Thấy ánh mắt thi sĩ như dò hỏi, tôi định nói mấy câu, nhưng chất giọng oang oang của ông Bộ trưởng đã cất trước “Thưa bác, 38 năm trước trong hành trang của chúng cháu vào chiến đấu ở chiến trường Thành cổ Quảng Trị, ngoài súng đạn lương khô còn có bài thơ cháu chép tay để trong túi áo ngực. Đó là bài “Màu tím hoa sim”. Trong rất nhiều ca khúc người lính vẫn hát như bài “Vì nhân dân quên mình”, “Giải phóng miền Nam” có mấy bài “Màu tím hoa sim” mà các nhạc sĩ đã phổ nhạc. Những bài hát ấy đã động viên chúng cháu vượt qua gian khó rất nhiều. Rất nhiều những người lính nằm lại chiến trường đã đọc bài thơ và đã hát bài Màu tím hoa sim của bác...”. Hình như tất thảy đều thở phào, hóa ra chúng tôi chỉ lo hão! Ông Bộ trưởng có cách nói của ông ấy. Bất đồ, tôi thấy đuôi mắt của thi sĩ ươn ướt... Từ cặp môi khô nẻ âm thanh lào phào... Lặng phắc đi một lúc, chúng tôi mới nghe thủng rằng anh đang làm gì? Ông Nguyễn Quốc Triệu đáp rõ ràng: “Thưa bác, cháu làm Bộ trưởng Bộ Y tế...”




Bộ trưởng Nguyễn Quốc Triệu tương ngộ thi sỹ Hữu Loan

XUÂN BA

Bữa theo nhóm cựu binh nhân 22 - 12 tại nhà sàn Trần Đình Bá mạn Lương Sơn, chuyện gần chuyện xa rồi tự dưng rộ lên câu chuyện về nhà thơ Hữu Loan. Nhân một người hé ra cái tin dạo này thi sĩ đã yếu lắm, cựu binh thành cổ Quảng Trị nay là Bộ trưởng Y tế Nguyễn Quốc Triệu quyết định đánh độp rằng thứ bảy tuần tới vào Thanh thăm thi sĩ..

Thấp thỏm vào Thanh

Thế là tinh mơ đã nhong nhong mấy xe nhằm hướng Nga Sơn thẳng tiến. Tôi không rành cung cách lẫn tính khí ông bộ trưởng này lắm nhưng khá ấn tượng những kỳ họp QH có chất vấn. Không ít những lời bình, lời bàn rằng ngang thẳng như thế là được, rằng như vậy là chưa chuẩn v.v... và v.v... Nhưng động thái vừa chứng kiến hôm nọ có vẻ như ông cũng là người quyết đoán? Riêng tôi thì ngài ngại bởi hơi biết một tý tính khí của thi sĩ Hữu Loan. Dạo còn khỏe nhúc nhắc đi lại, những lần theo người này người khác ghé qua Nga Lĩnh, trong những câu chuyện không đầu không cuối, ông có vẻ dị ứng với... những nhà chức việc đang đóng ở ngôi cao. Bằng cớ là có ai nhắc đến vị này người nọ là ông lảng hoặc gạt phắt đi chuyển sang chuyện khác. Như trong câu chuyện ông đã kể đó thôi, ông từng bỏ cuộc cà phê với tướng Nguyễn Sơn trước khi chỉ mặt ông tướng anh là đồ tiểu tư sản! Của đáng tội, duyên do việc nổi cáu ấy không phải do mấy ly cà phê sau cuộc cưới của tướng Sơn với bà Lê Hằng Huân (em vợ nhà văn Vũ Ngọc Phan) mà là cái ri đô màu hoa cà cô dâu chăng giữa gian ngủ với gian khách tại nơi đơn vị đóng quân ở đất Thọ Xuân, Thanh Hóa. Lại hoang mang hơn khi biết ông Bộ trưởng này chưa hề gặp chứ đừng nói quen với thi sĩ Hữu Loan? Cái phên dại che hờ lối cổng vào nhà thi sĩ Hữu Loan, rất ít, ít lắm quan chức hàng tỉnh chứ nói chi đến ngoài Hà Nội đẩy ra để vào nhà!

Cắt nghĩa cùng giải mã sự tiết tháo mà có người nhận xét rằng hơi bị gàn ấy là cả một việc nhiêu khê. Từng xoắn bện chắc khừ trong thân thể còm cõi chín mươi tư tuổi kia là chất chứa bao nhiêu những ngày thương xót tức tưởi, những là cố ý với hiểu lầm của người đời mà dễ chi ngày một ngày hai thuyên giảm được?

Ngó ông Bộ trưởng chuyện trò cứ oang oang, chất giọng thoải mái như thường ngày khi ông ngỏ thẳng cái ý với vài vị chức việc của tỉnh của huyện (không rõ tình cờ hay biết được việc kinh lý của ông Bộ trưởng mà ra đón?) rằng là vào thăm nhà thơ chứ không có việc gì..., tôi lại thấy cứ lo lo? Thầy thuốc ghé thăm một con bệnh trọng, cũng là việc thường! Nhưng lẩu lâu rồi ông bác sĩ này có hành nghề nữa đâu? Hơn thế bệnh tình của nhà thơ là bệnh già chứ có phải thuộc lãnh vực chuyên môn của BS Nguyễn Quốc Triệu? Lại thấy ngại hơn khi bà vợ thi sĩ ngồi mỗi mình trên cái võng mé vườn, chiếc nạng để bên. Hóa ra cái tin thi sĩ dạo này yếu tợn là có thực? Đận trước chúng tôi ghé và cũng như vài bận khác, thi sĩ Hữu Loan tóc cước bồng bềnh bao giờ cũng ngồi bên vợ. Nhất là năm ngoái, bà bị ngã gẫy bên chân. Họ ngồi với nhau thế này đã bao năm rồi nhỉ? Từ cái dạo cô thôn nữ Phạm Thị Nhu kém thi sĩ 19 tuổi trong hội phụ nữ địa phương đi úy lạo đơn vị Vệ quốc đoàn bị anh vệ túm Hữu Loan hớp mất hồn? Hay từ những ngày cuối 50 đầu 60, nhà thơ Hữu Loan nổi đóa biệt thủ đô về hẳn Nga Lĩnh dưới chân núi Vân Hoàn đây?

Nhà thơ Trịnh Thanh Sơn, cùng quê Nga Sơn mà ông rất thương quý nay đã ra người thiên cổ từng thăng hoa những năm tháng nhọc nhằn chơi vơi của thi sĩ mật ong nhà tan trong bát rượu quê/ ông lại hát những vui buồn đích thực. Thăng hoa cũng bởi thương, bởi trọng thi sĩ chứ mật ong không biết có có không, thi sĩ Hữu Loan có hát thực hay không nhưng chồng chất những năm ấy là những xe đá lặc lè thi sĩ quai ra từ chân núi Vân Hoàn chở xe cút kít về nhà bán mua gạo. Là lui cui tỷ mẩn cái cách ông xếp đá sao đó để nhử lũ rắn ráo vào trú lẫn vào làm tổ. Làm chi vậy? Để thi thoảng có thịt rắn thay cho chất đạm của mấy lạng thịt tem phiếu mà gia đình ông  không được hưởng suốt những năm dài bao cấp! Là những bửng tưng đang nhọ mặt người, bà vợ ông đã dấm dúi xong một quang bánh cuốn để bán vụng ven chợ. Chính sách lương thực hồi ấy cấm ngặt việc làm bánh làm bún, cứ lần hồi như thế, cái đôi tưởng như cọc cạch ấy song song với nhau xoắn bện bên nhau. Xoắn bện mãi cho đến bây giờ phương trưởng 10 người con, 6 gái 4 trai đề huề dâu rể cháu chắt...

Duyên kỳ ngộ

Thi sĩ nằm ở buồng trong. Vẫn gương mặt có những đường nét mà tạo hóa vội vàng mới vạc sơ được mấy nhát chứ chưa kịp trau chuốt chi nhiều! Ông vẫn tỉnh nhưng chất giọng yếu. Khí kém chứ không vượng. Thể này là ngại đây. Ngại thêm khi người cháu nói mà như rên bữa kia người ông cháu đỏ rực lên cứ tưởng đi... Bữa nguy kịch ấy nghe đâu duyên do bởi một liều kháng sinh không chuẩn. Tôi sục tay vào chăn. Chân vẫn ấm. Đợi cho viên thầy thuốc đi theo Bộ trưởng hỏi han chẩn bệnh, ông Bộ trưởng mới ghé xuống một bên giường. Tôi hồi hộp dõi theo ánh mắt còn khá thần khí của thi sĩ lướt trên khuôn người phương phi của ông khách đang cúi sát sạt bên mình, tay đang lóng ngóng đặt bó hoa tươi bên gối.
Thấy ánh mắt thi sĩ như dò hỏi, tôi định nói mấy câu, nhưng chất giọng oang oang của ông Bộ trưởng đã cất trước “Thưa bác, 38 năm trước trong hành trang của chúng cháu vào chiến đấu ở chiến trường Thành cổ Quảng Trị, ngoài súng đạn lương khô còn có bài thơ cháu chép tay để trong túi áo ngực. Đó là bài “Màu tím hoa sim”. Trong rất nhiều ca khúc người lính vẫn hát như bài “Vì nhân dân quên mình”, “Giải phóng miền Nam” có mấy bài “Màu tím hoa sim” mà các nhạc sĩ đã phổ nhạc. Những bài hát ấy đã động viên chúng cháu vượt qua gian khó rất nhiều. Rất nhiều những người lính nằm lại chiến trường đã đọc bài thơ và đã hát bài Màu tím hoa sim của bác...”. Hình như tất thảy đều thở phào, hóa ra chúng tôi chỉ lo hão! Ông Bộ trưởng có cách nói của ông ấy. Bất đồ, tôi thấy đuôi mắt của thi sĩ ươn ướt... Từ cặp môi khô nẻ âm thanh lào phào... Lặng phắc đi một lúc, chúng tôi mới nghe thủng rằng anh đang làm gì? Ông Nguyễn Quốc Triệu đáp rõ ràng: “Thưa bác, cháu làm Bộ trưởng Bộ Y tế...”

Ông Triệu nối ngay cái mạch vừa khơi: Xin phép bác cháu đọc bài thơ “Màu tím hoa sim”. Ngó ông cụng cựa, tôi tưởng ông đang rút ra bài thơ chép tay ngày nào nhưng ngài thượng thư cúi sát hơn xuống gương mặt thi sỹ mà lứa hậu sinh sau chúng tôi, chắc hẵng còn đắm đuối? Chất giọng ông Triệu vang mạnh, có lẽ ở chỗ khác thì hơi chuế nhưng trong khung cảnh này tự dưng thấy ổn.
Nàng có ba người anh đi bộ đội... Chất giọng đọc theo trí nhớ ấy thi thoảng, lúc đầu thì thi sĩ phẩy tay hơi nhẹ, sau đó dường như không đủ sức, ông lắc nhẹ cái đầu... Rồi chúng tôi cũng hiểu ra được rằng, động thái ấy ông muốn chỉnh sửa những từ ông Bộ trưởng đọc nhầm!

Cứ mỗi lần nhác thoáng như thế, ông Triệu biết ý cúi sát nữa xuống để nghe ông thầm thì chỉnh sửa lại. Khi ông Triệu đọc câu khi gió sớm thu về gờn gợn nước sông thi sĩ thầm thì nhưng nghe khá rõ khi gió sớm thu về rờn rờn nước sông. Rờn rờn chứ không phải gờn gợn! Nhớ chưa?  Dạ cháu nhớ... Ông Triệu cười.

Ai đó đang lựa đưa vào cây đàn ghi ta. Người đón lấy không phải ông Bộ trưởng mà một chàng trai đi theo ông ... Ánh mắt thi sĩ Hữu Loan như thêm sáng hơn khi những âm thanh trầm ấm của đàn quấn bện với ca từ của bài Màu tím hoa sim. 
Trên gương mặt thi sĩ, những nét đăm đăm khó nhọc trước đây bây giờ thoắt giãn ra... Và kìa, ông khóc! Những giọt nước mắt không biết vì cơn cớ gì mà cứ ràn mãi ra... Thoáng nghĩ đến duyên do sự đổi tính của những bậc cao niên hay những giọt nước mắt ràn ra vì sự tử tế của lớp hậu sinh? Sợ có điều chi, người con trai ngưng đàn thôi hát. Nhưng thi sĩ lắc đầu phẩy nhẹ tay ra hiệu cứ tiếp tục. Có lẽ thấy không lợi cho nhịp tim của bệnh tâm phế mãn, ông Bộ trưởng trước khi lui ra dặn khẽ nhưng ai cũng nghe vừa vừa thôi các cậu nhá...

Ông lui ra ngồi xuống bên mấy người đang chuyện trò với bà vợ thi sĩ. Bà đang kể lại hoàn cảnh ra đời bài thơ Hoa lúa mà thi sĩ viết tặng bà hàng chục năm trước. Ngồi bên còn có người con trai út Nguyễn Hữu Đán là kiến trúc sư, nay đang làm ở một cơ quan. Bảo vệ di sản? Trong  10 người con của thi sĩ, may không có ai theo đuổi hoặc nối cái nghề những là nhọc nhằn lẫn hệ lụy của cha. Không biết người con trai út sẽ làm những gì để bảo vệ di sản của thi sĩ Hữu Loan đây?
Trong câu chuyện, ánh mắt ông Bộ trưởng thoáng một chốc bao quát mảnh sân nghèo trên đó đang sáng loáng một chiếc xe lăn, quà tặng của ông cho thi sĩ. Ông đang nghĩ gì vậy? Cầu mong thi sĩ qua được đận này để mà ngự trên chiếc xe đó thay cho những bước nhúc nhắc trước đây? Mãi bữa nay, ông mới đến được đây có muộn không nhỉ? Có lẽ muộn còn hơn không. Như cái câu người ta vẫn nói, không có sự tử tế nào là muộn cả!

Chót năm dương lịch 2009


Nguồn: Tiền Phong


| Thảo luận(10) |
aido
14/01/2010 19:13
mặn nay bõ nhạt ngày xưa
nắng này chẳng bõ cơn mưa ven đường
Vũ Ngọc Tiến Email Homepage
13/01/2010 16:55
Nghiêm túc mà nói, chuyến viếng thăm của ông Bộ trưởng NQT chỉ đáng đưa một cái tin chừng hai, ba trăm chữ là đủ. Và như thế, bạn đọc có khi lại nể trọng ông hơn, chứ còn viết bài dây cà ra dây muống kiểu XB chỉ tổ làm cho thiên hạ thêm khó chịu với tác giả, ghét lây sang cả nhân vật!... Vài năm gần đây, ông XB viết ký cứ nhạt và loãng dần vì cái sự thích tự khoe mình và nịnh người cấp chức cao sang. Cứ thử đọc lại bài ông viết về Bí thư Thành ủy Hà Nội PQN trên báo VN mấy năm trước ta sẽ thấy ông mở đầu con cà con kê tới nửa ngàn chữ chỉ để khoe mình là bạn rất thân của nhân vật cho oai thôi, chẳng dính líu gì đến nội dung bài ký.
Văn Thông
13/01/2010 10:49
Ông Bộ trưởng đi thăm đồng đội, không biết ông đi xe biển gì, biển xanh hay biển trắng? Đi với tư cách cá nhân, sao lại có nhiều "chàng trai", "các cậu" đi theo thế? Rõ mấy chú này vớ vẩn thật, người ta đi thăm bạn chứ có gì lạ, gì hay đâu mà xin đi theo, để mà vỗ tay, đánh đàn? Ở nhà mà đi chơi, đi uống rượu có phải hay ho hơn không. Không khéo mấy cậu này cũng yêu thơ Hữu Loan, thế thì vinh hạnh quá, hân hạnh quá (cho thơ).
Ông Triệu đi thăm ông Hữu Loan với tư cách cá nhân, thì có khác gì...tôi đi thăm ông Hữu Loan đâu. Có khác là có người đi theo đệm đàn, có người vỗ tay, bắt tay, và có cả một nhà báo nổi tiếng đi theo để viết bài. Lại thêm các chức sắc huyện tỉnh cũng "tình cờ" ghé đến để bắt tay ông Bộ trưởng. Xem ra cái đoàn xe này cũng rồng rắn chứ không phải ngắn đâu. Ông Xuân Ba chắc có máy ảnh, sao không chụp vài tấm để bà con xem. Ông cũng hiểu là hình ảnh có tác động trực quan rất lớn đấy. Hay là ông sợ "phản cảm"?
Nếu cứ viết về chuyện người hâm mộ đến thăm nghệ sỹ, thì ông Xuân Ba có viết cả đời cũng không hết, việc gì phải vất vả theo ô tô Bộ trưởng? (mà chắc gì đã 'vất vả", sướng cũng nên, đó là tôi đoán thế)
Ông Xuân Ba kể chuyện "thấp thỏm" chưa đã, lại còn thêm "duyên kì ngộ" nữa mới kinh khủng. Thật là bom tấn. Thế ông dân cày nào yêu "Màu tím hoa sim", ông lính quèn nào đó cũng yêu bài thơ, nay đến thăm ông Hữu Loan thì chắc không có cái thú "thấp thỏm", và cả cái vinh hạnh "duyên kì ngộ"?
  Trong "não trạng" không ít người còn "lưu luyến" với tư tưởng sùng bái chức danh, quỵ lụy trước quyền lực (trong đó có bác XB).
Viet Binh
12/01/2010 22:55
Ong Xuan Ba uon 1000000 tac luoi, lam PR cho ong Trieu lo lieu qua.
Xin ong Xuan Ba hay hoc 1 lop PR ngan han rtuoc khi viet bai nhe.
Viet the nay la "phan PR" day ong Xuan Ba a
Văn Thông
12/01/2010 17:56
Theo tôi thì ý tưởng đi thăm nhà thơ Hữu Loan xuất phát từ gợi ý của GS Trần Hữu Dũng trên trang viet-studies.info. Ông Triệu quả là nhanh nhạy.
Chớ vội khen nức nở là chuyện cảm động. Dễ cảm động cũng có cái hay, nhưng cũng có cái hạn chế. Thứ nhất là chuyện kể từ "thương hiệu" Xuân Ba, thường "phóng" nhiều hơn "sự", cây bút chuyên PR cho chính khách. Thứ hai là những hành động của chính khách, thường có tính chất "biểu diễn", chỉ khiến một số người thật thà cảm động.
Thật là đáng khen khi ông Bộ trưởng bận trăm công ngàn việc thế mà vẫn cố học cho thuộc bài "Màu tím hoa sim", lại còn có đệ tử đi theo đệm đàn, thật chẳng khác gì diễn kịch. Mà ông Triệu đi với tư cách cá nhân, sao các vị chức sắc địa phương lại biết để mà chầu chực tiếp đón, đãi đằng?
Các vị cứ tham thở ngành sâu khấu xuống cấp, thực ra đâu phải thế. Nhiều vị đang trở thành những diễn viên chuyên nghiệp, tài năng mà không hay biết. Sân khấu thời nay vượng lắm.
Anh Duy
12/01/2010 13:43
Ông Xuân Ba viết bài này thì hay đấy, nhưng tớ chả tin lắm đâu, có thể ông XB thêm thắt cho "xôm", cũng có thể ông Quốc Triệu bây giờ "nói phét" thế cho có vẻ yêu quý trân trọng các văn nghệ sỹ chăng. Hà Nội từng có câu: "Liên thiên như Triệu", để chỉ ông này hay tào lao lắm. Hồi xưa ông ấy hoạt động Đoàn rồi lên từ đấy mà. Dân Đoàn nổi tiếng là cờ hoa loa kèn, pha trò giỏi.
Lỡm Email
12/01/2010 04:35
Xuân Ba là nhà báo chuyên buôn dưa lê, cầu thủ chuyên rê dắt, cái nọ xọ cái kia. Đúng như Nguyen Thanh nói, hồi đó làm gì có cái vụ chép bài Màu tím vào sổ tay! Xuân Ba bịa đặt chuyện này, thực ra là vẽ thêm cho ông TRiệu một nhúm tóc nhưng đầu ông ấy hói thế, Xuân Ba chứ Xuân Mười Ba thì cũng chịu!
quỳnh Như Email
12/01/2010 00:04
Bạn Nguyen Thanh có lẽ đã " tổng quát hóa" hiện tượng " cấm" và " đọc trộm" bài Màu tím hoa Sim thời trước ở địa phương bạn sống nên mới không tin là ông Triệu có thể chép bài thơ đó mang vào trận. Thời đó chúng tôi ở Hà Nội cũng nghe nói là bài thơ này có thời bị quy là " có vấn đề" nhưng chúng tôi vẫn truyền tay nhau đọc và chép vô tư, chẳng có gì là vụng trộm cả. Có lẽ càng " xa mặt trời" người ta càng hay sợ hãi.
Hoàng Thảo
11/01/2010 21:59
Bài này phản cảm vì cái giọng điệu đà của Xuân Ba, nhưng câu chuyện một ông Bộ trưởng lặn lội đi thăm một lão nhà thơ thì thật đáng trân trọng!
Nguyen Thanh Email
11/01/2010 17:01
Đọc bài viết này ngẫm ra tôi còn sung sướng hơn ông Bộ trưởng. Tối đã đến đó trước ông 3 năm trong dịp về dự 120 năm khởi nghĩa Ba đình. Khi đó nhà thơ còn ngồi trò chuyện với mấy chúng tôi gần cả tiếng đồng hồ.Vẫn còn tự xếp hạng những bài thơ của ông. Điều ngạc nhiên là không phải "Màu tím hoa sim " được ông xếp là hay nhất. Bạn đọc thử tìm và nghĩ xem ông xếp vào vị trí đó bài thơ nào?
Khi tôi kể với nhà thơ ngày chúng tôi quân quản ở Sài gòn các sinh viên đại học Vạn hạnh theo chúng tôi hoạt động đã ngạc nhiên như thế nào khi nghe tôi đọc "Màu tím hoa sim" của ông.Có điều tôi không tin là ông Triệu có thể chép bài thơ đó vào sổ và mang đi B được.Chuyện đó không có đâu. Khi đi B mọi thứ đều bị kiểm tra rất kỹ và bài thơ "Màu tím hoa sim" vẫn thuộc loại cấm đọc ở các trường cấp 3 bấy giờ.Gia mà ông Triệu kể cho nghe ông chép từ đâu? và nếu còn cuốn sổ đó mà tặng lại cho gia quyến nhà thơ thì sẽ tốt hơn nhiều. Tôi là một thành viên trong đội tuyển học sinh giỏ Văn lúc bấy giờ.Sau khi đoạt được giải ba cấp tỉnh về đến chơi nhà thầy dạy văn của mình mới được thầy cho đọc "trộm" trong sổ tay của thầy đấy.Thầy lại còn dặn là không được cho ai biết nữa kia....
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất