Nặng trĩu đỉnh Mẫu Sơn


[Vào lúc : 08:58 - 03/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Dường như cái giá lạnh của mùa đông đối với nhiều người Hà Nội vẫn chưa đủ "đô", và họ thường lên các vùng núi phía Bắc lúc cuối năm để còn được chứng kiến tuyết rơi, nước đóng băng... Nhà giáo & nhà văn Chu Sơn là một trong những người thích "chơi ngông" như vậy! Nhân một lần tới đỉnh Mẫu sơn vào dịp mà ngay giữa Thủ đô mọi người phải mặc áo đại hàn, Chu Sơn đã "gặt hái” được hai "bông hoa thơ” về Tuyết và Hoa Layơn. Đều là cảm hứng về sự cô đơn, sự lãng quên, song "Tuyết đỉnh Mẫu Sơn" mới chỉ là sự gợi mở, gợi hứng, còn "Hoa Layơn đỉnh Mẫu Sơn" lại như một sự tổng kết, sự suy ngẫm của anh về nhân tình thế thái…

Trên bóng đêm kia
Mờ mờ sẽ sáng
Vết tích của một lần bông cà-phê nở sớm
Phải rụng vì sương muối
Những người yêu nhau
Không nhập được vào nhau
Không phóng được lời nguyền
Chỉ nhấp nhô
Một tiếng chuông


Nhiều người cầm bút, tài năng chưa kịp vun đắp đã thui chột, vì luôn tự kiểm duyệt mình, hoặc viết chiều theo thị hiếu tư tưởng, tình cảm của một tờ báo (mà tổng biên tập bao giờ cũng có tính đại diện độc tôn) để được đăng bài… Trong khi quy luật của xác suất là hàng ngàn người cầm bút viết hết tâm tư và bản năng của mình, thử nghiệm đủ loại bút pháp, trong nhiều thập kỷ, thậm chí hàng bao thế kỷ mới bật ra được một nhân tài đích thực. Không thể phong nhà văn như phong cấp tướng được (ở đây không bàn đến những người viết sách bán chạy, kể cả ở Pháp, Mỹ hay Nhật). Vì vậy, vai trò nhà cầm quyền rất lớn để tạo ra môi trường cho văn thi sĩ sáng tạo. Ngay dưới chế độ phong kiến hà khắc, cũng có nhiều vị hoàng đế ý thức được chính sách này.  Thời nhà Đường ở Trung Hoa, dù Lý Bạch cho thôi làm quan, nhưng vẫn được đặc ân là uống rượu bất kỳ hàng quán nào thì ngân khố triều đình sẽ trả tiền. Dưới thời Napoléon đệ tam, Victor Hugo quyết liệt chống hoàng đế với những lời lẽ miệt thị cùng cực, nhưng ông vẫn được Napoléon III ân xá, dù dứt khoát không thoả hiệp, khi mất Victor Hugo vẫn được tổ chức quốc tang trong điện Panthéon . Rõ ràng chưa có chế độ nào vì chủ trương tự do sáng tác mà bị suy yếu, hay sụp đổ…

Chốc lát ngắm nhìn NGUYỄN QUANG SÁNG


[Vào lúc : 12:51 - 02/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một sáng trò chuyện đang tíu tít, bất chợt từ ngoài cửa bước vào một khách nam và một khách nữ. Nhận ra hai người, tôi vội ngồi thụp xuống chân cô tiếp tân, im thít. Lát sau, cô vỗ vỗ lên đầu tôi: “Khách lên phòng rồi…anh đứng dậy đi! Hổng sao, ông Nguyễn Quang Sáng đó …nghe nói ổng là nhà văn cách mạng”… Người Sài Gòn xưa là vậy, không tò mò chuyện người khác nên cũng không hỏi chị phụ nữ kia là ai? Nhưng tôi biết, đó là nữ văn sĩ quân đội nổi tiếng hồi đó. Đừng ai "suy diễn bậy bạ" nha. Chắc hai nhà văn lớn đưa nhau lên phòng riêng để bàn luận văn chương thôi. Tuy vậy có làm thêm chuyện gì khác thì  với nhà văn cũng chẳng là gì, văn chương mới là quan trọng. Mà với Nguyễn Quang Sáng thì văn chương thuộc loại chiếu nhất làng văn Nam bộ kháng chiến rồi…

VÂN LONG cười thì cười... thả giàn


[Vào lúc : 16:16 - 01/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Hôm nay tôi được nữ sĩ Phan Thị Thanh Nhàn ghé sát tai tôi (không  phải do thân mật gì đâu, mà giữa ồn ào đông người thì phải vậy!) bỏ nhỏ: “Em có viết đôi dòng về anh trên lethieunhon.com, anh đọc chưa?”. Tôi hơi giật mình, độ này Nhàn hay viết chân dung bạn bè, có lẽ đã đến lúc bí đề tài, nàng đưa mình lên…thớt! Nhưng may quá, chỉ là một câu ca dao vui tôi kể hôm nào trong    các chuyến đi vô tiền khoáng hậu của cánh nhà văn chúng tôi. Vì là ca dao nên câu đó cũng chịu phận tam sao thất bản như mọi câu ca dao khác, kể cả xuất xứ của nó. Vậy tôi xin kể lại đúng như tôi kể hôm ấy...


Nhìn lại sự tiến hoá hàng triệu năm- từ các kỷ nguyên trái đất - sinh quyển đến các kỷ nguyên vũ trụ, ta nhận thấy một điều sáng rõ: dòng chảy thời gian cùng với sự chuyển hoá của các kỷ nguyên sẽ luôn luôn và bao giờ cũng gắn bó mật thiết với nền văn minh của nhân loại trên trái đất. Và sau này, khi tới kỷ nguyên vũ trụ, cũng đều có điểm xuất phát lẫn động lực ở trí tuệ và văn minh của nhân loại để bảo vệ, để cải thiện cái không gian nhiều chiều mà con người sống trong đó- được gọi một cách nôm na, đã trở nên quen thuộc thậm chí đến nhàm chán, đó là MÔI TRƯỜNG.

“Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012... Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù nước đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão ngoét làm đếch gì có sóng. Ấy là chưa kể cái mùi nước hồ tù đọng lưu cữu lâu năm bốc lên thì thì … Hi hi”. Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thủy văn trẻ ranh đó vừa nốc rượu của mình lại vừa cười vào mũi mình!

Bất cần, nổi loạn và điên rồ, làm thơ, nghe nhạc Rock, viết tiểu thuyết và đóng phim, từng cương quyết bỏ học, từng bị bố mẹ đưa tới bác sĩ tâm lý… nhưng các tác phẩm của Xuân Thụ lại gây rúng động xã hội và tác động sâu sắc tới giới trẻ Trung Quốc suốt một thời gian dài. Cô đã được tạp chí Time (Mỹ) chọn làm Gương mặt châu Á đại diện cho thế hệ 8X ấn bản năm 2004.  Những ngày cuối năm 2011, Xuân Thụ đã có chuyến rong chơi tại Hà Nội và Sài Gòn, theo lời mời đầy thiện chí của công ty ChiBooks. Không biết doanh thu từ mấy cuốn sách được chuyển nhượng bản quyền có đủ ChiBooks bù đắp chi phí cho sự kiện này hay không, nhưng ít nhất cũng tạo được không khí giao lưu quốc tế cho đời sống văn chương Việt Nam vốn đang tẻ nhạt và tù đọng!

PHAN KHÁNH Hoàn Chỉnh Sai - Kỳ Cuối


[Vào lúc : 16:26 - 30/12/2011 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
Khi niềm vui lắng xuống thì người ta lại hay lo sợ kiểu „đường xa nghĩ nỗi sau này”. Cái giây cói của sở chưa lên đã chùng xuống. Không khí làm việc có vẻ rời rạc. Địa phương và các công ty nhà máy ít về sở công tác. Vẫn có nhiều người không tin ông Dung nhất là từ sau khi vụ Quách Văn Mẹo bị bắt đồn đại ra ngoài. Mọi người trong sở vẫn hồi hộp theo dõi. Việc phải đến đã đến. Đã gần hai tháng nay sở Lục Lộ đang tan rã. Ông già Long đã có danh sách về hưu nhưng phải chờ sở mới ra quyết định. Không có việc gì làm, nhưng cũng như hàng trăm người đang chờ sở mới gọi, ngày nào ông cũng đến nơi làm việc cũ, thơ thẩn dạo quanh, chuyện trò. Ông ra trường vào đúng lúc thành lập sở, cũng là thành lập ngành. Ông về hưu vào đúng lúc giải thể sở để sát nhập vào sở mới.

Văn Đắc làm thơ về thiên hạ thì khỏi phải bàn, nhưng tài làm thơ về vợ như anh thì không phải nhà thơ nào cũng bì nổi: “Khi anh đang mải nhìn cỏ may/ ngả tay ra với gió/ thì tay em đang sàng gạo/ khi anh đang nhấp chén trà như nhấp mật ong/ thì em mồ hôi ướt hai đầu vú”. Phải công nhận Văn Đắc là nhà thơ rất thành khẩn với vợ, nghe anh “thành khẩn” tới mức “tự thú” mà rởn cả tóc gáy: “Vợ mình không nhớ, đi nhớ người ta / Già cóc củ đế hóa ra dại khờ”. Chẳng biết bạn tôi có dại khờ thật hay không, nhưng bạn tôi nói và nghĩ về vợ như thế này thì vợ còn giận làm sao được nữa: “Ngẫm mình nhớ ngược mong xuôi/ Chẳng nơi nào được như nơi em chờ/ Lấy thơ làm của trong nhà? Buồn vui sướng khổ chia ra cùng người”.

Phân trang 9/307 Trang đầu Trang trước 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất