HOÀNG NGỌC ANH LIỆU MÀ THƯƠNG THÁP NHẠN THỨC DÀI LÂU
Xét về nhân tướng học, Hoàng Ngọc Anh là mẫu người khó đoán định. Thân hình Hoàng Ngọc Anh thấp đậm, nên cái trán cao càng dồ ra thách thức. Thời cuộc có thể may mắn với người này, trắc trở với người kia, nhưng thi ca thì chia đều cơ hội cho mỗi phần đời. Thơ Hoàng Ngọc Anh cũng có những thắc mắc chữ, những hổn hển ý, những đắm đuối lời, nhưng bị chính tác giả vo tròn lại, rập khuôn lại, đóng khung lại. Vì vậy, mỗi bài thơ của Hoàng Ngọc Anh dung hòa một chút đèm đẹp với một chút tao nhã, ví như Vườn ngược tàng cây bạc phếch.Tháng sáu cha níu ráng trời cầu mưa!
Đọc thơ Hoàng Ngọc Anh chẳng khó khăn gì để nhận ra tác giả không chịu bằng lòng với ngôn ngữ đơn giản. Ông có một nền tri thức để xác lập câu thơ theo cách của mình. Hơi tiếc, sự bứt phá câu thơ vừa gợn lên đã chìm vào qui định khổ thơ và thói quen phải có vần! Dắt em qua đèo dễ lạc đường mây là một câu thơ khá gợi, đủ sức lung khởi cho tha thiết Đưa em về Tuy Hòa, và tiếp tục mở ra dòng nghiêng ngả thôi ta tặng nhau bóng rợp bây giờ.
Thơ Hoàng Ngọc Anh dụng công nhiều hơn dụng tình. Cho nên ở một góc độ nào đó, thơ của ông đối lập với con người khó đoán định của ông! Nếu ông bình thản dụng tình ngang với dụng công, thì sẽ ám vào người đọc cái bồi hồi liệu mà thương Tháp Nhạn thức dài lâu!
ĐƯA EM VỀ TUY HÒA
Dắt em qua đèo dễ lạc đường mây
Đêm nằm mơ chông chênh gộp đá
Đã chắc gì đâu – Chóp Chài vội vã
Đỉnh che nghiêng chiếc nón đợi người
Chuyến tàu nôn nao vượt cầu hai mốt nhịp
Liệu mà thương Tháp Nhạn thức dài lâu
Có phía quê ghi câu hò da diết
Mắt sông Ba gợi chuyện cau trầu.
Sợ phố chật em hoang mang quá
Thôi ta tặng nhau bóng rợp bây giờ
Mùi hoa sữa đang thơm mùa con gái
Trăng trĩu vàng tình khúc ngày xưa.
Ngô Phan Lưu bên BẾP LỬA CHIỀU ĐÔNG
Hồ Thanh Ngân lẽ nào?

