Nhà thơ Thanh Tùng sinh năm 1935. Ông chuẩn bị sinh nhật để bước qua tuổi 74. Mái tóc ông thưa thớt dần, nhưng trái tim vẫn run rẩy như thanh niên. Thanh Tùng sẵn sàng thất tình khi nào có thể. Sài Gòn vừa vào thu, thoáng mưa bất chợt, thoảng gió bất ngờ, nhà thơ “Thời hoa đỏ” mang đến lethieunhon.com một bài thơ có tên gọi “Mãi mãi…”. A, thì ra nhà thơ mới lỡ cuộc yêu đương nào đó. Người đàn bà ấy là ai chẳng rõ, đã dửng dưng đi khuất để thơ đột ngột hiện về. Chúc mừng cơn thất tình tuổi 74!
MÃI MÃI…
THANH TÙNG
Chỉ một lời, anh bỗng người dưng
Chỉ một quay lưng, anh thành vô nghĩa
Anh vẫn tin này chắc chắn
Bây giờ động đất để thành tro
Em lạnh tanh lưỡi dao
Mặc anh van vỉ
Dưới chân đất sụt
Những mặt hè đón đợi
Anh lẫn vào bụi bặm ngay thôi…
Gió sẽ nhận, gió không hề từ chối
Bởi ấu thơ anh đã của gió rồi
Anh vẫn là đứa trẻ
Vẫn cần em bàn tay mẹ
Ôi mùa thu này nhiều bão tố
Sẽ treo anh khoảng lơ lửng trời
Anh bỏ lại trái tim nơi góc phố
Nơi mái nhà đã ấp iu
Máu sẽ nuôi những gì ta đã có!
Bài thơ tiếc thương TẠ NGHI LỄ
THANH TÙNG ngày rời căn nhà cũ


Thanh Tùng thành vô nghĩa
Váy ngắn hồng vụt hiện-
Hoa đỏ thời xưa bùng nở tóe loe loe!" Tin nhà thơ khóc gió thương mây là đổ thóc giống ra mà ăn đấy ! Ngây thơ thế!