Miệng Nhà Văn cũng có gang có thép?


[Vào lúc : 10:41 - 02/10/2008 | Chuyện mục : Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng]

Đó không phải là thông tin của tôi, mà được đúc kết ra từ ông Hà Văn Thùy trong bài “Tản mạn và hoài niệm” đăng trên trang 2 báo Văn Nghệ (cơ quan của Hội Nhà văn Việt Nam) số 38 ra ngày 20.9.2008. Theo ông Hà Văn Thùy thì vào khỏang năm 1996, sau khi thiên phóng sự pháp đình nhan đề “Tamexco, nghe, thấy và bình luận”của ông được đăng trên báo Văn Nghệ, thì do bài viết có những vấn đề sai lệch gì đó về nội dung, tác giả (lúc ấy là cán bộ của bản báo) đã bị kiểm điểm. Ông Hà Văn Thùy viết: “Tổng Biên tập bay vào kiểm điểm tôi…Kiểm điểm xong xuôi, anh cười rồi nói nhỏ với nhà thơ Nguyễn Duy và tôi: “Kiểm thì kiểm, nhưng đó là bài báo hay!”.







MIỆNG NHÀ VĂN CŨNG CÓ GAN CÓ THÉP?

NGUYỄN KHOA ĐĂNG

Đọc xong đọan văn trên, tôi cảm thấy rất buồn. Vì nếu sự việc đúng như ông Hà Văn Thùy phản ánh thì ông Hữu Thỉnh, khi đó là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, kiêm Tổng Biên tập báo Văn Nghệ là một người lãnh đạo không lấy gì làm đàng hoàng. Bởi lẽ, nếu thấy đó là một bài báo “hay” (với báo chí “hay” có nghĩa là đúng, là chính xác) sao ông không lấy lương tâm và quyền của một Tổng Biên tập đứng ra bảo vệ tác giả mà lại còn cất công từ Hà Nội bay vào TP HCM để vừa tốn thời giờ, vừa tốn tiền vé máy bay để làm cái việc tréo ngoe “làm một đằng nói một nẻo”như thế. Lại một lần nữa câu nói của cổ nhân tỏ ra rất đúng, “miệng nhà quan có gang có thép”, nói xuôi cũng được mà nói ngược cũng chả sao!

Từ chi tiết này tôi có quyền nghi ngờ thái độ liêm chính và những cử chỉ tử tế bề ngoài của một đồng nghiệp đang giữ vị trí chủ chốt của Hội Nhà văn Việt Nam. Biết đâu trong số những tác giả, tác phẩm được Hội Nhà văn Việt Nam chọn lựa trao giải thưởng trong nước và ngòai nước lâu nay, lại không có những tác phẩm, tác giả kiểu A kiểu B để sau đó được ông Chủ tịch Hội nói nhỏ: “Giải thưởng thì cứ giải…nhưng đó là những tác phẩm chả ra gì”. Tôi có quyền nghĩ như thế chứ!

Ôi buồn! Tôi năm nay 68 tuổi rồi, thiên hạ bảo người già không biết cười là một người ngu, nhưng tôi không cười nổi khi đọc cái câu thầm thì nửa nạc nửa mỡ “kiểm thì kiểm, nhưng đó là bài báo hay!”.

| Thảo luận(7) |
Quang viet Email
26/05/2010 09:12
Sáng nay đọc tin thầy Khoa nghỉ việc, Thật đáng buồn vô cùng, buồn cho thầy Khoa thì ít nhưng buồn cho cả Nền giáo dục VN, buồn cho xã hội VN, dân tộc VN thì vô cùng lớn. Những người có lương tâm trong sáng, trung thực ngay thẳng, khi thể hiện ra đều bị đập chết, cò vô số người như vậy tỏ ra cam chịu và bất lực trước cái xấu bao vây. Một khi “Chánh” không thể thắng “Tà” hoặc tệ hơn là không còn chút niềm tin để thắng tà, có nghĩa là Ma quỷ lên ngôi. Thú thật nếu Ông bộ trưởng Giáo dục ra tay chống tiêu cực trong ngành Giáo dục, tôi cũng không có niềm tin ống ấy sẽ chiến thắng.
hahong
03/10/2008 21:36
Hoan hô bac Tám Huệ!
Bác Nguyễn Khoa Đăng ơi, sửa lại tiểu thuyết cho hay để xuất bản đi thôi. Bác cứ còn sa đà vào những chuyện tầm phào thì còn hớ. Bác thẳng thắn, tư duy chân thành, nên khó uyển chuyển và dễ bị người khác xiếc vào bẫy.
Tuần Phong
03/10/2008 09:03
Ngày xưa tôi nghe mẹ tôi nói, con trồng cây gì thì sẽ được ăn trái đó. Tiếc thay cho những người có trách nhiệm cứ trồng và chăm sóc mãi cây "Giả dối" cho nên bây giờ thu được nhiều thứ quả "Giả dối". Hệ lụy mang tổn hại cho những đời sau còn dài dài chưa biết bao giờ mới dứt. Thương lắm mẹ Việt Nam.
tamhue Email
03/10/2008 00:29
Thưa, Tamhue mạn phép nói ngược đây ạ. Xin không bàn chuyện thực và giả nói chung trong các mối quan hệ. Chỉ mạo muội xem xét một khía cạnh nhỡn tiền là tính trung thực của nhà báo. Tamhue táo gan bênh vực và  thông cảm cho ông Hữu Thỉnh TBT báo Văn Nghệ ghê cơ. Vị quan tòa…hội thẩm nhân dân Nguyễn Khoa Đăng nghiêm khắc quá! Cần thể tình cho nhà báo với chứ, một khi trong túi gã thụt thò cái thẻ hành nghề súyt bị thu hồi, một khi gã  mướt mồ hôi chạy bài cho một tờ báo (niêu cơm) đang bị đe đình bản, và nhất là khi gã đã ngoi lên ngồi ghé được vào một cái ghế… “quan báo”- dù ghế ấy chỉ khấp khểnh 3 chân…
      Tamhue run rẩy thẹn thùng phơi bày gan ruột như thế, bởi đã từng là…rận ở  trong chăn. “Công tích” không mấy vinh quang này của Tamhue, chính ông Đăng cũng biết tường tận đầu đuôi. Cho gọn, Tamhue xin được trích một đoạn hồi ký của nhà báo quá cố Phạm Viết Hoàng, trong cuốn GƯƠNG MẶT NGƯỜI THẦY do NXBGD ấn hành 3.000 bản năm 2003, trang 125:
    “…Có chuyện một doanh nghiệp lớn của nước ngoài làm ô nhiễm môi trường, gây thiệt hại nghiêm trọng. Tôi viết bài NƯỚC MÌNH CÓ CHỦ, CÓ LUẬT CƠ MÀ! Tamhue duyệt ngay và phê chữ HAY thật to. Tuy vậy, vẫn có một vài đồng nghiệp ở báo bạn viết bài bênh doanh nghiệp ấy. Tôi tức lắm, viết bài ÔNG NKN KHÔNG CÒN BIẾT NGƯỢNG NỮA. Tamhue lại duyệt, chấp nhận. Nhưng sáng hôm sau, tôi vừa đến tòa soạn thì Tamhue nói: “Có chuyện rồi anh Hoàng ơi.” Tamhue đưa cho tôi xem bài tường thuật của một tờ báo, kèm theo ảnh một quan chức cỡ bự đến thăm doanh nghiệp nọ và có lời ví von khen tặng xanh rờn là: “một công viên công nghiệp” (!)Tamhue bảo tôi:”Một là ta cứ đăng bài của anh rồi báo mình…đóng cửa luôn. Hai là mong anh “tự nguyện” rút lại bài báo…”
    Chú thích:  Chuyện (thực 100%) kể trên xảy ra cách nay 14 năm. Cái “công viên công nghiệp” nọ, nay phát triển gấp bội, trở thành… doanh nghiệp khét tiếng tàn hại môi trường đang làm thiên hạ sục sôi căm giận. Về các bài báo, nhà báo, quan chức…trong đoạn hồi ký ấy thì hiện vẫn còn y nguyên …nhân tang vật chứng. Và Tamhue…thì chính là Tamhue đấy ạ. Vậy kính xin ông Đăng đừng…quá thương cảm mà…đề bạt rằng miệng nhà văn nhà báo có cái thứ xa xỉ phẩm là gang và  thép. Và cũng xin được tự trào đặc tả chân dung Tamhue bằng 2 câu nhại của người xưa:
               CHÍ NHỤT, BÚT CÙN, GAN “QUAN BÁO”
                   SĨ KHÍ RỤT RÈ  GÀ PHẢI CÁO !
Ngô Hoàng Lễ
02/10/2008 13:30
Ông Nguyễn Khoa Đăng buồn cũng phải. Mà không buồn sao được khi những người cầm bút lại sống trò lươn lẹo như vậy. Những chuyện tương tự như thế ngập tràn trong xã hội Việt Nam. Cái ông Hữu Thỉnh thì nghe thiên hạ nói nhiều chuyện lắm, nhưng toàn chuyện rất thê thảm về ông này.

Người ta kể rằng : có một nhà văn lão thành mất. Ông Thỉnh về đưa tiễn khóc rống lên từ đầu ngõ làm cho cả gia chủ òa khóc theo. Nhưng mấy tháng sau, gặp người con trai của nhà văn đó, ông Thỉnh mắt nhìn anh này đắm đuối, tay bắt chặt như kìm xiết và hỏi : Bố khỏe không ? Nhớ ông cụ quá. Hôm nào chú phải về hầu chuyện cụ cả ngày cho thỏa.

Vâng, xin mời ông cứ xuống âm phủ để hầu chuyện nhà văn lão thành kia. Thật là thảm hại và đau xót. Sự giả dối chưa bao giờ lan tràn nhanh như vậy trong xã hội Việt Nam. Những kẻ buôn lậu nói dối đã đành, nhà văn hay trí thức mà dối trá như vậy thì thật ...nhục.

Ngô Hoàng Lễ
Mầu Nhiệm
02/10/2008 12:49
Nước Mình không thế đâu. Chỉ có một số những con người nước mình nó như thế. Âu cũng là cái liễn đó mà. hì hì
Hoàng Linh
02/10/2008 11:43
Đừng buồn nữa ông Nguyễn Khoa Đăng ơi. Cái nước mình nó thế!
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất