BỤI
Úp mặt vào bụi
Nghe những con đường thả rong dấu chân cũ
Mòn lề gạch xám hơi người
Tiếng hát nghẹn trong đống tro nỗi buồn rắc dọc hai hàng xà cừ
Con đường hoang mộ tôi tự lúc mỗi đêm gió vỡ
Không tiếc nhiều những đêm gần sáng ngóng bình minh đổ trên cửa sổ
Giấc ngủ dỗ thật sâu cứ lệch lạc âm thanh chim lợn đậu nóc nhà rủ linh hồn đi rong
rủ rỉ vuốt từng chiếc móng tay cong xuống cào đêm nát nghiến
không nhớ nữa bước chân mình
Những con mắt hình vuông cao cao dõi sát sao giấc ngủ
Phút tưởng niệm dành cho mỗi sáng thức dậy quay quắt tiếc
Hơi ấm người còn vương vãi trong chăn sắp loãng nhanh theo từng nhịp thở
Quay quắt nhớ bóng người
Hôm nay mưa phùn
Như phố dọn mình ở ẩn
13-1-2006
TÔI
Nếu muốn gặp tôi
buổi chiều, café vỉa hè Nguyễn Du
rất lâu
đợi phố lên đèn
Nếu muốn gặp người dưng
buổi chiều, café vỉa hè Nguyễn Du
phố trôi dưới tán cây
người trôi dưới tán cây
tham vọng trôi dưới tán cây
cao ngạo trôi dưới tán cây
ma mãnh, thủ đọan, đua tranh cũng hối hả trôi tuột dưới tán cây
tôi ngồi lại
rất lâu
đợi phố lên đèn
một cái tôi to đùng
tôi đã đem nhét dưới đáy ba lô cũ màu xám xanh
tách khỏi những gương mặt quen
tôi - người lạ
buổi chiều, café vỉa hè Nguyễn Du
ngồi nghe đường phố thở
nghe mình đang thở
15-4-2006
CHÌM
Khi em vớt thân thể mình ra khỏi chậu nước
thấy rớt lại những nụ hôn ngày xưa
xếp hàng dài như con đường trước mắt
từ đâu giọng nói trong cơn mộng du bò trên núm ngực hoang sơ màu hạt dẻ
loãng vào bầu trời đổi màu ngôi sao chết yểu
buổi trưa vụn vặt giấc ngủ ngắn
buổi chiều lạo xạo thanh âm sục vào mọi ngõ ngách căn phòng
buổi tối không anh
buổi tối thừa thãi bàn tay vuốt ve nếp áo
em mang hình dạng của con bù nhìn rơm đặt giữa ngã tư phố đông
khoác mảnh vải rách chắp nối ý muốn người khác
chân trần gậy khô
trên thành phố ngập ứ cuộc mưu sinh
lẩn quẩn với ý nghĩ rơm rạ mê mải tìm một không gian lẻ
24-10-2006
KHÁT VỌNG CONG
Đừng đóng lại ánh nhìn từng chìm em trong sóng sóng thương yêu
đừng thõng cánh tay từng siết em rực nóng
đừng bỏ đâu niềm si mê điên dại của cơn mưa cuối đông rây rắc
cháy bỏng trái tim thanh xuân
sự im lặng nói gì với câu hỏi rưng rức trong em
trái tim kiệt quệ cứ mải miết loanh quanh ăn mày giọt mưa mát rượi
tiếng hát không nguôi được ngọn lửa âm ỉ cháy nỗi buồn ngấm ngầm về sự sống đầy rẫy ước muốn nén chặt trong hình hài bé nhỏ
thiếu thốn những cơn mưa của ngày nắng dày dày lên năm tháng
những buổi chiều lặng lẽ li rượu cụng với tia nắng loé sáng cuối cùng
đâm vào em nỗi nhớ nhức buốt
đừng bỏ đi đâu yêu thương
13-7-2007
NÍU GIẤC MƠ XƯA
Trong những nỗi đau rớt vãi dọc đường
Tôi nhặt những bài thơ tình viết cho người con gái khác
Mang về treo trên dây tầm xuân xanh mướt
đẹp đẽ và thơm phức
lời nói và hơi thở và ánh mắt
gom góp phơi trong giấc ngủ
móc vào những giọt nước vắt ra từ đêm
thỉnh thoảng
tất cả lại lủng lẳng khua lên
khi một cơn gió lùa vào căn phòng
rồi ồn ào xoay đi
khi tôi đòi khép cửa
với ý định mang trái tim nhét kín ngách tủ
sự mềm yếu của một con đường hình sin
có sát na nào không thực
ta đã lặn vào nhau một đêm tối trời
đủ để xa chưa?
16-7-2007
| Thảo luận(0) |
Những bài mới nhất
Buồn lắm Làng Hạ ơi - NGUYỄN THẢO HƯƠNG
Đất Trời Vần Vũ có dữ dội lắm không?

