Tập thơ PHỐ TÌNH RIÊNG
Tập thơ “Phố tình riêng” là cuốn sách thứ ba của tôi. Tôi dự định in “Phố tình riêng” vào năm 2003, đúng vừa tròn 25 tuổi, nên lấy hai câu thơ “Một phần tư thế kỷ tôi sống. Hoa hồng hy vọng – Gai nhọn chịu ơn” làm đề từ cho toàn bộ tập thơ. Thế nhưng, trục trặc giấy phép, phải đến tháng 9-2004 thì “Phố tình riêng” mới được NXB Trẻ cho ra lò.
Bìa tập thơ “Phố tình riêng” do Nguyễn Ngọc Thuần vẽ. Mỗi lần nhìn lại tập thơ cứ thấy thương anh bạn nghèo. Lúc ấy Nguyễn Ngọc Thuần còn lúng bấn lắm, nhưng tình nguyện làm bìa cho tôi. Làm đi làm lại đến hai lần mới xong. Thật mừng, bây giờ người làm bìa “Phố tình riêng” đã trở thành một nhà văn – họa sĩ được nhiều người hâm mộ.
“Phố tình riêng” cũng là tập thơ dày nhất của tôi, 112 trang. “Phố tình riêng” gồm 80 bài thơ, chia làm 5 phần: Thưa Mẹ, Đồng Hành Gió, Bốn Câu Lâu Không Nhớ, Cầm Hoa Mà Ngại Đời Mình và Giữa Những Mùa Đi Vắng. Mỗi phần đều được nhà thơ Đỗ Trung Quân vẽ cho một cái minh họa gắn với chủ đề.
Tập thơ “Phố tình riêng” in 500 bản. Nhà sách Minh Khai phát hành được 100 bản, còn lại biếu rất chạy vì in cũng hơi đẹp. Hú vía như Trần Minh gặp…khố chuối, trong tập thơ có bài “Dịu dàng ơi” được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc, làm đĩa 2 lần đã trả cho 1,5 triệu nên cũng thu được…nửa vốn. Hôm nay, tôi tự chọn lại 20 bài để đưa lên mạng.

THƯA MẸ
Thưa mẹ, đã lâu con chưa về
Sông vẫn gió bạt ngàn đò dọc
Bóng người đi muôn trùng tóc bạc
Ngõ nhà hoa dại cũng cô đơn
Con có người yêu mới lấy chồng
Áo hồng phố cũ nhớ gì không
Nàng dâu của mẹ bao giờ gặp
Bếp chiều đỏ lửa giữa mùa đông
Thưa mẹ, mỗi ngày con thường vậy
Vội vã bữa cơm kịp với người
Đói no thành thị, hồn quê kiểng
Giật mình xâm xẩm tiếng lá rơi
Thưa me, đừng mừng con khôn lớn
Yếu lòng dại chợ đỡ bơ vơ
Chỉ sợ con qua thời thơ trẻ
Mẹ buồn hun hút cánh cò xưa!
PHÍA SAU HOA
Không có mẹ giàu hay mẹ nghèo
Chỉ có mẹ thương con khốn khó
Người đàn bà dẫu không tài sản gì đáng giá
Vẫn cho con trai cứng cáp
Vẫn cho con gái dịu dàng
Con đi đường hay vấp ngã
Mẹ làm đất cát an ủi dưới chân
Gặp nỗi buồn con ngồi lấm láp
Mẹ mở ra vòm trời trong giếng nước mát xanh!
GẶP GIÓ
Tôi có tất cả cho một chuyến đi dài
Chỉ quên chuẩn bị đối phó với gió
Gió đổ vào tôi một hàng cây nghiêng
Gió đổ vào tôi một con đường vắng
Gió đổ vào tôi những đồi cát mịt mờ số phận
Gió định quật ngã người lữ hành cô độc đó chăng?
Tôi xin tự vệ bằng thế đứng cây xương rồng!
PHÂN BUA HAI BÀN
Sợ lời nói ra chẳng ai nghe
Tôi lặng im làm kẻ có tội
Sợ già đi không kinh nghiệm gì
Tôi cúi đầu trước lòng thương hại
Tôi sợ xấu xa, sợ trơ trẽn
Lại sợ cơm áo lụy người thân
Úp hai bàn tay thật thà đen
Ngửa hai bàn tay ngại ngần trắng
Tôi xin lừa tôi đấy, tôi ơi…
Tôi xin lừa tôi đấy, tôi ơi…
CÒN LẠI CUỐI THU
Chói lòa những nghi can số phận
Mùa thu đắm đuối tuổi qua rồi
Em hát một câu gầy vai áo
Cho người tình cũ đã xa xôi
Tôi nhờ ngọn đèn ngồi nhớ bóng
Cành dây dưa gió chẳng xum vầy
Phố quen ven dốc tình nhân ấy
Chẳng thấy chiều về cuối heo may
Tình tôi gỗ mục lúc còn tán cây
Em vườn mùa thu lá chưa đủ muộn
Dò sông mong niềm tin con sóng
Đắm đò cũng được tiếng đa mang
TRƯA PHAN RANG
Bỗng Phan Rang rùng mình
Cô gái Chăm đội khăn bạt gió
Buổi trưa không nói điều gì
Sao tiếng gà xa lắc?
Tôi vượt gió với đôi chân người vượt dốc
Gió cứ òa từng cơn
Gió cứ xô từng đợt
Tưởng chiều về kiệt sức
Không ngờ xương rồng trổ hoa!
ĐẤT ÂM THẦM CỎ ÚA
Sốt ruột hết cành khô
Tình chưa đâm lộc cũ
Chiều khuất mặt phố xưa
Đất âm thầm cỏ úa
Hỏi xuân đi đâu vắng
Nghe gió bấc thở dài
Hỏi mùa không xanh lá
Thấy ngàn dặm mây bay
Làm người ngày càng dễ
Quen thân để lạnh lùng
Câu thơ chưa ai nhớ
Chợ đời đã bán danh
Lâu ngày thay áo mới
Tôi ngớ ngẩn thêm nhiều
Tim đập ngoài lồng ngực
Sợ hơi ấm tan theo!
ĐI LẠC HỒN HOA
Hoa trên bàn không phai
Chủ nhà khoe với bạn
Hoa trên bàn không tàn
Rủ về dăm xác bướm
Hoa trên bàn không hương
Khách buồn đôi mắt ngắm
Hoa trên bàn không gai
Mỏi mòn tay kẻ trộm
Nỗi đau của cái bàn
Nghe tiếng khóc trời sáng
Giấc mơ của chiếc bình
Treo hồn ai vất vưởng?
NGÀY BIỂN ĐỘNG
Nụ cười em từng rơi xuống sông
Sóng mang đi thành ngày biển động
Lựa buổi chiều thật vắng nằm không
Ai ngờ tình anh lâm trọng bệnh!
GỬI CÔ GÁI CHĂM ĐỌC BÁO
Bản thảo lặng im đêm không ngủ
Anh bình yên câu chữ rưng buồn
Cuộc đời thênh thang, trang báo chật
Danh phận gì những chuyện ruổi rong
Sống mỗi ngày cỏ mọc dày thêm
Người bất hạnh đi như ảo giác
Ai bênh vực ai bằng nước mắt
Che bên này giông bão bên kia
Trời thương phía em đỡ nắng gắt
Hành trang còn một chút niềm tin
Xin cúi xuống lòng mình giấy trắng
Khát vọng nào lem dấu mực in?
KHUẤT GIỮA MÙA XƯA
Hò hẹn giữa hư và thực
Chộn rộn ngồi khuất mặt anh
Buổi chiều lâm râm hoa cúc
Hay em ẩn dụ lá vàng?
Mùa thu dây dưa mây trắng
Bay qua những ô cửa buồn
Có khi cả ngày hôm ấy
Em về nghiêng một bóng đêm
Hạnh phúc nào xa lắm
Hay anh mơ mộng quá nhiều
Áo dài gió mỏng niềm phố
Em cười ra khỏi chiêm bao.
NHỚ HOA NGÀY CŨ
Lâu lắm rồi không cắm hoa
Chiếc bình em mua mùi hương còn ở lại
Làm sao quên giấc mơ xa vắng ấy
Mỗi mùa trăng ngăn cách một sông đầy
Tôi e cỏ dại nhiều đêm không mọc
Trên vách đá âm u chuỗi ngày buồn
Trong tiếng hát ước mơ nửa chừng nhớ
Em gửi gì lên ánh mắt lênh đênh?
Bình không cắm hoa còn một bóng lá
Xanh như rong rêu chẳng bỏ rơi người
CĂN NHÀ KHUYẾT MÙA TRĂNG
Một căn nhà bình thường
Không quá nghèo khó để thở than
Chưa đủ giàu sang để lo lắng
Tôi trở về khép cửa im lặng
Em vẫn còn mưa nắng đâu đâu?
Căn nhà bốn mùa hoa dâm bụt
Nỗi nhớ vàng chiếc lá chở tình đi
Gió hắt hiu chiều nao sao nghe vắng
Chỉ đôi khi tách trà nguội làm chi
Đợi màu áo em thèm cơn nhóm lửa
Bao giờ gặp lại, bao giờ cơm sôi?
TRONG BÓNG RÂM TUỔI MỚI
Ngồi trong bóng mình nỗi bàng hoàng chưa dứt
Hai sáu mùa thu như mưa cuối hiên buồn
Những khổ đau mang gương mặt hạnh phúc
Những câu thơ chậm nhớ muộn thương
Muốn đi trên sóng mà biển xa bờ
Muốn bước vào trăng mà trời vời vợi
Tuổi đời cứ nhiều lên, ước mơ bé lại
Còn quê nhà cơn gió đỡ bơ vơ
Tiếc khúc sông xưa chưa đến
Gọi ánh mắt xưa chưa tình
Những vinh quang nổi chìm
Những tài hoa cỏ mộ
Dưới chân người đá sỏi nhớ gì chăng?
Ngủ mau kẻo sáng
Bước nhanh kẻo chiều
Bộn bề làm rách một bóng mây
Đêm nay rất khuya tôi lại thấy
Ai tắt ngọn đèn để tin ai!
DỊU DÀNG ƠI…
Em dịu dàng thế
Đừng cho tôi hy vọng
Mơ ước thì buồn
Năm tháng vẫn lênh đênh
Tôi sợ tôi phụ em
Em nhìn đăm đắm thế
Em cười vời vợi thế
Tôi chỉ cành khô đau đáu bão bùng
Tôi tin em thánh thiện
Sao phố phường ngờm ngợp người dưng
Về thôi ngựa gầy ngày mai vó cũ
Cỏ chiều bí ẩn cũng từng xanh!
MÀU HOA ÁO CŨ
Giá em đừng đến
Đừng lời nào dịu ngọt
Tôi bỏ lại cơn mưa đi khuất buổi chiều buồn
Hỏi người có nhớ vầng trăng
Ngôi sao bơ vơ mãi đêm sâu thẳm
Chút tình ngại ngần bị tổn thương
Bóng hoa đè xuống tôi dù chiếc bình đã vỡ
Người đứng trước mùa thu không tin điềm gió
Chỉ dòng sông trôi vắng một con thuyền
Chiếc ghế xưa em ngồi
Như ốc đảo ngàn năm dội sóng
Tôi thở dài ngày về với biển
Em bây giờ suối lạ nơi đâu?
KHÔNG CAN ĐẢM GỌI TÊN
Trời đất thử mình tài tình chi mấy
Ngước mắt mây bay cúi mặt sóng ngầm
Làm người bình thường thôi, cơm trong nồi canh ngoài ngõ
Bủa vây mùa chó sủa bóng trăng
Đắm đuối xưa đò đưa chưa bến đợi…
Đam mê này dây dài hãi giếng sâu…
Người phố mặt quê bỏ bê khát vọng
Lẳng lặng như đời vời vợi niềm riêng
Vỗ ngực đại dương chịu nhường bờ cát
Tôi ngồi buồn trên nỗi nhớ vờ quên!
TRÔI TRÊN PHỐ KHÔNG ĐÈN
Chiều không gặp nhau
Đêm vắng thêm khói thuốc
Gió chật lòng
Đò ngại đến bến sông
Chỉ cơn mưa năm trước
Trút đợt rét sau cùng
Em càng xa
Giấc mơ càng ngắn
Tôi về nhà như đi biển mùa đông
Không còn gì để buồn
Lấy ngày xưa ra nhớ
Hoa trong gương xô ngược bóng mình!
ĐỨNG CUỐI MỘT DÒNG SÔNG
Đứng cuối một dòng sông
Tình tôi trôi bến khác
Ngửa tay vay hạnh phúc
Gặp nỗi buồm gió buôn!
Tôi luôn trả giá cho những điều nhỏ nhen
Người tôi yêu đôi khi nghi bóng tối
Tôi ngã hồn nhiên. Tôi bước chông chênh
(Thỉnh thoảng mưa khuya rơi tiếng gọi!)
Một phần tư thế kỷ có tôi
Bao buồn vui kiếp người vẫn thế
Vẫn bất chợt một góc phố hồn nhiên
Có nụ cười tươi xanh không dành cho được thua vô cớ!
Một phần tư thế kỷ tôi sống
Hoa hồng hy vọng – Gai nhọn chịu ơn
GIỮA NHỮNG MÙA ĐI VẮNG
1.
Phải viết vài câu ngắn dài
Để biết mình còn sống
Lâu rồi thơ không đủ niềm tin
Chỉ câu chữ vỗ về an ủi
Xe đang xuống dốc
Lẽ nào ước mơ đáy vực xa vời
2.
Tôi chạnh nhớ về em
Dẫu lúc nào cũng chiều nghiêng dáng phố
Tôi mơ hồ sự thật
Em nghĩ gì trước ngày mai khuất mặt
Tiếng cười như giấu một nỗi lo
3.
Tôi đi đứng ngổn ngang trăm mối
Mắc nợ trang thơ không viết những đêm buồn
Mắc nợ em nụ hoa vườn sương lạnh
Mùa uyên ương trăng khuyết dắt tay mình
4.
Một phần tư thế kỷ tôi yêu
Mong manh mắt em tìm êm ấm nhất
Tôi học mùa thu rơi chiếc lá vô tình
Sao em thả dòng sông ngày nắng khát?
5.
Tôi đốt thuốc nhiều hơn thói quen
Hoài nghi sao bao lời đường mật
Giữa những người chào nhau cuối đường
Em có nghe lạnh lùng tiễn biệt
Tôi bây giờ thơ viết để mà quên!
1
Tập thơ TRONG BÓNG NGƯỜI XƯA
7 bài thơ về NGHIỆP THƠ

