Bộc bạch của nhà thơ Thanh Tùng: Năm nay tôi 74 tuổi, cả cuộc đời nếu có chút gì đáng gọi là thu hoạch, thì chỉ có thơ. Trong thời bao cấp, nhờ vị thế “nhà thơ công nhân”, tôi được in nửa tập thơ (chung với Trần Lưu, có tên “Con sông chảy từ thành phố”). Đến năm 2001, nhờ bạn bè Sài Gòn hào hiệp hỗ trợ, tôi mới in được tập thơ riêng lấy tên “Thời hoa đỏ”. Tôi nghĩ mình không có cơ hội in thơ nữa, nên dồn thơ trong sổ tay vào hết tập “Thời hoa đỏ”. Dù được Hội nhà văn VN trao giải B năm 2002, tôi vẫn thấy tập thơ sắp xếp hơi lộn xộn. Được sự gợi ý của chủ nhân lethieunhon.com, tôi tự chọn lại thơ mình để đưa lên mạng, theo 5 chủ đề: “Quả táo Hồ Chí Minh và những bài thơ viết ngoài vòng tay Tổ quốc”, “Thời hoa đỏ và quê hương Hải Phòng”, “Hà Nội và tháng ngày lang bạt”, “Xứ nắng và thơ giữa chợ”, “Miền yêu và chân dung hai ta”.



Quả táo Hồ Chí Minh và những bài thơ viết ngoài vòng tay Tổ quốc

THANH TÙNG

Lời thưa: Tôi đã làm thơ từ tuổi trẻ khốn khó và vẫn làm thơ trong tuổi già túng thiếu. Tôi đã vì thơ đôi lần rơi nước mắt. Thơ đã vì tôi an ủi phút giây yếu mềm. Thơ cho tôi chút tiếng tăm, và dìm tôi mãi nghèo khổ và bất hạnh. Diễm phúc lớn nhất của đời tôi, thật kỳ lạ, cũng nhờ thơ mang lại: Tôi được đi đọc thơ và giao lưu tại Hy Lạp năm 1996, cùng với nhà thơ Nguyễn Xuân Thâm. Chuyến xuất ngoại đầu tiên và có lẽ là duy nhất, đã giúp tôi viết được dăm bài thơ tương đối khiến bản thân hài lòng.

QUẢ TÁO HỒ CHÍ MINH
Năm xưa, trong bữa tiệc chiêu đãi của chính phủ Pháp
Hồ Chí Minh nhón một quả táo cho vào túi của mình
Điều ấy như một trái bom bất ngờ nổ
Không ai hiểu nổi
Những nhà nhiếp ảnh chớp vội…

Sau rồi quả táo đến với bàn tay cô gái nghèo chạy chân trần trên quảng trường Pari
Sau rồi quả táo đến với hang cùng ngõ hẻm của phần nhân loại nghèo
Sau rồi quả táo làm sống lại hai triệu người Việt Nam chết đói năm 1945

Hôm nay, trên đất nước mình không thiếu những tiệc tùng ầm ĩ
Càng không thiếu những người đang đói
Sao quả táo năm xưa không sống lại
Quả táo Hồ Chí Minh?

LẦN ĐẦU RA NƯỚC NGOÀI
Trong tôi nôn nao đầy sóng biển
Tôi đã ở ngoài vòng tay Tổ quốc
Giờ thì tôi phải là tất cả
Từ ngọn cỏ dại quê hương đến máu những anh hùng
Như người thủy thủ sắp ra khơi kiểm tra lại phần nước ngọt
Tôi hát thầm bài Tiến Quân Ca!

RHODES
Thành phố những giấc mơ trôi
Những vỉa hè thơm mùi thiếu nữ
Bao đường viền gợi đến những vòng ôm
Quá khứ luôn trở lại
Thả vào sương khói của quanh co!

ĐÔI MẮT A-TEN
Mai phải xa rồi
Những đôi mắt ẩn hàng mi dày cong vút thẳm đen
rạt rào như phút giây đầu thèm khát của Eva
Tôi ngả giấc bình yên suốt đời vất vả
Dưới ánh mắt chở che

Ánh mắt em đã lướt qua, đã quét hết ưu phiền
Rồi lại gieo vào bao đau đớn mới
Cho bắt đầu một thèm khát cuồng điên

Tôi quỳ cho mắt em tưới xuống
Như là nước thánh của A-Ten.

Ở SÀN NHẢY RHODES
Em ngước lên đổ sang tôi rầu rĩ
Tôi vội vàng uống đến nghẹn ngào
Vòng lưng eo run một nỗi buồn sâu
Ta nương nhau theo lối của riêng ta
Trong ồn ào sàn nhảy
Rồi cứ mãi chìm vào đắm đuối
Mặc ngoài kia biển đã thay màu
Bình minh tới và cũ thêm lần nữa!

CHIA TAY VỚI RHODES
Dây nho kia cũng khóc lên rồi
Khi tôi rời xứ bạn
Bầu trời Địa Trung Hải và mắt em xanh đến làm tôi nín thở
Sóng vỗ về chẳng an ủi được đâu!

Cối xay gió làm cả trời chóng mặt
Bông hoa nào vừa rụng để theo tôi
Cả em nữa biết rằng buồn lắm
Những hồn người xứ lạ phải lòng nhau
Những dốc đổ nôn nao vò cho rối

Tôi vấp ngã những nỗi niềm trong gió
Bỗng nhận ra thềm cũ bóng xưa ngồi
Em tiễn đưa với nghìn năm trong mắt
Sóng ngoài khơi mặn chát vào tôi!

Ở SÂY BAY THÁI LAN
Đã gần lắm tưởng có thể nghe
Tiếng mẹ xưa những chiều chạng vạng
Ngửi được mùi thơm trong quán rượu đêm
Đồng hồ tôi thay đổi đã mấy lần
Sắp được lấy lại múi giờ Tổ quốc
Chỉ có tiếng nói mẹ cho tôi vẫn giữ trong mình như máu chảy!

Tôi đã đọc thơ ở xứ người
Bao xa xôi bỗng thành gần gũi
Đã nghẹn ngào trong những vòng ôm của những cái hôn xứ lạ
Hơn mọi ngôn ngữ
Tôi đã cho đi, đã nhận về
Nhặt nhạnh chất lên trái tim mỏng mảnh

Bao nhiêu ánh mắt ở A-Ten
Đã nồng lắm đến nỗi phải giữ gìn

Không vì hồi hộp của riêng mình
Mà máy bay không xuống nổi Nội Bài!

| Thảo luận(4) |
Lanhuong Email Homepage
09/05/2009 17:43
Cảm ơn chú Nhơn nhiều nhé! Thỉnh thoảng ghé thăm blog của chú Nhơn lại được đọc thơ của Bố TÙNG.
Trúc Phương
07/05/2009 12:45
Lâu nay tôi cứ nghĩ Thanh Tùng chỉ có một bài "Thời hoa đỏ". Đọc xong chùm thơ này, tôi cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ trước đây của mình. Rất mong được đọc tiếp những phần thơ mà ông đã giới thiệu!
Phan Thanh Sang
07/05/2009 12:44
Giá như những người đi nước ngoài bằng tiền ngân sách đều có cảm giác "như người thủy thủ sắp ra khơi kiểm tra lại phần nước ngọt, tôi hát thầm bài Tiến Quân Ca"
Kính chúc nhà thơ Thanh Tùng dồi dào sức khỏe!
Nguyễn Quốc Khánh
07/05/2009 12:42
Thơ hay! Thấy rõ một phẩm chất thi sĩ!
bài "Quả táo Hồ Chí Minh" xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa!
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất