PHỐ NGÀY THƯỜNG
Đô thị ! Đô thị !
Ma mị bao kiếp nghèo
Thùng rỗng kêu to hò reo khoái trá
Bỗng nhức đầu vì một người hờ hững bắt tay
PHỐ THỊ PHI
Biết buồn vừa đủ, biết vui vừa đủ
Thị phi mỗi ngày như một trò chơi
Chỉ ngại gặp kẻ tầm thường đắc chí
Aùnh mắt ấy kiêu hãnh quá, trời ơi!
PHỐ VĂN CHƯƠNG
Ca ngợi một buổi chiều
Dòng sông bất thần gió
Nhà thơ phải cúi đầu
Trước ngổn ngang thi tứ!
PHỐ DANH LỢI
Tôi ngơ ngác nhìn thang máy lợi danh
Chúc mừng bạn bè điềm may phía trước
Anh lên bập bùng như một ngọn đuốc
Chói sáng cả những nhỏ nhen trong lòng!
PHỐ NHỘN NHỊP
Đến đám đông để được đồng điệu
Đến đám đông để được gật gù
Những lời tán dương như lửa cháy
Đong đưa hết một ngày đong đưa…
Tôi một mình bước ra cơn mưa
Thấy ai đỏ mặt trong nước đọng!
NGƯỜI BẬN RỘN TÌNH
Gió bỏ mùa đi dư nắng cũ
Bàn tay chật vật sự đời
Năm tháng chưa dịu nỗi ngổn ngang
Tôi chẳng thấy gì đáng trách móc nữa
Em tan trận mưa lác đác bụi đường
Ngã dúi vào số phận
Cơn mơ hạn hẹp biết nhường nhau phía nào
Cuộc sống vốn đã buồn, thương em thêm một chút
Lối ta về cỏ dại lại từng đợt sóng lao đao
Chia xa rồi tiếc cơ may gặp gỡ
Cười như một lần thuyền ngược ra khơi
Mái chiều vẫn còn hoàng hôn đẹp nhất
Người bận rộn tình thỉnh thoảng thấy vui!
HÀNH TRANG MỎI MÒN
Tôi không có ý định đầu hàng số phận
Chỉ sợ hãi đòn tự vệ những kẻ bất tài
Bao buổi chiều nặng nề như tang lễ
Sống cho ra người thật khó lắm thay!
Giá em đừng mang câu hát buồn ấy…
Giá sông không đòi vươn tới biển khơi…
Giá vừa đi vừa mắt nhắm mắt mở…
Giá hôm nào tôi quên mất mặt tôi…
QUA PHÀ SÔNG HẬU
Sông Hậu chật chiều lòng ngổn ngang gió
Dòng trôi nước đỏ phà bỏ quên mùa
Có phải Cần Thơ người đi vọng cổ
Câu ca bây giờ dang dở xa xưa
Nhớ gì em xe lôi hồi hộp quá
Phố đong đưa mắt thiếu nữ kén chồng
Tôi lang thang bước lạc vườn thơ dại
Ngại tình mình thình lình lý cây bông!
Mấy năm hẹn hò một lần trở lại
Sông Hậu phập phồng ngực áo bà ba!
MẸ DẠY CON YÊU ĐẤT NƯỚC
Có thời khắc bầm gan tím ruột
Nhà thơ sống chung tham nhũng
Câu thơ thỏa hiệp nhiễu nhương
Con dợm chân muốn quay về quê cũ
Chỉ tiếc ruộng không còn
Mưa dột một mái hiên
Tuổi hai mươi của con từng hăm hở
Khát vọng ngây ngô
Ước mơ tội nghiệp
Chốn công danh lắm nanh vuốt vật vờ
Con lúc nào cũng yêu day dứt đất nước này
Đất nước như mẹ giản đơn và chịu đựng
Từ cổng nhà mình, con khiêm nhường bước đi
Lo ngày trở lại không còn cao thượng!
BƯỚC VẮNG VỀ NGƯỜI
Em một mình bươn bả nơi đâu
Câu thơ anh mong manh xa xứ
Tuổi hai mươi chúng ta ưu tư quá
Mùa thu trên cành không cất nổi tiếng chim
Em bước qua nông nổi
Anh cố quên lỗi lầm
Hết áo cơm đến nhiễu nhương vay hãm
Trân trọng từng ngày để được thanh thản
Mỗi dòng sông vẫn dâng sóng trong lòng!
Giọt nước mắt nhiều khi em giấu đi
Trời nhiều gió anh làm sao chống đỡ
Xin giữ lại chút bình yên cũ kỹ
Giông bão bốn bề dễ tha thứ cho nhau!
THỈNH THOẢNG TOÁT MỒ HÔI LẠNH
Tôi lại khô cạn thêm chút nữa
Gặp một trò hề giấu giếm buồn nôn
Sống cay đắng với phấn son hãnh tiến
Càng tội nghiệp những màu hoa quá cảnh trần gian
Tôi đến cuộc đời bằng giấc mơ lương thiện
Hạnh phúc vẫn trở thành manh áo chật chội hơn
Chẳng thể biết cơ may hay vận rủi
Kẻ dại luồn trôn người khôn tàng hình
Xứ sở nghèo chữ nghĩa quá gieo neo
Phẩm giá đánh đu mùa thu xước mặt
Lặng im ứa máu chảy vào câu hát…
Câu hát ứa máu chảy vào lặng im…
GIAN TẤU CHO HẸN HÒ
Anh nhìn thấy em mỗi ngày trong chiếc bóng anh ngồi, trên trang giấy chưa viết nổi câu thơ mơ tưởng
Anh nghĩ về em hằng đêm bằng những dòng tin nhắn không đợi hồi âm, những cuộc điện thoại chuông reo vô vọng
Anh yêu em đến mức không nỡ mong em chấp nhận gã trai bình thường tẻ nhạt như anh
Em bay đi cánh chim khao khát trời rộng, anh ở lại tri ân màu mây xanh thẳm lúc bẽ bàng!
CHIỀU LẠC MÙA SAU
Gặp lại quê trong dáng sông ngập ngừng
Chẳng trôi về đâu dẫu bốn bề mượn gió
Cánh buồm nuôi bao chân trời hối hả
Chuyến đò nào cập bến cũng mùa thu
Như em lỡ làng, như chiều dang dở
Anh ngược xuôi câu hát khát vọng mình
Ga Tuy Hòa hay sân bay Đông Tác
Mỗi mặt người sắp lặng một cơn giông
Càng nghĩ về nhau càng sốt ruột
Bạn bè quán nhỏ ngả nghiêng vui
Tha hương làm chậm ly đưa tiễn
Rượu gì để uống hết cơn say?
Cửa biển đêm nay gầy con sóng
Trăng trùng khơi giăng lưới dân chài!
ÁM ẢNH MUỘN
Người đàn bà đặt cành hoa xuống đất và bỏ đi
Giấc mơ ám ảnh đến mức ngỡ tôi có mặt phút giây bẽ bàng ấy
Cành hoa chấm hết một lời hẹn
Bước chân chấm hết một mối tình
Người đàn bà chấm hết một hoàng hôn
Hoàng hôn chấm hết cánh đồng cỏ chia ly xanh rì tiếng ca hoảng hốt
Tôi gọi người đàn bà
Chỉ thấy ánh mắt đẩy tôi ngược phía cành hoa
Cành hoa trơ bàn tay gầy guộc
Chìm chết một câu thề!
CẠN LÒNG
Dòng sông vào mùa nước mắt
Trôi ngang mặt kẻ lỡ đò
Đường chiều thiu thiu lá cũ
Nỗi chờ thăm thẳm em đâu?
………………
HỒI TƯỞNG GIÓ XUÂN
Tháng giêng tầm xuân nghĩa trang chật chội
Hồi tưởng khói hương thương nhớ ngập ngừng
Người quá cố gửi tin yêu xanh cỏ
Kẻ dâng hoa thành kính nguyện cầu mình
Biết ở đời âm dương luôn cách trở
Vẫn dọn lòng tảo mộ tình xưa
Hy vọng nối dài sợi dây hai kiếp
Aùnh mắt giăng ngang ngọn gió thăm dò
Hết mùa này kí ức lại đầy thêm
Ám ảnh dồn lên cơn vui trần thế
Những đêm sương năm cũ chẳng quay về!
NGÕ SAU IM LẶNG
Thơ tôi giấu nơi đâu
Những âm u gió chướng
Những ngậm ngùi sương giăng
Bàn chân đầy cơn khát
Trên lối mòn cha ông
Hỏi trời xanh mấy lần bến sông lạnh
Hỏi bãi ghềnh mấy bận cánh chim bay
Neo tình lên mây làm sao gỡ được
Một ngày thuyền hốt hoảng chuyến ra khơi…
Một mùa thơ thở than hoang đảo
Nhân nghĩa mắc lưới chiều nghiêng nghiêng!
DƯỚI ĐÈN ĐỐI THOẠI TIỀN NHÂN
Không thể nói dối dưới ngọn đèn
Tôi bất lực trước những ngày đang sống
Hỡi những bậc tiền nhân râu tóc bạc phơ mịt mờ năm tháng
Lau lách hai bờ ăn dần hết sức chảy dòng sông
Tâm huyết Nguyễn Trãi đâu?
Lệ Chi Viên ròng ròng máu đỏ
Nước mắt Nguyễn Du đâu?
Khóc sao vơi đời Kiều lầm lỡ
Và gan ruột Chu Văn An?
Vẫn dở dang từng hàng Thất trảm sớ
Xin cúi đầu bái phục các ông
Lịch sử ngổn ngang gian tà như nấm
Sống một thời đất trời nuốt hận
Khí tiết gửi về biển cả non cao
Tôi cố nuôi chí lớn thành cây kiểng
Lòng người trắc trở phúc họa khôn lường
Gửi tấm thân bọt bèo trôi trên sóng
Chẳng thể nào tuyệt vọng bến hoàn lương!
NGÕ VỀ NHẠT NẮNG
Tôi ngả dúi vì hơi rượu cũ
Ngày trở về thành phố không em
Một tình yêu chật vật
Hai bàn tay khốn khó tìm nhau
Có nhiều chuyện chẳng từ đâu đến đâu
Cũng nghe lòng gợn sóng trên dòng sông độ lượng
Cũng nhờ em lỡ làng những giấc mơ thơ trẻ
Thất bại bớt đắng cay
Thành công bớt hể hả
Mỗi bàn chân bước qua
Còn thương bóng mát ở lại bên đường
CÓ LẼ DÒNG SÔNG TRÔI
Nghe dòng sông càng trôi càng sợ hãi
Những bãi bờ hẹp hòi cỏ dại cứ đong đưa
Tôi đứng ngóng cánh buồm vắng mấy mùa thu
Nghe dòng sông càng trôi càng cô độc
Suối cạn đã nhiều mà biển cả xa xôi…
Tôi khấn nguyện cùng bọt nước bốc hơi…
Nghe dòng sông càng trôi càng lầm lũi
Như mỗi người từng phút tiễn đưa nhau
Tôi cúi đầu bước ngược chiêm bao…
KỶ NIỆM CHƯA ĐEM BÁN
Lời dặn dò hoa rụng ngày xưa
Đã thăm thẳm môi người đi khuất
Một cơn giông đề phòng cả buổi chiều
Tôi ngồi nhớ những mùa mưa hành khất
Bao nhiêu ngày để em thơ dại
Bao nhiêu thương để mẹ mỏi mòn
Bao nhiêu trăng để đêm xa cách
Bao nhiêu thuyền để bến cô đơn
Cứ quay cuồng hò hẹn cứ quay cuồng
Từng kỷ niệm mang ra từng buổi chợ
Khuyến mãi gì để bảo hành niềm tin?
TẠP GHI GIỮA ĐƯỜNG
Bôn tẩu suốt ngày
Để chất đầy ưu tư
Mai này tôi lửa tàn
Xin đừng vun tro lạnh
Nhẫn nhục mà sống
Không đò qua sông
Không đèo qua núi
Giải thoát mình một khuôn mặt dửng dưng
Những năm đầu thế kỷ 21
Vũ khí hủy diệt rập rình
Chưa đáng sợ bằng ngọt ngào bịp bợm
Mắt ráo hoảnh miệng ướt nhoèn!
Buổi sáng ngạc nhiên
Nghe cuộc điện thoại hỏi thăm dăm câu chuyện không mang lại danh lợi
Sao cứ thấy người tốt nhiều hơn?
Cuối năm ai đứng lạc bóng mình
Tập thơ PHỐ TÌNH RIÊNG


Lau khong lien lac, khong biet ban hien luc nay ra sao roi, co gi moi chua, doi dien thoai nhieu lan qua nen mat so Dt cua ban roi, hom truoc co mail voi chi Chi nghe ke ban luc nay co nguoi yeu roi, chuc mung nhe, co tin gi vui bao chi minh biet nha, luc nao minh cung quy ban lam.
Bởi vì đêm cũng lạnh lùng bỏ đi
Rồi gnhe dấu nặng nghiêng mình
Câu thơ anh đó, nỗ lòng anh đau
Nâng chén rượu cạn tình xa cách
Phơi trần hết niềm đau sần sùi
Và tâm hồn rạn vỡ khô khốc
Rồi nhận về đêm lạnh thờ ơ
Ta lại tìm ta.../
TIỀN NHÂN ám ảnh hoài ... Tôi cũng có khá nhiều lần
đối thoại với tiền nhân ! Nhân đây tôi xin gửi thêm hai bài
thơ ngắn sau những đêm dài đối thoại với tiền nhân.Rất
mong Lê Thiếu Nhơn dành chút thời gian coi dùm.
Với Nguyễn Du
giật mình
tỉnh dậy
tàn canh
chạnh lòng
mình lại
thương mình
xót xa ...
nàng Kiều còn chút gọi là
còn mình tay trắng...trắng là trắng ơi !...
VỚi HỒ XUÂN HƯƠNG
Hồng nhan trơ với nước non
câu thơ bỡn cợt - héo hon u buồn ...
Ba chìm bảy nổi nước non
ngàn năm Bà Chúa thơ nôm vẫn cười !
Nhưng vẫn thấy thế mới đúng là LÊ THIẾU NHƠN. Cứ thế N nhé.
Chúc thành công hơn nữa.
À, thơ hay lắm.