NGÀY RỜI CĂN NHÀ CŨ
THANH TÙNG
Bao nhiêu gió không đưa anh lên nổi khoảng trời xưa
Bao nhiêu lá cũng không xanh được lại
Hồn nhạt phèo không muối nào mặn nữa
Anh vừa mất một thứ gì cao quý lắm em ơi!
Xanh hơn trời xanh
Đỏ hơn trái chín
Ngọt hơn đường mật
Nồng nàn hơn mọi loài hoa
Em đã của ai rồi?
Anh đã mất tuyệt đối
Nghĩa là dù em quay trở lại
Tình xưa cũng khuất thật rồi
Cả hai ta cũng không sao có nữa
Một tình yêu như thế bao giờ
Anh biết anh kém cõi đến tận cùng
Chỉ còn tự huyễn hoặc những câu thơ
Ôi, những câu thơ yếu đuối
Làm sao vững giữa đời thường?
Chỉ mình anh biết em là hoa hậu
Nụ cười em chìm dấu vào đêm
Anh đã gọi về tưng bừng ánh sáng
Hạnh phúc dài tít tắp mùa trăng
Chỉ mình anh biết hát giọng lá non
Đưa em vào giấc ngủ của thần tiên
Chỉ mình anh dám đùa cợt u buồn
Mang cho em đôi cánh của tình yêu!
Hết con dốc là đến nhà ta
Anh rất sợ nghĩ đến mình như khách lạ
Dù ở đâu anh cũng ngóng về em
Về ô cửa đã ám đầy khói thuốc!
Sài Gòn, 1-10-2008
| Thảo luận(2) |
Những bài mới nhất
Cơn thất tình tuổi 74
THANH TÙNG và sinh nhật thơ


Bao nhiêu lá cũng không xanh được lại...
Quả thật rất Thanh Tùng! Bài thơ viết ngày 1-10 là sự ngẫu nhiên hay cố ý, nhưng điều đó không quan trọng. Chỉ biết T.T đã nói hộ rất nhiều nhiều số phận đang gánh chịu những nỗi đau mất mát mà đành khoanh tay bất lực !