Lúc 17h10 chiều nay 10-12-2009 tại bệnh viện 175 – TPHCM, nhà thơ – nhà báo Nguyễn Trung Bình đã qua đời đột ngột do bạo bệnh, hưởng dương 42 tuổi. Linh cữu sẽ được chuyển về quàn và an táng ở quê nhà, làng Long Phước, Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam. Nhà thơ – nhà báo Nguyễn Trung Bình sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Anh là Hội viên Hội nhà văn TPHCM, là đồng kịch bản lời thoại với Trần Anh Hùng trong phim Cyclo - giải Sư tử Vàng tại liên hoan phim Venise 1995. Anh từng có một tác phẩm in chung với ba người bạn mang tên “Miền mây trắng” - NXB Đà Nẵng1994 và tập thơ riêng “Bài của trẻ dáng nâu” – NXB Văn nghệ TP.HCM 1996. Tiễn biện một cây bút đoản mệnh, lethieunhon.com xin giới thiệu lại 3 bài thơ mà nhà thơ Nguyễn Trung Bình đã viết trong những ngày đang chống chọi với căn bệnh nan y bằng tâm trạng “lâu rồi mới thấy sương mờ giăng tràn ngõ phố”



MƠ HỒ MẸ VÀ EM

ngày xưa mẹ nuôi chúng con trên con đường nhiều biến động
đứa thành người /đứa hư hỏng / đứa bỏ đi đâu / đứa bất
hiếu với ông bà cha mẹ / đứa nhân danh / đứa lên mặt dạy
đời nhiều khốn khó nên ai cũng thương nhau dìu dắt vượt
qua trong bao nỗi muộn phiền của vong linh khuất mày khuất
mặt nước mắt chảy xuôi chứ bao giờ chảy ngược…

câu chữ nấc lên khi em về cùng mùa xuân khác
những đóa hoa lờ nhờ màu âm dương lộn lẫn khí trời hơi đất
bấy giờ là đâu này dòng chảy nhân gian
em không ngoan hơn tuổi thơ mắc cạn ?
vô tư với đỏ / vàng / xanh / tím / hoa hòe / hoa sói
mặc những cái nhìn chăm chăm dõi theo / im lặng
lẽ đương nhiên người ta ngại ngược chiều gió
tóc em xõa đầy hoàng hôn trong mắt giống cái…

ơn em gánh lấy cơn giày vò sinh nở không kiêng không cử
không lề thói quen lâu ngày da em trắng mịn nước hoa nước
trái cây kem thoa chẳng dáng nâu tóc dài hương bồ kết chi mà cũng
hết hồn cánh đàn ông dạo này có vấn đề từ trong nhà ra ngoài chợ
đời tấp nập thay đổi thời tiết thất thường kêu trời không thấu…

câu hát chẳng thôi miên trái tim thổn thức
thả trên bước chân khuya nỗi buồn ký ức
giấc mơ không quê quán
dòng sông trẻ nhỏ / nước mắt con gái
lặng lẽ thấm qua tầng tầng đất đai
nơi mặt trời chẳng hiểu được sự chịu đựng để tái sinh
chẳng nghe thấu lòng âm thanh khóc ré của bầy
đàn con nít chào đời bốn phương tám hướng
ruộng lúa /nương cà phê / lồng kính / ầm ào sóng biển
sự tích cuộc trở dạ được ghi trên vi tính thời buổi suy thoái
bọn chúng lớn lên cùng tương lai và tự diệt vi rút
có thể thôi ! chúng không viết lầm chữ em & mẹ!...

Sài gòn,8.3.2009


SỢ

Gửi T & những người chưa quen !

bất chợt đến rồi đi trong lặng lẽ bỏ lại những khuôn mặt
chưa quen tháng ngày vờ vịt nơi bóng tối lê
phận người di động trên bàn cờ nhân thế…

em cười hồn nhiên gió lướt nhẹ qua miền mây
trắng lang thang tuổi thơ chưa bình yên cả khi tụi mình trong
sáng lời hẹn giấc mơ hiền…

anh nói
em nói
hắn nói
tôi nói
I love you !...
không mắc cỡ khi phản biện trái tim lạnh có
thể …yêu & làm người dễ dãi vậy …

sao phải sợ mình trước nhiều cám dỗ ?
không đủ giọng để hát câu dân ca bình dân sót lại cho nhau
chưa đùa dai nhách lòng tin & tự trọng
chẳng rung động chút nào trước ngon ngọt bùi tai
thế thôi ?...sự sống cụng ly chúc mừng nhiều như lúa đồng
bằng không ở lại quê nhà ham đi Á-Phi-Mỹ la tinh…cha thẩn
người,mẹ khom lưng trời quen rồi cong cong làm đòng năm tháng
tuổi trẻ người không non dạ mà vẫn bị dụ vào cuộc chơi định mệnh…

thư của T ( trích ) : em sợ sống mà không tìm ra mình anh ơi!
gặp rồi chia tay để làm khổ đời nhau vậy?...trung thực hay công
khai nghĩa là đối mặt với bão táp cứ chực xé nát tụi mình giữa dòng đời
náo nhiệt,rồi con cái sẽ nghĩ gì về chúng ta , thật tội lỗi hơn cả ngoại
tình nữa , em sợ…em sợ sự thật rồi anh !...ôi… sống…! phải diễn
thế nào cho trọn vai đây…nước mắt không chảy nữa rồi…nụ cười
mệt mỏi này dành cho anh…( lọt thỏm trong vô số nụ cười đang rộn rã
ngoài kia!...)đây …

sợ không viết xong một bài thơ theo cách nghĩ của mình
sợ một bàn tay chìa ra dẫn em đi về lối khác
sợ phải gặp lại rất nhiều khuôn mặt cũ lâu rồi vẫn thế
những con đường đã qua không trổ thêm ngã rẽ
lời nói vô tình mà cả đời điêu đứng
chẳng thoát ra khỏi sáng-trưa-chiều-tối đã lên lịch
dòng sông ngày về hai bờ tan nát bến tuổi thơ …

bởi sinh ra trên dải đất nhiều nắng nôi sóng gió
ngày ra đi chưa hề nghĩ sẽ quay về
đêm phương Nam ngồi nghe tiếng thở dài đất vọng
lên đôi vai từng âm vận tiếng người
tiếng quạt giấy vỗ vào phên tre khô nhạt
giọng chầu văn í ới gốc rạ khuya lửa ngún cánh đồng tháng chạp
lẫn lời ru bị ngắt quãng…tiếng cằn nhằn… muỗi vo ve…

rồi lại nắng nhức mắt người đàn ông buổi trưa ra thăm ruộng
rồi lại mưa chảy dài tóc em tuổi dậy thì bến sông trôi mất dép
rồi lại u u đôi mắt trẻ thơ quẩn quanh ao làng cá lội
tìm đâu ra ánh sáng trên quầng mắt tập nhìn vào rỗng không
sợ !...
Đà lạt,tháng 9 – Sài gòn,tháng 10.2009


CHUYỂN MÙA

cơn gió lạ tràn qua phố buổi sáng bạn ngồi
mơ với nắng mùa về của cánh chim lâu rồi di cư lên mạn Bắc
chị thong thả gấp từng đồng lẻ cho vào túi áo bà ba đã sờn rồi
đứng lên quảy gánh trái cây đi trên lề ngược dòng xe dưới đường
đông nghịt
thằng nhóc đánh giày đang rảnh vừa nhảy hithop vừa trổ tài nhặt
lá rụng

em nheo mắt nhìn trời trong bất chợt cười một mình như thể mới
phát hiện ra điều thú vị
cảm giác bình yên bị phá vỡ lúc xe cấp cứu chạy qua còi hú
ngày bỗng rần rần chuyện trên trời dưới đất
xăng tăng giá / vàng leo từng phút / máy bay giá rẻ luôn bị trễ /
tàu lửa đụng ô tô / bì heo thối
ngâm hóa chất xuất ra thị trường hàng tấn…
đài FM thông báo những con đường kẹt xe & nhắc người lưu thông
đề phòng cành cây gãy vì có lốc
đám thanh niên hiếu kỳ bu quanh chiếc xe thể thao mới nhập tán chuyện
đứa bé bưng mì rẽ vô hẻm thản nhiên gõ cốc…cốc
dửng dưng bụi bốc lên không gian cùng gió cuốn
xé toang kịch bản đầu ngày
mùa chuyển…

lâu rồi mới thấy sương mờ giăng tràn ngõ phố
bàn tay người đan nhau chờ chuyến xe đầu ngày ghé bến
những bước chân vội vàng đi / về các lối rẽ
quen thuộc đến mức nhàm
người bạn quay quắt với căn bệnh ung thư trong bệnh viện từng
phút
em liên tục nhắn tin vào bầu trời mây thấp kia hỏi trái tim
yêu thương còn nóng
nhà thơ trẻ vò đầu bứt tai sao chậm chân hơn cuốc xích-lô hai nhịp
các nhà thơ amateur ở đâu ra ngồi đầy quán tâng bốc nhau hý
hoáy ký tặng sách
trong ánh mắt chuyển mùa ông già ngồi bệt ở góc ngã tư quấn
lá thuốc đam mê sót lại
không biết ông hay đất trời này thản nhiên như chẳng có lối trở lại
mùa chuyển…
Sài Gòn,ngày trở lạnh 11.2009

| Thảo luận(1) |
viethuvn Homepage
11/12/2009 07:56
Vĩnh biệt anh !
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất