Lời giới thiệu của Lê Thiếu Nhơn: Vì một lần dấn thân không lường được bất trắc, tên tuổi Nguyễn Việt Chiến đã trở thành một niềm thảng thốt và cũng trở thành một chỗ dựa trong lòng bạn bè cầm bút những khi nghĩ đến xã hội thị phi đầy ngọt ngào mà lắm man trá hôm nay. Thế nhưng, rời khỏi trang báo ray rứt thời sự, Nguyễn Việt Chiến vẫn vẹn nguyên một giọng thơ rung cảm người đọc. Bài thơ “Thời đất nước gian lao” in ở Văn Nghệ Quân Đội tháng 6-2008, nếu nhìn vào cột mốc thời gian này sẽ khiến không ít người trong chúng ta chột dạ, vậy mà tinh thần lẫm liệt của tác phẩm vẫn vươn lên khắc khoải và hướng thiện. Văn Nghệ Quân Đội trao giải B cho “Thời đất nước gian lao” không chỉ là một sự tưởng thưởng xứng đáng, mà còn giúp độc giả văn chương tin cậy thái độ của nhà thơ ngay cả lúc “Tổ quốc xanh xao Tổ quốc hao gầy”



  
 Thời đất nước gian lao 
 
NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Chúng đã ngủ cả rồi
những con hươu bị bóng đêm săn đuổi
chúng đang gác cặp sừng lên vầng trăng cuối tháng
rồi nằm mơ về một cánh rừng
không có thuốc đạn và súng săn

Họ đã ngủ cả rồi
những người lính bị chiến tranh săn đuổi
họ nằm mơ gặp lại bầy hươu
gác sừng lên người bạn vô danh
trên cánh rừng đã chết
 
Chỉ còn lại vầng trăng và giấc ngủ
chỉ còn lại dấu vết cuối cùng của bầy hươu bị săn đuổi
chỉ còn lại câu thơ thầm lặng
về những người đã ra đi
 
Chỉ còn lại những gì không còn lại
bởi người  đau đớn nhất sau chiến tranh
không ai khác ngoài mẹ của chúng ta
những đứa con không trở về
hoà bình dưới mưa phùn
được đắp bằng cỏ non và nước mắt
 
  *
*   *

Đêm đêm
những người con ngỡ đã đi thật xa
đang lặng lẽ trở về
họ lẫn vào gió vào sương đêm
không cần an ủi
họ chẳng ồn ào như lời ca sôi sục ngày ra đi
 
Họ còn nguyên tuổi trẻ
những người lính chưa tiêu phí một xu mơ ước
chưa tiêu hoài một đồng thanh xuân
 

Họ trở về tìm lại
trang sách học trò đêm đêm còn thao thức
trên  cánh đồng tiếng Việt ngàn năm
 
Mẹ lại thấy chúng con về
như cánh cò tuổi thơ lưu lạc
đã bao ngày phải xa rời thôn ổ yêu thương
chúng con trở về tìm lại
giọt nước mắt xót xa và đắng cay của mẹ
 
Một bên là núi sông ngăn cách
còn bên kia là bóng đêm chiến tranh
vẫn biết đạn bom không có mắt
vẫn biết hận thù không thể phân biệt nổi
đâu là hoa sen và đâu là bùn tối
nhưng các anh vẫn phải ra đi
 
Các anh phải ra đi
lời ru chùa Tây Phương
những La Hán mặt buồn
người thợ mộc xứ Đoài
lấy thân xác hom hem của mình làm mẫu vẽ
ba mươi sáu dẻo xường sườn
réo rắt tấu lên bản đàn tam thập lục
người gẩy đàn thì đau đớn
mà bản nhạc viết cho đàn lại reo vui
 
  *
*   *

Mẹ đã sống dưới mưa phùn ảm đạm
những ngày dài nghèo đói quắt quay
Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu tháng
Tổ quốc xanh xaoTổ quốc hao gầy
 
Mẹ có mặt trong dòng người nhẫn nại
lặng lẽ xếp hàng từ mờ sớm tới đêm hôm
Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu
nuôi lớn những người con
rồi gửi tới chiến trường
 
Mẹ đã khóc lúc rời ga Hàng Cỏ
những đoàn tầu hun hút tuổi hai mươi
một thế hệ hồn nhiên không biết chết
chưa từng yêu khi gục ngã cuối trời

Mẹ ở lại với sông Hồng tần tảo
áo phù sa lam lũ tháng ngày
câu quan họ cất trong bồ thóc cũ
sông Cầu trôi như một tiếng thở dài…
 
  *
*   *
 

Tàu xuyên đêm
tiếng gió xé bánh xe lăn quần quật
đêm nay họ trở lại một thời gian lao
đường vào Nam hun hút những chuyến tầu
máu rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại
câu hát bảo:
tuổi hai mươi những người đi trẻ mãi
câu thơ bảo:
đất nước hình cánh võng mẹ ru ta

Và ở hai đầu đêm võng mắc dọc rừng già
trăng cũng sốt rét rừng như ta sốt
trăng mất máu như bạn ta thủa trước
dọc cánh rừng na-pan
 
Sông Thạch Hãn
nước mùa này còn ấm
và các anh trong suốt
những người hy sinh thời gian lao
 
Mây Quảng Trị
mùa này vẫn một mầu huệ trắng
trên Cổ Thành
như  ngày các anh ngã xuống
những người hy sinh thời gian lao
 
Và mưa gió Trường Sơn
mùa này vẫn tắm gội
những người con nằm lại
thời đất nước gian lao
 
 
Những cánh rừngcuối thu ngủ dưới mưa phùn
đất nước tôi những người nằm trong đất
chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ
buồn đau không còn thở than
 
Những ngọn sóng đất đai lưu giữ mọi thăng trầm
người chép sử ngàn năm là bùn đất
kiên trì và nhẫn nại
máu của người là mực viết thời gian.        
                                                                    
                                      
                                                                



| Thảo luận(19) |
Giang Hồng Email
18/01/2010 02:49
Trả lời Hoài Lan và Hoàng Thu Linh: Tôi năm nay đã hơn 60 tuổi rồi và tôi cảm tình với cách viết cũng như cách nghĩ của Nguyễn Anh Vũ thì tôi nói vậy. Tôi không dấu thiện cảm cá nhân cho những gì mà mình coi là tốt. Tôi để ý tới Nguyễn Anh Vũ từ mấy truyện ngắn, gần đây tìm hiểu mới biết là có làm thơ nên cũng thích lây. Tôi được tiếp cận với văn học trong nước rất ít khi bằng sách báo in mà chủ yếu chỉ bằng internet qua những web site như ở đây. Với tư cách là một người yêu văn học Việt Nam và với vốn kiến văn ít ỏi, tôi coi đó là những forum để có thể chia sẻ những suy nghĩ, cảm nhận cá nhân chứ không có ý định "lăng xê" gì cho ai, dù rất muốn cổ vũ cho những tác giả mới. Tôi vẫn chờ đợi văn học Việt Nam có nhiều thành tựu sáng sủa hơn và thoát ra khỏi cái không khí ao tù nước đọng, bèo bọ chành chọe kìm hãm lẫn nhau. Cám cảnh lắm! (Vài lời của một người tự thấy đã già với hai bạn gái)
Tiện đây cũng xin gửi lời yêu mến tới lethieunhon.com!
Hoài Lan Email
17/01/2010 20:24
"Giải thơ VNQD đã vậy. Giải truyện ngắn cũng có vấn đề. Dàn hàng ngang ba vị giải nhì. Trong đó chỉ có Nguyễn Anh Vũ là nổi trội hơn hẳn. Nam Ninh cũ kĩ, minh họa khéo tay cho đề tài. Nguyễn Phú thì non, đượm mùi Đỗ Bích Thúy với Phạm Duy Nghĩa." Xin bà con đọc cái còm này của bạn Giang Hồng ở một bài viết khác. hic hic! Bạn này hình như dựa cớ lăng xê nhau!!!
Hoàng Thu Linh Email
17/01/2010 20:13
Đọc cái comment của Giang Hồng rồi, thật ra tớ cũng đọc thơ Anh Vũ ở đâu đó. tác gả này thông minh ở sự biết nắm bắt. Thơ anh ấy nếu nghe bằng tai và nghe lần đầu thì được chứ khi đọc bằng mắt thì vẫn ông ổng thế nào ấy. Hic hic! Đôi chỗ còn gượng lắm.
Phan Đức Dũng
16/01/2010 13:53
Không có quyền để đổi thayKhông có quyền để cù nhầy tháng nămKhông có quyền vẽ lương tâmTôi xin quyền có cái không cần quyềnTác giả Phan Đức Dũng trường phái "Lục bát bình biện"Xin kính gửi vài câu thơ hiểm đến các quý vị về cuộc thi thở trên văn nghệ quân đội
HDN
16/01/2010 12:40
Chao các bạn
Chúc vui vẻ
con hươu
15/01/2010 15:09
Hình ảnh con hươu có sáng tạo một chút nhưng không liên kết được hình tượng ấy quyện với mạch thơ. NVC chưa có cảm xúc nhưng chưa "dựng" trong bài thơ dài, ví như rường cột để làm một ngôi nhà to.Đúng là thơ gian lao, bị bão sẽ dễ đổ. Ông TMH tìm một người bấu víu (ngoài Ánh Huỳnh), hóa ra sự bấu víu quá thiếu cơ sở. Ông Hảo có quyền phán, điều ấy dễ hiểu và thông cảm cho tính khí (cũng như tên tuổi ông). Nhưng cái dở nhất là ông đã giang tay cho đội ăn theo nói leo vô danh tiểu tốt chửi phá vô tội vạ vào những gì không đáng chửi phá, ca ngợi những gì không đáng ca ngợi.
songhuong
15/01/2010 15:01
Thời đất nước gian lao nếu không vì thành tích phóng viên Báo Thanh Niên bị vạ của ông Chiến, có thể giải C cũng được.
BP
15/01/2010 14:59
Cái kiểu này, nói trộm vía các thi hào xá lỗi, dù có Puskin Tagor vào giải Nhất cũng bị xẻ xương chứ đừng nói thường thường bậc trung như Nguyễn Việt Chiến!
Vu Sơn
15/01/2010 14:56
Công bằng mà nói, thơ Đất nước thời gian lao quá bình thường, từ cái tít đề trở đi đã thấy sự không dụng công của tác giả.
Cái vấn đề phản ảnh lẫn bút pháp không mới. Vấn đề này phải tạo ra cái tứ mới, kéo cuộc chiến tranh về cảm xúc người hôm nay, chứ cái điệu này có khác gì thơ viết năm 75, 76 về vấn đề chiến tranh chống MỸ.
Có lẽ Ban Sơ khảo và BCK đưa vào giải cao là thể hiện sự ưu ái với nhân thân anh Chiến thôi!
VA
15/01/2010 06:50
Chẳng biết bạn Vu Dam có trình độ văn hoá đến đâu mà viết những câu ngu ngơ đến như vậy.
Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất