Đôi lời của Lê Thiếu Nhơn: Sau khi tự quảng cáo và được sự ủng hộ của các trang web thân thiết, tập thơ “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” đã may mắn có nhiều bạn đọc dành cho không ít sự quan tâm thiện chí. Không có điều kiện gửi sách đến từng người, tôi chọn ngẫu nhiên ba bài thơ trong tập để chia sẻ cùng độc giả. Hiện tại, “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” đã chính thức phát hành trên mạng ở nhà sách vinabook.com, chỉ cần nhấp chuột vào địa chỉ này sẽ được giao sách tận nhà. Trân trọng cám ơn!
BẤT CHỢT RÙNG MÌNH
Ban ngày bị cơn lốc táp bụi đường vào mặt
Đêm về nắn nót viết: hôm nay kỷ niệm lùa một thoảng gió heo may!
Gượng nhẹ hơn, lãng mạn hơn trở thành ngón nghề tự vệ thi ca
Tôi không còn kiên nhẫn đuổi theo bài hát tuyệt vọng
Bài hát từng hồi hộp khao khát khuất xa…
Đồng nghiệp tung hô hậu hiện đại giễu nhại xã hội
Ôi, sự bất lực khó chịu đến thế ư?
Trốn tránh vào đâu cũng hao mòn trai trẻ
Cha già, nhà xiêu, vợ dại, con thơ
Sự thật giản dị như vết chém triền miên trên thân cây buồn tẻ!
Tôi kỳ lạ chính mình giữa loay hoay lạ kỳ
Sao cứ thấy bàn tay chụp giựt đè lên bàn tay cặm cụi?
Lo cận thị cao độ, mỗi tuần tôi đo mắt một lần
Người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa!
LÁ THƯ HY VỌNG
Không thể giá như chuyện này, giá như chuyện nọ
Tôi quen dần phản xạ thân cô thế cô
Thêm lần cúi đầu vì cha mẹ yên phận dân nghèo
Thêm lần cúi đầu vì anh em lầm lũi áo cơm
Thêm lần cúi đầu vì bạn bè bé họng thấp cổ
Tôi cúi đầu, cúi đầu, cúi đầu
Tôi cúi đầu đi đâu, về đâu?
Tôi sống nửa đời trầm tư xứ sở
Từng hồ hởi cao ốc đô thị
Từng ngưỡng mộ vạt cỏ ven đê
Sao vẫn lo trò ném đá giấu tay?
Sao vẫn ngại màn ngậm máu phun người?
Sao vẫn sợ cuộc phô diễn cả vú lấp miệng em?
Đôi khi muốn hô lên một câu khẩu hiệu
Để khỏi bị lạc lõng giữa đám đông
Bỗng ù tai những câu xu thời ton hót
Ba mươi tuổi, chẳng còn nhiều ước vọng nữa
Tôi chỉ muốn viết một lá thư vỏn vẹn mấy dòng
Gửi chàng trai Việt thế kỷ sau giống tôi
- Chúc mừng bạn là công dân một cường quốc!
GỬI NGƯỜI KHÉP SÁCH LẠI
Tha thứ cho tôi chưa biết cách tôn vinh đời sống này
Những ngày ngả nghiêng
Những ngày buồn thương
Những ngày ô trọc
Tôi trồng răng giả mà cay đắng giá trị giả
Tôi mua hoa giả mà bàng hoàng đạo đức giả
Có những sự thật càng nhìn càng xa
Có những sự thật càng lo càng thấy
Tôi chỉ tin mái tóc mẹ đã ngả màu vì đứa con còn mãi khờ dại
Nếu ai hình dụng được một người ngồi suốt đêm trước trang giấy vẫn nguyên vẹn trắng
Có lẽ đó là tôi những ngày trong trẻo nhất
Có lẽ đó là tôi bỏ cuộc bình minh!
(Trích “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” – NXB Thanh Niên 11- 2009)
Phen này tớ quyết quảng cáo Thơ
Thảng thốt qua từng trải nghiệm


cho huu nhan xin mot quyen ban tuong trinh di
huu nhan
Hoi Van hoc nghe thuat dong thap
để khỏi bị lạc lõng giữa đám đông...
Tất cả chúng ta, ù lì và trơ trọc giữa xã hội này, một xã hội góp gom rơ trọc và ù lì, không thể nào khác được, nhà thơ ạ ! Nắm hạt giống ném ra, ngẫu nhiên hay may mắn hay số phận, bụi gai và phù sa và đất cằn cỗi ? Sản phẩm của một cái bụng vay mượn, không thể nào khác được.
Mấy lời nôm na. Chúc mừng tập thơ mới ra đời !