Vài năm trở lại đây, mỗi năm tôi chỉ có khoảng một tháng để thúc giục bản thân làm thơ. Từ nửa cuối tháng chạp đến nửa đầu tháng giêng, tôi về ngồi lại trong căn nhà tuổi nhỏ của mình và lắng nghe ý nghĩ thức dậy từng câu chữ. Thực sự, tôi ao ước ngày nào cũng được thanh thản đọc thơ, suy tư về thơ và viết thơ. Thế nhưng, giữa chộn rộn cuộc sống hôm nay, đó là một điều ích kỷ. Nếu có người quan tâm đến tôi, nhận thấy tôi sáng tác thơ quá ít thì cũng hãy thông cảm và tha thứ cho tôi. Tôi phải làm một việc khác để mẹ tôi có một tấm áo lành lặn, thay vì làm bài thơ ca ngợi tấm áo bạc màu của mẹ. Tôi phải làm một việc khác để có thể chìa tay ra với người cần giúp đỡ, thay vì làm bài thơ kêu gọi lòng nhân ái. Tết Kỷ Sửu, tôi chỉ làm được ba bài thơ nho nhỏ. Nhân Ngày Thơ Việt Nam, xin post lên đây để chia sẻ với bạn bè gần xa…
NGHE MÙA XUÂN GỌI
Không thể đợi màu hoa nhòa đi trong mắt
Ngọn gió se lạnh nhắc tôi trở về nhà
Cố hương cha mẹ lầm lụi dần
Cố hương bạn bè thưa vắng bớt
Cội mai già vẫn thức những nụ vàng ấu thơ
Mười năm tôi thấy tôi lạc loài cơm áo
Mười năm tôi thấy tôi bất trắc giấc mơ
Mùa xuân độ lượng chẳng cho không ai điều gì
Mùa xuân bỏ tôi trên con đường thương nhớ
Với cơn mưa thiếu niên, với trận nắng trai trẻ
Tôi chạy ngược tuổi mình bằng ảo ảnh sông trôi…
NGÃ RẼ GIẤC MƠ
Trong những giấc mơ thụ động và thúc thủ
Tôi muốn bật dậy nghiêm ngắn viết một bài thơ
Một bài thơ chập chờn từ yếu đuối những cơn phẫn nộ
Tuổi ba mươi tôi bắt đầu lo sợ
Bình yên khuôn mặt không thể che xao xác tâm hồn
Danh vọng màu gì, lương tri màu gì?
Tôi bất lực nhìn tôi ngơ ngác
Cuộc đời này sẽ chẳng cần tôi đâu
Nếu tôi không biết nghĩ cho người khác
Sao xã hội vẫn nghèo nàn?
Sao đất nước vẫn chậm chạp?
Chữ nghĩa thi sĩ nào khóc gió, khóc mưa?
Bài thơ lầm lũi giấc mơ tôi vỏn vẹn một suy tư
Trước khi làm công việc cụ thể, lẽ ra phải hỏi
Quê hương được gì, xứ sở được gì, cộng đồng được gì?
Còn tôi hỏi bản thân được gì?
Thì điều đó có phải là nỗi bất hạnh của dân tộc không?
CHỌN LỰA ÂM THẦM
Tôi đã sống 30 năm không mảy may nghi ngờ sự hiện diện của thần thánh trên cõi đời
Những đám cỏ dại cũng có những mùa hoa rập rờn mơ ước
Thượng Đế cao vời thật
Thượng Đế công bằng thật
Thượng Đế tử tế thật
Đáng tiếc Thượng Đế thường ngái ngủ khi nhìn xuống lòng tôi
Những hình hài hư hao chế ngự
Những hình hài hư hao diễn thuyết
Những hình hài hư hao hứa hẹn
Tôi phải bỏ phiếu cho sông trôi qua buổi chiều chóng mặt
Tôi phải bỏ phiếu cho tiếng hát dân cày tin cậy ruộng hoang
Tôi phải bỏ phiếu cho mây bay ngổn ngang thương núi thấp
Giữa một Thượng Đế ngái ngủ và những hình hài hư hao
Tôi chọn phía nào đang héo khô nước mắt?
Ba mươi tuổi nghe tóc rụng buồn thương
Đoản khúc giao mùa


hồng môi phố thị ,êm đềm tuổi thơ .
thời trai trẻ một thời ước vọng
dưới đất trời lồng lộng ta bước đi
chí nam nhi, nào có sá gì
chút gian khó, việc chi phải kể
nam nhi tử tung hoành bốn bể
vung đôi tay lấp bể dời non
chí cỏn con chết cũng mỏi mòn
đã lập chí, hãy sắt son đạt chí.
kiếp người ngắn, thói đời thường dị nghị
mang thân trai, chuyện vặt sá gì
chấp nhặt chi, đứng dậy mà đi
đời đã khó, việc gì phải bỏ
cứ tiến bước mặc tình giông gió
cứ xông lên cho thõa chí tang bồng
nợ đất trời, nợ cả non sông
trai đất việt phải sắt đồng vững dạ.
nợ phải trả, ghi lòng tạc dạ
nguyện với lòng chấp cả phong ba
thắp niềm tin chiếu rọi sơn hà
thỏa bước tiến khi thân là TRAI VIỆT.
hẹn gặp lại nhân ngày tết nguyên tiêu
Chuc mung nam moi voi bao dieu moi la.
Hay dua ta ve voi ky uc tuoi tho va nhung nam thang hao hung day y nghia
Chuc anh Nhon manh gioi, lam nhieu tho hay.
Mạn phép họa thêm vài câu, anh nhé:
Mười năm em lỡ bước lầm đường
Mười năm trái tim em rướm máu
Bao ước mơ một thời thiếu nữ
Lụi tàn dần theo cuộc sống truân chuyên...
( Nn thích thơ anh lắm )
Làm thơ khi có cảm hứng.
Với bộn bề công việc xin hãy tạm ngưng
Tiếc thay có lúc thơ chẳng chịu ngưng giữa bộn bề công việc
Lúc ta nhàn thơ lại biến đi đâu?
"Tuổi ba mươi tôi bắt đầu lo sợ
Bình yên khuôn mặt không thể che xao xác tâm hồn"...
Tôi như thấy mình qua câu thơ này của anh.
Ba mươi tuổi tôi vẫn như trẻ nhỏ
cứ rong chơi qua những ngày dài
cố lẫn tránh những âu lo người lớn
nhưng trong lòng chất ngất những ưu tư...
Tuổi thơ khó nhọc, chậm chạp bước từng bước qua mưa
Rồi một ngày tuổi thơ tìm trong hình hài bé nhỏ...
Một chiếc giày thuỷ tinh, một cơn gió thoảng
Thấp thoáng hàng dừa tóc ngược khói mây
Tuổi thơ hỏi... Này cô bé! Đến nay em đã bao nhiêu tuổi?
Bao mùa trăng đi qua... tóc đen thẫm mái đầu?
Cô bé nhẹ nhàng soi mình trong lòng suối...
Dạ ... Hai mươi trăng tròn nhưng đã bạc mùa hoa
Em không cần mùa xuân về gọi phố
Tháng năm trôi... Thôi cứ mặc đời em
Cứ để vụn nát những ý thơ
và cứ để ... Cho cánh bướm không còn về xuân nhé!
[emot]pig[/emot]