khoẻ mạnh bình an anh nhé !
Lê Khánh Mai
Nguyễn Quang Thiều