Nhà văn TẠ DUY ANH vừa Giã Biệt Bóng Tối


[Vào lúc : 09:44 - 03/03/2008 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Nhà văn TẠ DUY ANH vừa Giã Biệt Bóng Tối

 

         NGUYỄN THANH BÌNH

    Lâu nay, cái tên Tạ Duy Anh (bút danh Lão Tạ) đã vô cùng gần gũi với độc giả yêu văn học Việt Nam qua những tác phẩm như: Bước qua lời nguyền (1990); Khúc dạo đầu (1991); Lão Khổ (1992); Hiệp sĩ áo cỏ (1993); Luân hồi (tập 1994), Ngẫu hứng sáng, trưa, tối (2004) và Thiên thần sám hối (2004).  Rồi cái tên Tạ Duy Anh ấy còn được giới văn nghệ lao xao bàn luận với cuốn sách bị thu hồi Đi tìm nhân vật. Người ta cũng biết, Tạ Duy Anh là một cán bộ biên tập nổi danh ở Nhà xuất bản Hội Nhà văn nhưng khi chuyển bản thảo tác phẩm của mình đến các Nhà xuất bản khác đều… không xin được giấy phép.

      Có lẽ bởi thế, cuốn tiểu thuyết mới nhất của Tạ Duy Anh mang tựa đề Giã biệt bóng tối vừa được FAHASA độc quyền phát hành, cũng chính do Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp phép. Một số người trong giới xuất bản từng nghe đến chuyện này, lại còn nghe tin Lão Tạ đã viết xong một cuốn khác, với tựa đề “Sinh ra để chết”, nhưng đang “trùm mền” chờ thời điểm thích hợp để xuất bản.

    Cuốn tiểu thuyết Giã biệt bóng tối được giới thiệu là “Bản tụng ca say đắm về sức của mạnh lòng khoan dung và tha thứ”, là tập sách đặc biệt mà theo tác giả, nó chất chứa những trải nghiệm bí ẩn và khổ đau của anh. Giã biệt bóng tối có nội dung hư hư thực thực, gắn với một ngôi làng nhỏ mang cái tên Thổ Ô: “Người dân làng Thổ Ô đang vô cùng hoảng loạn khi phải chứng kiến những sự kiện lạ lùng xảy ra liên tiếp trong vòng có vài tuần lễ. Đầu tiên là công việc ông Tung đang buổi trưa nắng chang chang, bỗng lên cơn thèm rượu bèn sang làng bên mua thì giữa đường bị sét đánh chết cháy thành than, trong tay vẫn cầm chiếc chai không. Đúng một tuần sau, khi những lời bàn tán kèm nỗi hoang mang chưa kịp lắng xuống thì anh Sang chuyên làm nghề chôm chỉa chỉ kịp lăn từ bụng vợ xuống là tắt thở, cơ thể tím tái, mặt méo xẹo. Rồi tiếp đến là vụ ông Thìn. Ông này chỉ vướng vào bó rau muống ai đó ai đó đánh rơi chưa kịp nhặt, cũng ngã sấp xuống mặt đường, trán đập vào hòn gạch sùi, thủng một lỗ bằng hạt mít đủ để phòi óc ra và chưa được vào nhà đã tắt thở...".

      Đọc hết 262 trang sách, là chứng kiến thêm một lối kết cấu tiểu theo kiểu Tạ Duy Anh: không thấy đâu danh giới của tác giả và nhân vật. Tác giả có nhiều lúc phải chen ngang mới có cơ hội xuất hiện, đôi khi chỉ để đính chính hoặc giải thích cho lời kể của nhân vật rồi lại bị nhân vật “thô bạo” ngắt lời. Các nhân vật trong tác phẩm phải tự giới thiệu về mình, người thì xưng tôi, người xưng tao, người xưng tớ… và đôi khi cùng một sự kiện, mỗi người nhớ hoặc kể lại một khác. Những con người tưởng chẳng hề liên quan đến nhau, với những mẩu tự bạch dài dòng hoá ra lại cùng tham gia vào một câu chuyện nửa hài, nửa bi, không thiếu chỗ khiến người đọc phải rơi nước mắt, trong một kết cấu chặt chẽ, người nọ là một phần cuộc đời của người kia, hành động của người này tạo ra số phận của người khác… tạo ra một xã hội, một vũ trụ thu nhỏ với sự đối lập tối sáng trong từng con người và sự tha thứ, lòng khoan dung là cơ may cuối cùng để mọi người có thể sống được với nhau một cách xứng đáng.

      Với một giọng văn hóm hỉnh, Giã biệt bóng tối có thể đã đánh dấu cho riêng mình một thời kì mới chăng?

 

| Thảo luận(0) |
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất