CUỐI NĂM AI ĐỨNG LẠC BÓNG MÌNH
Tản văn của LÊ THIẾU NHƠN
Một năm rồi cũng đi qua, ngày xưa thấy thời gian rất chậm, bây giờ thấy thời gian rất nhanh. Mỗi cuộc đời mỗi khác, mỗi khoảnh khắc mỗi khác. Không thể níu kéo hay phân bua, không thể trách móc hay thở dài. Chiều cuối năm đứng ngồi vẫn nghe xao xác, như ngọn gió vô tình nào đấy thổi bạt ngàn qua những hoàng hôn không kịp ngoái đầu lại. Bao nhiêu nỗi rạch ròi thiệt hơn chỉ khiến mình nhạt nhòa dần vào ký ức. Đành an ủi bản thân đã tận tụy với nhiều người, với nhiều việc. Còn chuyện thành bại và vui buồn, có lẽ phải cộng thêm một chút may rủi của số phận!
Bình thường, bộn bề công việc và loay hoay toan tính, chẳng thể ưu tư về điều gì quá lâu, chẳng thể băn khoăn về người nào quá lâu. Cũng may, nhờ không khí mùa xuân đang về chậm rãi, mới có cơ hội tự mày mò giải mã dăm ba ẩn số đã từng thoáng hiện trong lòng. Bươn bả viết báo áo cơm kể ra đã nhọc nhằn, mà nhăm nhe viết văn lập ngôn còn hao phí tâm tư gấp bội. Thế nhưng, muốn dứt bỏ có dễ dàng đâu. Trước trang giấy trắng toát nghe thao thức tràn lên, rồi trước bản thảo dang dở càng nghe thao thức khôn nguôi. Đam mê không có hình dạng, sao vẫn ngột ngạt đam mê? Người cày ruộng yêu mảnh đất, người đánh cá yêu biển khơi, còn người cầm bút yêu chân trời được chăng? Chân trời ở đâu chính ta cũng không biết. Hỏi kẻ thành đạt chỉ gặp nét cười mỉa mai. Hỏi kẻ lấm lem chỉ gặp ánh mắt run rẩy. Hỏi kẻ đồng hành chỉ gặp lầm lạc đa mang. Hỏi nhiều câu thành thật chỉ gặp vài câu trả lời lấp lửng. Cuộc lữ thứ này ai đứng lại với ai?
Cuối năm âm thầm hội ngộ bè bạn cũ. Vỗ vai nhau cười vì những ngộ nhận day dưa. Câu cửa miệng nghe rất bi tráng bỗng biến thành câu giễu cợt: Sẽ viết một cái chấn động, nhưng không biết in ở đâu? Chưa có tác phẩm mà đã lo không nơi nào cấp phép xuất bản. Ngộ nghĩnh thật đấy! Chưa sinh con đã mạnh miệng khẳng định con tôi sẽ khôi ngô thế này, con tôi sẽ thông minh thế kia, con tôi sẽ vai năm tấc rộng thân mười thước cao…rồi e dè thiên hạ có thể ứng xử không đẹp với con mình. Đứa trẻ chưa ra đời đã đòi giấy khai sinh, cái ảo tưởng mịt mờ kia không biết đến bao giờ mới thanh lý được, cho lòng nhẹ nhàng cúi xuống từng chữ, từng câu?
Nôn nao giữa tất bật phố xá những ngày giáp Tết, bất chợt thao thiết nhớ một màu hoa xa xôi. Hoa nở trong tay kẻ trồng hoa, mà hoa tàn trong mắt kẻ ngắm hoa. Lẽ nào tình cờ hoa nở, hoa tàn? Lẽ nào nồng nàn được hồi âm bằng dửng dưng? Trong mối quan hệ giữa người với người, tập nhận lỡ làng và chua chát về phía mình để tiếng hát bên kia đường thanh thản. Có thể người ta có những phẩm chất rất tốt đẹp, nhưng mình chưa xứng đáng để những phẩm chất rất tốt đẹp ấy thể hiện ra!
1001 kiểu kiếm danh thời nay
Tập thơ TRONG BÓNG NGƯỜI XƯA


Xin mượn lời anh:
Hoa nở trong tay kẻ trồng hoa, ma hoa tàn trong mắt kẻ ngắm hoa.
Trong mối quan hệ giữa người với người, tập nhận lỡ làng và chua chát về phía mình để tiếng hát bên kia đường thanh thản.
Mà dạo này a Nhơn ít viết tản văn cuối tuần trên TT&VH quá.
Chào anh, chúc anh năm mới Hạnh phúc-Thành công-May mắn
Luong Hoang Duy