Phân trang 1/307
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 19:53 - 04/02/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ghi chép của đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn: “Có một điều thật lạ lùng: dọc đê sông Đuống - một con sông chỉ là chi lưu phụ của sông Cái (sông Hồng), trên một đoạn chưa đầy ba chục cây số mà có tới ít nhất 3 địa danh liên quan đến 3 vụ án oan động trời, đến nỗi nó được mệnh danh là "Con đường oan khuất"! Cách thị trấn huyện Gia Bình không xa là thôn Bảo Tháp xã Đông Cứu- nơi chôn nhau của Tiến sĩ khai khoa Lê Văn Thịnh, một công thần đời Lý bị vu là hóa hổ cướp ngôi vua, phải đày đi Thao Giang, nay có đền thờ ở sườn núi Thiên Thai! Qua chân núi Thiên Thai vài cây số là tới Lệ Chi Viên (xã Đại Lai, Gia Bình). Đi ngược lên một đoạn nữa, là tới lăng mộ và đền thờ Cao Lỗ vương- một trung thần vì khuyên can vua những điều thuộc lẽ phải để giữ nước mà bị An Dương Vương phế bỏ, rồi sau đó bị thiệt mạng oan uổng!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:16 - 03/02/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Họa sĩ Nguyễn Quốc Dũng sinh năm 1959 tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp ĐH Mỹ thuật Công nghiệp, ông có nhiều năm làm họa sĩ tại Công ty tem VN. Nhân không khí mùa xuân ấm áp, họa sĩ Nguyễn Quốc Dũng giới thiệu 20 tác phẩm sơn dầu mới nhất của mình với công chúng phương Nam qua triển lãm mang tên “Giọt xuân” khai mạc sáng ngày 4-2-2012 tại gallery Tự Do – TPHCM. Trong tranh Nguyễn Quốc Dũng, các thiếu nữ Hà Nội hiện ra thanh lịch, duyên dáng và quyến rũ. Vẫn với bút pháp tả thực, các nhân vật và cảnh vật được thể hiện tinh tế đến từng chi tiết. Màu sắc và ánh sáng được phối hợp hài hòa, làm nổi bật các chủ thể cần nhấn mạnh…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:35 - 03/02/2012 | Chuyện mục :
Thế giới sách]
“Vong Bướm” là thể nghiệm mới của Nguyễn Huy Thiệp: lần đầu tiên ông viết kịch bản chèo. Nguyễn Huy Thiệp viết chèo bởi theo ông đó là một loại hình nghệ thuật đặc sắc, đậm chất Việt Nam, hấp dẫn bởi sự giản dị nhưng cũng rất ảo của nó. Hơn thế nữa, trong thời hiện đại, nhà văn cho rằng chèo đang bị dung tục hóa một cách thô bạo, và ông viết như một cách lưu giữ truyền thống. Ngôn ngữ chèo sử dụng phần nhiều là thơ lục bát, nên đây cũng là lần đầu tiên Nguyễn Huy Thiệp dấn thân với thể thơ truyền thống này. Tác phẩm gồm hai kịch bản chèo “Vong Bướm” và “Truyền thuyết tìm vua”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:13 - 02/02/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Triệu Từ Truyền quan niệm: “Khi một người cầm cây bút hay gõ bàn phím là muốn tạo ra một chuổi từ ngữ; những từ đó là những vật thể kết hợp do mực và giấy, mực và giấy cũng được hình thành từ nguyên tử và những hạt tự do. Vô số nguyên tử và hạt ấy chỉ thành một câu văn, câu thơ khi nó được sắp xếp theo tư tưởng và tình cảm của tác giả theo quy ước của cộng đồng, nhưng sự tham gia của ý thức vào từ và câu chưa đầy đủ để gọi là văn hay thơ. Phải chăng cần phải có sóng năng lượng tâm linh tham gia vào sóng ánh sáng của câu chữ để viết và đọc mới sáng tạo nên tác phẩm văn học? Hạt vũ trụ xuyên qua não và tim cũa tác giả rồi cũng đi qua mực và giấy bên ngoài, hàng tỷ tỷ hạt như thế làm sao mà không tương tác vào nguyên tử của những câu văn, câu thơ, dưới dạng sóng giao thoa với nhau…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:06 - 02/02/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà thơ Triệu Lam Châu giới thiệu: Rằm xuân tháng giêng năm 1981, thị xã Tuy Hoà nhỏ nhắn hồi ấy đã tổ chức Đêm thơ Nguyên Tiêu đầu tiên, có đông đảo công chúng yêu thơ tham dự và đã rất thành công. Tiếng lành đồn xa, các đệ tử thơ từ Huế, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh, Gia Lai, Kon Tum... hàng năm cứ đến Rằm tháng giêng lại nô nức kéo về Tuy Hoà, để lên dự Đêm thơ xuân trên núi Nhạn ảo huyền, như để nạp thêm năng lượng cho tâm hồn mình luôn thanh sáng như vầng trăng thơm phảng phất điệu bài chòi giữa cuộc đời này. Có thể tự hào mà nói rằng: Tuy Hoà là đốm lửa thơ nguyên tiêu đầu tiên của cả nước. Bởi vì ở ngoài bắc, thì tỉnh Quảng Ninh lần đầu tiên tổ chức Ngày thơ xuân vào năm 1988. Và đến tận năm 2003 Ngày hội thơ xuân Rằm tháng giêng mới được tổ chức trên phạm vi cả nước. Năm nay Tuy Hoà bước vào Rằm thơ xuân tháng giêng lần thứ 31 rồi. Mùa xuân năm ngoái 2011 Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên xuất bản “Tuyển thơ 30 năm Nguyên Tiêu Phú Yên 1980 – 2010”. Chúng tôi tuyển chọn một chùm thơ nhỏ trong Tuyển thơ ấy, xin trân trọng gửi tới bạn đọc gần xa...”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:34 - 01/02/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu cá nhân]
Nửa căn hộ 12 m2, hình như nó từng được cơi nới làm chỗ ngủ và chứa sách vở. Ở đây, Sơn Tùng đã tập thiền, tập yoga để phục hồi trí nhớ và sức khỏe. Kỳ lạ nhất là ông tập thói quen tắm vào hai giờ sáng, bất kể mùa hè hay mùa đông giá rét. Thân thể đầy thương tật như ông, tắm là cả một sự kềnh càng, tắm nước nóng thì lại thêm một cái phích hay ấm nước sôi, càng cách rách. Và cái vòi nước tập thể chỉ vắng vào thời điểm ấy, còn thì suốt ngày thùng chậu va nhau. Vậy thì tắm nước lạnh, vừa là cách rèn luyện thân thể và tắm vào lúc sẽ không làm phiền ai cả. Ông nói, tập yoga có cái lợi là thở nhiều hay ít đều chủ động được. Dưới sân nhà chúng tôi, cứ trưa trưa chiều chiều bếp dầu rồi sau đó là bếp than tổ ong ngào ngạt bốc khói. Nó bốc cao lên, rồi len lỏi vào các căn hộ, vào phổi mọi người. Mình tập nhịn thở khi cần, hoặc thở dốc để tống khứ hết thán khí ra khỏi buồng phổi. Sống chung với bệnh tật trong khốn cùng nhưng lại viết văn ca ngợi cái đẹp, thật lạ. Cái lạ làm tôi nhớ thơ Nguyễn Trãi: Nước càng tuôn đến biển càng cả/ Đất một trùng thêm núi một cao.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:52 - 01/02/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà văn Nhật Tuấn nhận định về truyện ngắn này của Nguyễn Văn Thọ: "Mới đọc tưởng truyện xã hội đen... Tuy không nói thẳng toẹt ra nhưng độc giả vẫn thấy tính chất “ma giáo” của hai em người Tàu, ăn cắp “hàng quý” Việt Nam gắn nhãn Trung Quốc để bịp bợm. Truyện hấp dẫn và tạo được không khí “liêu trai” trong một xã hội công nghiệp hiện đại khi anh Việt kiều bước chân vào ngôi nhà bí ẩn của hai anh em người Tàu với cô em mặc sường xám thoắt ẩn thoắt hiện trong lãng đãng hương rượu Dương Xuân. Nghệ thuật của truyện vượt cao hơn nội dung mà nó đề cập khiến truyện không rơi vào tân văn nặng “tính thời sự”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:10 - 31/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Bây giờ (năm 2012) Hội những người yêu đọc sách của Thư viện Hải Phú, mỗi người mỗi ngả, kẻ mất người còn. Người năng nổ nhất cho việc hình thành Hội thơ xuân Rằm tháng năm 1981 xa xưa, là anh Dương Thái Nhơn (sau nay là Giám đốc Thư viện tỉnh Phú Yên) nay cũng đã về hưu. Rồi những nhà thơ Trần Huiền Ân cũng đã vào tuổi xưa nay hiếm, nhà thơ Nguyễn Tường Văn trẻ trung hồi nào, nay cũng đã hưu rồi. Anh Mai, Giám đốc thư viện Hải Phú hồi ấy cũng đã lên Mường trời hơn hai chục năm nay. Rồi chú Đoàn Anh, Hội trưởng Hội những người đọc sách Tuy Hoà, hồi ấy tuổi đã ngoài năm mươi, nay theo con cái lưu lạc tận phương trời nào, mình cũng không hay nữa. Chao ôi, hơn ba chục năm rồi, nào có ít ỏi gì. Vật đổi sao dời, nhưng tình người vẫn ngời sáng như Vầng thơ hôm nay.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:11 - 31/01/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Khi tôi đi Thụy Điển tìm hiểu văn hoá Bắc Âu, được biết nhà thơ Bellman (thế kỷ 18) cũng trong truyền thống dùng thơ rượu. Ông không phải là nhà thơ vĩ đại của dân tộc nhưng khi tôi nói chuyện với ai, cũng thấy ông được mọi người ưa thích. Bài ca chuốc rượu theo kiểu ca tụng Thần Rượu Bacchus là sở trường của Bellman. Ông sử dụng những khuôn sáo cổ điển của thể loại: Tình tri kỷ của các đệ tử rượu, thoát ly cái thống khổ của xã hội. Bacchus được tôn là lãnh chúa của Vương quốc Hạnh phúc. Trong say sưa, hưởng lạc khoảnh khắc, ông làm thơ rất sinh động, đưa vào thơ cả cảnh sinh hoạt hiện thực. Người ta thường ví Bellman với nhà thơ Pháp thời Trung cổ là Villon. Hai nhà thơ chỉ giống nhau ở rượu chè lang bạt, nhưng tâm tình và rung cảm khác nhau
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:13 - 30/01/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Lịch sử thật trớ trêu, ai có thể ngờ rằng, vị Tiến sĩ - Thái sư Lê Văn Thịnh đang phát huy tài năng chấn hưng Đất Nước thì tai họa đã giáng xuống nhấn chìm ông trong sóng nước hồ Tây! Tai họa ấy đã được kể lại một cách mơ hồ, đầy tính hoang đường như sau trong hai cuốn sách "Việt điện u linh" và "Lĩnh Nam chích quái" thời Trần: Quan Thái sư Lê Văn Thịnh nuôi được một tên gia nô người Đại Lý (Vân Nam) có phép thuật kỳ lạ: đọc thần chú xong biến hình thành hổ báo, Văn Thịnh cố dỗ để dạy mình thuật ấy, học được thuật rồi liền lập mưu giết tên gia nô và định dùng thuật hại vua để cướp ngôi. Tháng 3 năm Bính Tý 1096, vua Lý Nhân Tông cùng thái sư đi thuyền chơi hồ, xem đánh cá. Bỗng nhiên sương mù nổi lên dày đặc, rồi có tiếng chèo rào rào của một chiếc thuyền xáp đến. Vua cầm giáo phóng, thì sương tan, trên chiếc thuyền xáp đến nọ thấy một con hổ chực vồ vua. Người chài lưới là Mục Thận quăng lưới chụp lấy, thì trong lưới lại chính là…Lê Văn Thịnh! Ông bị bắt ngay, lẽ ra phải tội tru di, nhưng vua xét người có công, “thương tình” cho đi đày biệt xứ miền Thao giang, đến tận ngày qua đời…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/307
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất