QUẢNG CÁO TẬP THƠ “BẢN TƯỜNG TRÌNH GIẤC MƠ ĐI VẮNG”
Thưa bạn đọc gần gần xa xa!
Được sự trợ giúp của Nhà xuất bản Thanh Niên, tôi vừa làm một việc hết sức lãng mạn giữa lúc cuộc khủng hoảng tài chính đang chệnh choạng bước qua cơn suy thoái, đó là in một tập thơ mới! Tất nhiên, dự án lãng mạn kỳ khôi ấy, không thể nhận được một đồng lẻ nào từ vốn kích cầu của Chính Phủ. Ngay khi cặm cụi viết thêm vài bài báo để kiếm tiền in thơ, tôi đã nắm chắc chuyến đi buôn thi ca này nếu không lỗ vốn từng phần thì cũng lỗ vốn toàn phần. Thế nhưng, nhìn 1000 cuốn sách rời khỏi nhà in với dáng vẻ tương đối trang nhã, tôi cảm thấy thật bất công, nếu mỗi tập thơ không được xem như một sản phẩm trong nền kinh kế hàng hóa tác động từng ngày lên đời sống chúng ta. Vì vậy, bằng thái độ cầu thị của một nhà sản xuất tử tế, tôi lại quyết định quảng cáo thơ!
Nhiều năm rồi, các nhà sách sang trọng và lộng lẫy án ngữ ở nhiều đường phố trung tâm của những đô thị lớn, đã không còn mặn mà với chuyện phát hành thơ. Người yêu thơ mất dần cơ hội tiếp cận với thơ, khiến ham muốn in thơ bỗng trở thành thứ phẩm hạnh kiêu sa và ngậm ngùi của những người làm thơ. Hầu như tập thơ nào cũng nhọc công tác giả mang đi biếu khắp nơi, nhưng chẳng hiểu vì sao thơ vẫn giống như món quà không nhiều người thích nhận. Tôi có hai người bạn thân từ thuở học trò, sợi dây gắn kết chúng tôi là thành tích chia nhau về chót tất cả cuộc thi chạy tổ chức ở trường. Vậy mà cái đặc tính chân ngắn gối yếu ấy đã không còn đeo bám hai người bạn tôi. Nhân tuổi 30, ba đứa rủ nhau thi chạy tại công viên Lê Văn Tám, nơi có ít thiếu niên 8 tuổi nhưng có nhiều ông bà lão tập dưỡng sinh để mong hưởng thọ trên 80 tuổi. Kết quả, tôi vô cùng kinh ngạc về tốc độ chạy của hai người bạn. Người chạy nhanh nhì giải thích, do anh ta thường xuyên bị vợ rượt đánh! Người chạy nhanh nhất giải thích, do anh ta có thói quen đến quán 81 tụ tập văn nghệ sĩ và liên tục bị túm áo lại để tặng thơ, nên hình thành phản xạ tung cẳng thoát thân! Bởi lẽ đó, thỉnh thoảng cái nô nức một công dân của nước Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới chợt thức dậy trong tôi, thúc giục tôi hân hoan được bán thơ và biết đâu may mắn bán được thơ!
Tập thơ mới của tôi có tên gọi “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” dày 80 trang, gồm 32 bài thơ và 4 phụ bản do họa sĩ Nguyễn Thị Hiền vẽ. Sau khi học lóm bà chủ quầy tạp hóa đầu xóm vài phép toán cộng trừ nhân chia một cách chi ly, tôi treo giá mỗi tập thơ 20 ngàn. Cái giá này so với một ký thóc của nông dân thì hơi đắt, nhưng so với một ly cà phê của công chức thì khá rẻ. Dẫu đắt dẫu rẻ thì qua tập thơ, tôi cũng đã chân thành bộc lộ tâm tư của mình về “thế kỷ chúng ta đang sống có giấc mơ dài hơn nước mắt” và nỗi ám ảnh “người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa”.
Thưa bạn đọc xa xa gần gần!
Khi quyết định quảng cáo “Bản tường trình giấc mơ đi vắng”, tôi đã bắt chước những copywrite ngồi nghĩ dăm ba cái slogan chiều chuộng thị hiếu người tiêu dùng như “Đọc là nghiền!” hoặc “Ám ảnh khó phai” hoặc “Thanh lọc tinh thần không lo bị tức”, để độc giả khi mua cảm thấy tập thơ có vẻ hay, và khi đọc cảm thấy tập thơ hình như hay, và khi khép sách lại cảm thấy tập thơ à thì ra cũng hay. Tuy nhiên, tấm lòng của tôi trong “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” gói gọn bốn câu: “Ba mươi tuổi không còn nhiều ước vọng nữa. Tôi chỉ muốn viết một lá thư vỏn vẹn mấy dòng. Gửi chàng trai Việt thế kỷ sau giống tôi: Chúc mừng bạn là công dân một cường quốc!”, nên tôi mơ ước bạn đọc sau khi buông tập thơ nhỏ bé của tôi sẽ thao thức một điều gì đó cho riêng mỗi người. Từ thẳm sâu trái tim mình, tôi mơ ước bạn đọc trẻ thay vì loay hoay như tôi giữa ngổn ngang chữ nghĩa, hãy bắt đầu công việc bản thân khao khát như Henry Ford ngày lái thử chiếc ô tô được lắp ráp theo dây chuyền chuyên nghiệp, như Walt Disney ngày phác thảo thế giới hoạt hình thần tiên, như Ray Kroc ngày vừa nhấm nháp hambuger vừa mường tượng chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh McDonal. Ở xứ sở chúng ta, những lời ngọt lạt khen chê đủ làm nhau mỏi mệt rồi. Hãy hướng sự sáng tạo đến một thương hiệu Việt bước ra khỏi biên giới, và đi càng xa càng tốt!
Thưa bạn đọc xa gần, gần xa!
Tôi quảng cáo “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” không phải nhằm thu lợi từ tập thơ. Tôi quảng cáo để tự an ủi mình giữa thời buổi cái gì cũng lên giá, chỉ có nhân phẩm đang có nguy cơ xuống giá, và thi ca thì đã rớt giá! Tôi quảng cáo thơ chưa hẳn đã bán được thơ, nhưng tình cờ bạn đọc liếc mắt qua những dòng quảng cáo này cũng giúp tôi có phút giây tự tha thứ cho mình khi hình dung những cánh rừng xanh biếc bỗng có một gốc cổ thụ bị đốn ngã để làm giấy in!
Sài Gòn, 11-2009
LÊ THIẾU NHƠN
| Thảo luận(16) |
Những bài mới nhất
Một cảnh giới đầy hoa và gió
Đã phát hành Bản Tường Trình Giấc Mơ Đi Vắng


Nỏ cần biết “BẢN TƯỜNG TRÌNH GIẤC MƠ ĐI VẮNG” hay hay không hay, nhưng đọc qua bài rao hàng của LTN, tui quyết phen này đi mua thơ! mua một vài quyển đọc chơi! Đợi khi "cầu" vượt quá "cung" thì tui đem ra chợ đen bán kiếm lời. Và chốn phố chợ thị trường và trong sách kinh điển về kinh tế nước Nam ta sẽ xuất hiện từ mới: " phe thơ "! như kiểu phe vé chợ đen trước rạp chiếu bóng ngày xưa và quanh sân bóng Mỹ Đình ngày nay! Và, biết đâu, tên tuổi của tui sẽ được báo chí ca tụng là người đi tiên phong, người mở đường, người khai phá ra một trào lưu kinh tế - văn hóa mới:" Phe thơ"! LTN ạ, từ xưa đến nay không ai nghĩ câu" phi thương bất phú" là lỗi thời. Ngẫm theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng và cả nghĩa "bồi" thì: không đi buôn thì chẳng có thơ phú chi ráo! Mấy ông buôn sách có phải ông nào cũng lùn chữ nghĩa cả đâu. Họ cũng có ông được học hành, cũng có thời là nhà này, nhà nọ nhưng nhờ thức thời " chuyển ngành" sang đi buôn sách nên mới vinh thân phì gia. Họ làm giàu được thì thiên hạ thua kém chi mà không mần. Có điều, họ mần được là nhờ có đường dây, có cơ cấu, có êkíp, có đèn xanh. Chứ tui mà đem thơ của thiên hạ ra bày trên mẹt, ngồi giữa chợ thì nếu không bị quản lý chợ đuổi cũng bị đầu gấu đến xin đểu! Thôi thì cứ đọc thơ người cho mình khôn ngoan lên tí đã. Còn mộng làm giàu nhờ " phe thơ" tính sau!
Vinanhut
http://www.vinabook.com/?s=vinabook&q=le-thieu-nhon
Năm 2009, ông bạn tôi làm CLB nổi đình đám ở một thành phố rất nổi đình đám. Nhưng vẫn chưa chịu trình làng CÁI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ THƠ!
Tôi kể dông dài là muốn nói với LTN: BẢN TƯỜNG TRÌNH GIẤC MƠ ĐI VẮNG- theo các bài thơ LTN mà tôi được đọc, CÁI NÀY ĐÍCH THỰC LÀ THƠ. Mà ông nhà thơ trẻ trung lại PR già dặn khôn khéo thế. Thì đấy: bạn bè trong nước và nước ngoài đăng ký mua tơi tới. Xin LTN dành cho Tám Huế 10 cuốn in lần đầu, nhé. Và, chắc cũng như các bạn thân thiết khác, là không phải ủng hộ mua dùm cho tác giả khỏi cụt vốn đâu, mà hứa với LTN rằng Tám Huế chỉ dành 1 cuốn cho mình, còn 9 cuốn trân trọng mang tặng bạn bè. Này, LTN ơi, Tám Huế không biết viết văn làm thơ nhưng tay nghề PR siêu hạng đó, không tin thì LTN đi mà hỏi Nguyễn Khoa Đăng, Hoàng Minh Tường…
Thân mến!
VNT
Híc,híc,em đã ngẩm nghĩ ra vì sao mà thơ ế rồi.Theo nguyên lý kinh tế thị trường,người ta chỉ mất tiền mua những gì mình không có hoặc đang thiếu mà thôi.Giống như thị trường đàn ông và thị trường đàn bà với nhau ấy mà.Nhưng nay thì nội tâm nội tưởng của mọi người đều giống y chang y hệt nhau ,chẳng khác gì một xã hội chỉ toàn là pê -đê không thôi,khiến cho những lời nói ra hay viết ra của họ không thể khác biệt nhau;có hư cấu xúc cảm hay ý tưởng chi chi đi nữa thì cũng vẫn y hệt y chang nhau.Vậy thì ai chịu mất tiền đi tìm mua của ai làm gì?Cho không cũng không ai ...sờ mó tới là vì vậy!
Híc ,híc,vậy mà thiên hạ vẫn ào ào ra tập thơ là vì sao?Ái chà,ấy là do mấy ông nhà xuất bản ,mấy ông nhà in,mấy ông nhà máy giấy,mấy ông sở 4 T,mấy ông hội văn nghệ văn gừng ,mấy ông sống bằng nghề khen chê hay tố giác xúm nhau tạo ra thị trường tồn tại cho mình đó thôi.Híc,híc,nhà thơ nhà văn nói chung hiện nay đang gánh vác cuộc đời là ...như vậy!Híc,híc,cái phẩm hạnh ,cái thiên chức cao cả của họ cũng đang nằm ở chỗ này.Ôi,cầu mong Nhà văn Nhà thơ ở tại nước ta càng ngày càng nhiều ra,từ cấp TW cho đến cấp xã cấp ấp để cho bọn tớ dễ trờ thành Nhà giàu ấy ạ!Hu,hu,he,he.....
Bác quảng cáo "thê thiết" thế này, biết đâu 1000 cuốn lại không đủ bán!
Đúng là thân phận thi ca thời kinh tế thị trường! Tôi sẽ ra nhà sách mua ủng hộ nhà thơ mấy cuốn!