NGÔ PHAN LƯU ĐỘT NGỘT CƯỜI ĐÁP LỄ
Với giải nhất đoạt được từ cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ, một Ngô Phan Lưu – văn hoàn toàn có thể che khuất một Ngô Phan Lưu – thơ. Thế nhưng, tôi không thể nào quên được khởi điểm của Ngô Phan Lưu là tập thơ “Bếp lửa chiều đông”. Hơn 10 năm trước, một người đàn ông đen đúa và gân guốc đột ngột chạy một chiếc xe máy cà tàng đến tìm tôi để đột ngột rút ra từ cái túi vải cũ mèm một tập thơ: “Tui ở Hòa Mỹ, mới bán bò in thơ, tặng em đọc chơi!”. Bữa ấy Tuy Hòa giăng mưa, tôi mở “Bếp lửa chiều đông” đọc chậm rãi, bỗng thấy thương cái dáng chất phác và lầm lũi của lão nông rồ ga qua cầu Đà Rằng mà như cuộc dấn thân qua cầu văn chương giữa chiều âm u gió bấc! Và tôi hiểu vì sao ông viết Và đột ngột thật cần. Một bếp lửa chiều đông
Kết cấu từng bài thơ của Ngô Phan Lưu mạch lạc kiểu văn xuôi. Tuy nhiên, ông vẫn có quyền dự phần vào chiếu thơ, vì ở ông thường trực thao thức của kẻ hiểu đời và đau đời. Trong lối thơ rõ ràng ngỡ như một cộng một bằng hai của Ngô Phan Lưu, vẫn thấy xôn xao phẩm chất thơ. Đó là phẩm chất nhận diện nỗi cô đơn kiếp người, nhận diện sự lạc lõng giữa bao nhiêu sum vầy, nhận diện sự bất an giữa muôn trùng ồn ả. Thương lắm con ruồi đậu trên lưng ngựa chạy. Thương quá cánh bèo cố đo gió thời gian
Liệu Ngô Phan Lưu có chắt chiu được một tập thơ nào nữa, sau “Bếp lửa chiều đông” không? Chẳng ai làm sao tiên liệu được. Và chính Ngô Phan Lưu cũng không gắng gượng được. Với văn xuôi, ông có thể cần mẫn dựng kèo dựng cột cho một ngôi nhà vững chắc, còn thi ca luôn bất thần hiện ra như một mái tranh yên bình phía sau ngổn ngang giông bão. Tất nhiên, khi thơ tự tìm đến thì chắc chắn Ngô Phan Lưu sẽ lịch sự tôi cũng cười đáp lễ
BẾP LỬA CHIỀU ĐÔNG
Tôi là bọt của trùng dương dậy sóng
Mơ bong bóng ao đìa mát nước trưa mưa
Là hạt muối lăn dần vào biển lớn
Mặn này sẽ chung mặn ngày xưa
Làm gì có những ngày của tôi
Những năm tháng của đời
Thời gian vo tròn tất cả
Vo thật tròn bóp nát ném hư không
Thương lắm con ruồi đậu trên lưng ngựa chạy
Thương quá cánh bèo cố đo gió thời gian
Tôi tan sắc cầu vòng bởi cơn mưa đã lớn
Tôi lá ngả màu đợi gió đến cuốn xô
Chỉ thương phút hiện tại xưa
Ở đấy tôi mong những ngày dễ chịu
Và phút hiện tại này đây
(Sau cả tương lai đã cũ)
Tôi cũng mong những ngày đã mong
Thời gian lướt nhanh nhìn tôi cười mỉm
Lịch sự tôi cũng cười đáp lễ
Và đột ngột thật cần
Một bếp lửa chiều đông !
( Nguồn: Tập tiểu luận “Một miền gió lộng thi ca” của LÊ THIẾU NHƠN)
HUỲNH SUY SIÊNG và những câu thơ viết từ bóng tối
Hoàng Ngọc Anh dụng công hay dụng tình?

