Nhà thơ Trần Ngọc Trác - Chủ tịch Hội Văn nghệ Lâm Đồng, ông Trác khẳng định: “Anh Lê Công bị kiểm điểm là do biểu quyết của 10/11 hội viên trong Ban chấp hành Hội Văn nghệ Lâm Đồng. Một hội viên không biểu quyết kiểm điểm cảnh cáo nhà văn Lê Công chính là… anh Lê Công”. Ông Trác cũng cho biết thêm, sở dĩ có cuộc kiểm điểm nhà văn Lê Công là từ sự phản ánh, bất bình của bạn đọc và hội viên sau khi tạp chí Langbian in Quán dương cầm. “Sau khi có phản ánh không tốt, tôi đã nói nhà văn Lê Công giải trình. Anh Lê Công có đưa tôi xem bản in Quán dương cầm trên tạp chí Văn. Tôi đọc kỹ cả hai bản in truyện ngắn này và kết luận rằng: Quán dương cầm in trên tạp chí Văn đã được biên tập, xử lý các câu từ rất có trách nhiệm. Còn Quán dương cầm in trên Langbian thể hiện sự thiếu trách nhiệm của người duyệt bài. Có thể khẳng định, nhà văn Lê Công đã không đọc bản thảo khi duyệt in. Chứ nếu anh Công đọc bản thảo kỹ lưỡng, mà cho in truyện ngắn này như thế thì thật không ổn chút nào. Tôi còn bảo vệ nhà văn Lê Công trước Ban chấp hành Hội, là anh Công không đọc kỹ, thiếu trách nhiệm chứ không có ý hay mưu đồ gì khác”




RẮC RỐI XUNG QUANH MỘT TRUYỆN NGẮN

Một sự kiện gây xôn xao dư luận giới cầm bút tỉnh Lâm Đồng trong thời gian gần đây: Nhà văn Lê Công - Phó Chủ tịch thường trực Hội Văn nghệ Lâm Đồng kiêm TBT tạp chí Langbian vừa bị kiểm điểm và cảnh cáo sau khi cho in truyện ngắn Quán dương cầm trên tạp chí này.

Langbian dậy sóng

Nhà thơ Trần Ngọc Trác - Chủ tịch Hội Văn nghệ Lâm Đồng là người ký quyết định nói trên, trong đó ghi rõ lý do việc TBT tạp chí Langbian - nhà văn Lê Công - cho in truyện ngắn ấy là: “Thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng”. Truyện ngắn gì, của ai mà “nghiêm trọng” thế? Xin thưa, truyện ngắn mang tên Quán dương cầm của tác giả Đặng Thị Thanh Liễu (Hội viên Hội Văn nghệ Lâm Đồng) in trên tạp chí Langbian số 75, 76 (số gộp) phát hành vào hai tháng 7, 8/2009 chính là căn nguyên. Những “vấn đề”, hay đúng hơn là những câu chữ trong truyện ngắn này đã khiến nhà văn Lê Công gặp rắc rối là những câu thoại giữa các nhân vật trong cách gọi anh thương binh và chiến trường Campuchia. Theo nhà văn Lê Công, Quán dương cầm đã in trên tạp chí Văn TP.HCM do nhà văn Anh Đức làm TBT vào tháng 6/2002 trước khi in trên tạp chí Langbian. Chưa kể, Đoàn kịch nói tỉnh Hòa Bình cũng đã chuyển thể Quán dương cầm sang sân khấu và đã công diễn. Vậy không lẽ nhà văn Anh Đức (tác giả Hòn đất) và Đoàn kịch nói tỉnh Hòa Bình cũng phải “kiểm điểm” nếu truyện Quán dương cầm có “vấn đề” thực sự?! 

Nhà văn Lê Công cho biết, sau khi tạp chí số 75, 76 phát hành, tạp chí không nhận được bất kỳ thư từ hay phản hồi gì về truyện Quán dương cầm. Nhưng một tháng sau, sự việc bỗng dưng “dậy sóng” sau khi được nhà thơ Trần Ngọc Trác báo cáo với các cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng. Sau đó, nhà thơ Trần Ngọc Trác trên cương vị là Chủ tịch Hội ký quyết định cảnh cáo nhà văn Lê Công về việc cho in truyện ngắn này là “vì thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng”. Cũng theo ông Lê Công, 5 ngày sau khi ký văn bản cảnh cáo nói trên, nhà thơ Trần Ngọc Trác đã triệu tập Ban Thường vụ Hội để họp nhằm đề nghị miễn nhiệm chức danh TBT tạp chí Langbian. 

Không tán thành với quyết định kỷ luật này, ông Lê Công khẳng định: “Tôi đã làm việc với cơ quan chức năng của tỉnh, cấp trên kết luận: Truyện ngắn này chỉ là một hạt sạn nhỏ trong cả số tạp chí, nếu có dư luận thì nghiêm túc kiểm điểm rút kinh nghiệm”. Nhà văn Lê Công cũng đã “đối mặt” với Chi hội Văn học (thuộc Hội Văn nghệ Lâm Đồng) để nghe ý kiến phê bình. Tuy nhiên, chi hội này cũng không có văn bản cuộc họp để kết luận về mặt “chuyên môn” là truyện Quán dương cầm có “gây hậu quả nghiêm trọng” hay không. Ông TBT tạp chí Langbian thắc mắc: “Không hiểu dựa vào điều gì để nhà thơ Trần Ngọc Trác cảnh cáo tôi khi không thông qua hội đồng thẩm định chuyên môn và ban kiểm tra hội?”.
 
Có hai Quán dương cầm?! 

Trao đổi vấn đề này với nhà thơ Trần Ngọc Trác - Chủ tịch Hội Văn nghệ Lâm Đồng, ông Trác khẳng định: “Anh Lê Công bị kiểm điểm là do biểu quyết của 10/11 hội viên trong Ban chấp hành Hội Văn nghệ Lâm Đồng. Một hội viên không biểu quyết kiểm điểm cảnh cáo nhà văn Lê Công chính là… anh Lê Công”. Ông Trác cũng cho biết thêm, sở dĩ có cuộc kiểm điểm nhà văn Lê Công là từ sự phản ánh, bất bình của bạn đọc và hội viên sau khi tạp chí Langbian in Quán dương cầm. “Sau khi có phản ánh không tốt, tôi đã nói nhà văn Lê Công giải trình. Anh Lê Công có đưa tôi xem bản in Quán dương cầm trên tạp chí Văn. Tôi đọc kỹ cả hai bản in truyện ngắn này và kết luận rằng: Quán dương cầm in trên tạp chí Văn đã được biên tập, xử lý các câu từ rất có trách nhiệm. Còn Quán dương cầm in trên Langbian thể hiện sự thiếu trách nhiệm của người duyệt bài. Có thể khẳng định, nhà văn Lê Công đã không đọc bản thảo khi duyệt in. Chứ nếu anh Công đọc bản thảo kỹ lưỡng, mà cho in truyện ngắn này như thế thì thật không ổn chút nào. Tôi còn bảo vệ nhà văn Lê Công trước Ban chấp hành Hội, là anh Công không đọc kỹ, thiếu trách nhiệm chứ không có ý hay mưu đồ gì khác”.

Về trường hợp tác giả Đặng Thị Thanh Liễu, liệu tác giả này có bị “ảnh hưởng” gì hay không, nhà thơ Trần Ngọc Trác khẳng định: “Hội Văn nghệ Lâm Đồng không thể kiểm soát chị ấy viết cái gì, Hội và tạp chí Langbian chỉ có thể kiểm soát những tác phẩm khi quyết định công bố cho nhiều người đọc”.
Trước thông tin nhà văn Lê Công có thể bị mất chức TBT Langbian, nhà thơ Trần Ngọc Trác khẳng định: “Nếu anh Lê Công không làm TBT Langbian nữa thì phải do Ban chấp hành miễn nhiệm và tôi sẽ là người ký sau khi có sự hiệp thương giữa các cơ quan chỉ đạo. Vấn đề nếu có xảy ra, hoàn toàn không phải vì anh Lê Công cho in truyện ngắn Quán dương cầm mà còn vì những sai phạm khác nữa gộp lại, Quán dương cầm chỉ là một phần nhỏ thôi. Tính đến thời điểm này, nhà văn Lê Công vẫn là TBT Langbian”.

“Tôi hỏi người - Người sống với người như thế nào?”

Câu chuyện xoay quanh một truyện ngắn dài không đầy hai trang, nghe ra, như chính hai người trong cuộc tỏ bày, có vẻ rất đơn giản và sáng tỏ. Ấy vậy nhưng nó lại đang trở thành “sóng ngầm” trong dư luận giới cầm bút không riêng ở tỉnh Lâm Đồng, và được đổi tên thành chuyện “ông Chủ tịch Hội “kiểm điểm” ông Phó Chủ tịch kiêm TBT tạp chí Văn học nghệ thuật Langbian”.

Cái cần nói ở đây trước hết là việc ứng xử đối với một tác phẩm văn nghệ, sau đó là ứng xử giữa những người làm văn nghệ với nhau. Ai cũng biết rằng, tác phẩm văn nghệ là một sản phẩm hư cấu, nó có tính hình tượng, đa nghĩa…; và hơn nữa, để hiểu đầy đủ một câu một chữ hay một tình tiết trong một tác phẩm thì phải đặt nó trong cả chỉnh thể tác phẩm ấy. Như thế, việc đánh giá tác phẩm (khen hay chê) mới khách quan, khoa học và công bằng, và mới tiến tới dễ “gặp nhau”. Nhưng đáng tiếc là không phải những người đọc bình thường, mà chính những người làm văn nghệ ở một số địa phương trong không ít trường hợp, lại không “gặp nhau” trong việc đánh giá một tác phẩm. Sự không gặp nhau đó có thể do quan điểm, cách cảm thụ tác phẩm không giống nhau. Đó là lẽ bình thường. Nhưng trong trường hợp đó, không thiếu gì cách để “hiểu nhau” và hiểu tác phẩm như: trao đổi, thảo luận nghiệp vụ, thậm chí tổ chức hội thảo khoa học… Song đáng tiếc là trong nhiều trường hợp, “chuyện bé” cứ ngày càng bị xé ra to, “chuyện văn” lại thành “chuyện người”, thậm chí chuyện chức, chuyện quyền. Nếu cả hai phía đều không “cầu thị” để hiểu nhau thì vấn đề sẽ càng ngày càng bị đẩy đi quá xa.

Xin kết lại bài viết này bằng những câu thơ trong bài Hỏi của nhà thơ Hữu Thỉnh: Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào? - Chúng tôi tôn cao nhau/ Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào? - Chúng tôi làm đầy nhau/ Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào? - Chúng tôi đan vào nhau. Làm nên những chân trời/ Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào?/ Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào?/ Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào?


Nguồn: TRẦN HOÀNG NHÂN – Thể Thao & Văn Hóa Cuối Tuần


| Thảo luận(9) |
Bồ Câu Homepage
21/01/2010 10:53
Chuyện không có vấn đề gì cả.Đúng như cái còm của Duy Hữu ,ông Lê Công nên khởi kiện hành chánh vụ bị cách chức này của ông ra Tòa đi thôi.Ôi,làm cái nghề " nô lệ chi trung nô lệ",nhất là trong lãnh vực gác cổng văn chương chữ nghĩa hiện nay,thật là lắm chuyện bi hài:Lập được thành tích  rất khó mà bị "thiến" lúc nào cũng được nếu người ta cố tâm xuyên tạc và quy chụp những điều ngoài văn học lên đầu , híc ,hic...Thảo nào các tác phẩm văn học cả nước hiện nay cứ mãi y chang mặt mũi dáng vẻ trang phục cùng nhau (để  chắc ăn về sự an toàn cho người gát cổng ),híc híc
ngo liem khoan Email
21/01/2010 10:15
Sáng nay tình cờ vào đây đọc bài lục bát ký Liêm Khoan - Văn Tiến, rất ngạc nhiên. Thật ra, hai câu lục bát của tôi là thế này: Lại thêm một vụ địa phương, Mượn đao văn nghệ chặn đường chém nhau. Chỉ có thế, những câu khác tôi không viết. Nó chỉ là câu lục bát dạng "tin nhắn", gởi nội bộ cho anh em, có tính "phiếm chỉ". Không hiểu sao lại xuất hiện ở đây.
Duy Hữu
21/01/2010 09:46
Tôi chưa biết truyện ngắn này ra sao, nhưng qua vụ việc được nêu có thể thấy rõ cách thức địa phương chủ nghĩa của giới văn nghệ địa phương. Ông Trần Ngọc Trác ký quyết định kỷ luật ông Lê Công vì "thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng". Vậy thì hậu quả đó như thế nào mà bị coi là nghiêm trọng? Không thể phê bừa một câu như thế được, để rồi cách tuột chức người ta. Tôi vốn là một Luật sư (kiêm nhà báo), vì thế xin mạn phép giảng giải chút kiến thức pháp luật cho ông Trần Ngọc Trác: Muốn kết tội người khác, anh phải chứng minh được hậu quả do hành vi phạm tội của họ gây ra, ví dụ muốn kết tội 1 kẻ tham ô, anh phải nói rõ nó tham ô bao nhiêu (tính ra giá trị vật chất cụ thể),tham ô của ai, chứ không thể chung chung là "tham ô". Tương tự như thế, muốn nói họ gây hậu quả nghiêm trọng thì phải chứng minh được đó là hậu quả gì? Làm thiệt hại đến ai? (đối tượng bị hành vi đó xâm hại), cá nhân hay Nhà nước. Thiệt hại về tinh thần hay vật chất,v.v. Tóm lại anh phải lượng hoá được cái hậu quả đó, chứ không thể theo cảm tính chủ quan, phán tội người ta "gây hậu quả nghiêm trọng", mà rốt cục mù mờ không nói rõ được đó là hậu quả gì? Làm như vậy là thiếu hiểu biết luật pháp. Ông Lê Công hoàn toàn có thể khiếu nại quyết định này của ông Trần Ngọc Trác. Mà các nhà văn ạ, nên đi bổ sung kiến thức pháp luật đi, kẻo mang danh nhà văn mà lại có những quyết định ngớ ngẩn phạm luật thì thiên hạ cười cho.
LIÊM KHOAN - VĂN TIẾN
20/01/2010 16:11
LẠI THÊM MỘT VỤ ĐỊA PHƯƠNG
MƯỢN ĐAO VĂN NGHỆ CHẶNG ĐƯỜNG CHÉM NHAU
CHÉM NHAU SỨT TRÁNG MẺ ĐẦU
CHÉM NHAU LÒI RUỘT NGỎ HẦU CHƯA XONG
CŨNG MAY CÓ GÃ HOÀNG NHÂN
ĐƯA LÊN MẶT BÁO PHÂN TRẦN TRẮNG ĐEN
KHÔNG THÌ PHỐ NÚI LẶNG IM
TIẾNG ĐAO TIẾNG BÚA LENG KENG HỌP HÀNH (nội bộ bảo nhau)
VĂN NHÂN NGHĨ CŨNG HÔI TANH... (một đời)
ĐỖ VÂN
20/01/2010 10:40
LTN.c có thể đưa truyện ngắn Quán Dương Cấm lên cho anh em cùng đọc. Có đọc mới biết được sự thực là như thế nào
Kan Gia
20/01/2010 09:55
May cai zdu nay. May ong van si Pho Nui dang dung kich ban "NGUOI NOI TIENG". Sao lai the nhi?
Hoàng Ba
20/01/2010 07:06
Đề nghị Lethieunhon.com đăng Quán dương cầm của Đặng thị Thanh Liễu , bản in ở Langbian lên cho mọi người đọc xem ra làm sao. Kinh nghiệm cho hay là, cứ tác phảm nào bị đánh thì sẽ nổi tiếng. Do đó tôi mừng cho tác giả. Về công tác cán bộ dân gian ta có câu" Một đời phấn đấu không bằng cơ cấu 1 giờ"  Còn sáng tác văn chương, không bị đánh thì không nổi tiếng. Nên mới có câu" Không bị nện, không chĩnh chện ngôi cao" Nói cho cùng toàn bộ các nhà văn " Nhân văn giai phẩm " nổi tiếng chỉ vì bị đánh mà thôi" Hoàng Cát với " Cây táo ông Lành cũng thế" Thanh Liễu ơi! hãy liên hoan ăn mừng đi. Vận đỏ đã đến với bạn rồi!
tranlangtu Homepage
20/01/2010 00:25
Nhân chuyện Quán Dương cầm (tranlangtu.vnweblogs.com)
Trong truyện có một nhân vật "gã cụt tay", làm tôi nhớ lại những năm 80, khi từ chiến trường CPC có những thương binh trở về điều trị ở K.200 tại Quy Nhơn. Những ngày ấy, chúng tôi còn là học sinh, đều cảm thấy ngán ngẩm khi phải đụng những ông cụt tay, cụt chân đi nghênh ngang vào quán xá, coi trời bằng vung. Chúng tôi từng chứng kiến tại hội trường Quang Trung, khi một đám người vào cửa hung hăng định đánh người bảo vệ thì bất ngờ im thin thít vì những lời gầm lên của ông: Chúng mày tưởng chỉ có chúng mày mất mát thôi à? Nhìn đây! Hóa ra ông là thương binh nặng thời chống Mỹ. Lần đầu tiên tôi thấy những người hung hãn ấy phải cúi đầu khi nhìn thấy những vết sẹo sâu hoắm trên lồng ngực người thương binh chống Mỹ!
Quán Dương cầm phản ánh một sự thật, và thật đáng quý khi những lời ông chủ quán đã góp phần cảnh tỉnh cho một "công thần chiến trường K". Chiến tranh thật đau xót và đáng nguyền rủa, nhưng không nên oán trách số phận bất công với chính mình. Và phải sống xứng đáng với tư cách người quân nhân cách mạng. Ông chủ quán - một trung đoàn phó, thương binh - đã thức tỉnh lương tâm của anh chàng hận đời kia! Anh ta đã thấm thía như thế nào là người thương binh cách mạng. Hơn thế, ông chủ quán là tấm gương minh chứng tốt đẹp cho lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế!". Một ý nghĩa nhân văn tốt đẹp như vậy đã được tác giả Đặng Thị Thanh Liễu chuyển tải thành công đến bạn đọc.
   Đáng ra, một câu chuyện như vậy cần biểu dương. Vậy mà bất ngờ thay có những cách tiếp cận ác độc, để rồi thành những lời phê phán nặng nề, chụp mũ một cách đáng sợ, để kỷ luật người cho đăng tác phẩm! Hãy tự nâng cao cách hiểu văn chương, mới có thể làm đúng nhiệm vụ chính trị, bảo vệ Đảng, bảo vệ hình ảnh tốt đẹp của người cách mạng. Đáng buồn thay, cái cách một ông Chủ tịch Hội chụp mũ hội viên, phó tổng biên tập dưới quyền mình! Đừng để văn chương thế kỷ XXI lại có những oan án kỳ cục như thế!
Cocu
19/01/2010 19:55
Chơi nhau rồi!
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất