UÔNG TRIỀU và Nhân Cẩu


[Vào lúc : 10:55 - 06/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nàng đến, cái người mà hôm trước hắn đã định xơi một nhát, cảm giác vẫn còn thèm thuồng kiểu bốn chân. Đã định hình rằng, từ sáu giờ sáng trở đi, hắn nguyên bản là hình dạng hai chân nhưng không phải vì thế mà hoàn toàn chế ngự được. Tám giờ sáng, đã là nhân được hai tiếng, nhưng cảm giác hoang dã không mất đi được bao, hắn vẫn nuôi ý định từ bữa trước, xơi một miếng vào bắp vế trái hoặc phải. Nhưng khi nàng niềm nở, tươi cười từ xa thì hắn đã cố kìm hãm được. Miệng hắn rỏ nước dãi và tức thì nàng đưa cho hắn một tấm khăn ướt mềm mại, thơm mát. Nàng không cầm được khi thấy những cử chỉ như vẻ trẻ thơ của hắn. Còn hắn, suýt ho lên vì mùi lạ, loài bốn chân thích mùi thịt hơn.

Tôi đã đọc hai bài của tác giả Triệu Từ Truyền, “Ngưỡng cửa văn học 2012” và “Tại sao văn học Việt Nam tụt hậu?”, tôi thấy tác giả có một kiến thức khá đồ sộ, trầm lắng và uyên bác. Đặc biệt với bài “Tại Sao Văn Học Việt Nam tụt hậu?”, tác giả còn thể hiện không những kiến thức về văn chương , lịch sử,  mà còn trình bày rất nhiều kiến thức khoa học vật lý thấu đáo. Trước hết tôi thán phục sự cảnh tỉnh của tác giả về nỗi băn khoăn nước Việt chưa có nổi một tầm văn học đủ cao lớn. Văn học là cái lõi của nhân văn, là quốc lộ chính của tâm hồn nhân văn của một dân tộc, đặc biệt như dân tộc ta khi chưa có nổi một nền móng khoa học lớn, thì nền móng nhân văn – cái bày tỏ tiềm năng và khả năng của đời sống tâm hồn là hết sức cần thiết. Một sự cảnh tỉnh như vậy, giống như cái đặc thù vĩ đại nhất làm nên các tôn giáo là hành động và sinh hoạt sám hối, để trở nên phẩm chất người hơn; là hết sức cần thiết. Và người cầm chuông rung lên như tác giả thật hiếm! Thật can đảm! Nhưng tôi muốn trao đổi một cách “khai phóng” với tác giả về vài vấn đề cơ bản.
 

Số đầu năm mới, tạp chí Nhà Văn có gì mới ?


[Vào lúc : 16:43 - 05/01/2012 | Chuyện mục : Kết nối]
Trải qua một năm có Tổng Biên tập mới cùng nhiều quyết tâm đổi mới, Tạp chí Nhà văn mở đầu năm mới 2012 với một chuyên mục mới mang tên "Vấn đề". Chuyên mục mới này là cuộc trò chuyện thẳng thắn cởi mở của Ban Biên tập Tạp chí Nhà văn với các nhân vật có tầm ảnh hưởng trong xã hội và các vùng miền về văn hóa văn nghệ. Chuyên mục Vấn đề số 01-2012 là cuộc trao đổi với nhà văn Lê Toán-Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ninh về Đề án xây dựng đội ngũ làm công tác văn học nghệ thuật giai đoạn 2011-2015 và định hướng đến năm 2020 của tỉnh Quảng Ninh.

Tết dâng lên sống mũi


[Vào lúc : 11:06 - 05/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Y Phương kể chuyện: “Tết Tày hầu như không mấy xa lạ, so với tết nhiều dân tộc anh em khác. Nghĩa là xảy ra trong cùng một thời điểm nhất định: Ba mươi tháng Chạp là đêm giao thừa. Mùng một tháng Giêng là ngày đầu năm mới. Người Tày cũng bày biện các lễ vật hương đèn, nến, hàng mã, hoa quả, bánh trái, đồ ăn thức uống ...thờ cúng gia tiên. Mọi người ăn mặc tươm tất, trang trọng, lịch sự. Ai ai cũng tươi cười vui vẻ, tay bắt mặt mừng chúc tụng nhau. Bất kể người nào cũng tự giác kiêng kỵ và tránh làm những điều xấu xa, trong những ngày nghi ngút khói thiêng này. Có lẽ, mỗi một milimet vuông trong khói, đều có các vị thần linh lơ lửng, âm thầm đứng ngồi và bay bay quan sát. Bởi vì rằng những ngày đầu năm, con người cần phải sống sao cho đẹp”

Bằng vốn kiến thức ít ỏi, sau khi đọc bài viết của tác giả Triệu Từ Truyền, tôi thấy đúng là hiện nay chúng ta chưa nghiên cứu hết các tác phẩm bằng chữ Nho xưa cho nên “dòng văn học đương đại vô tình không kế thừa thành tựu của từ ngữ Nho góp phần tạo nên ngàn năm văn hiến. Chính xác hơn dòng sông văn học đương đại bị mất đi 80% lượng nước trên nguồn” bởi vì “Chữ Nho ít nhất người Việt Nam cũng đã dùng được gần bảy trăm năm, nếu chỉ tính từ Hàn Thuyên”. Quan trọng hơn, tác giả Triệu Từ Truyền thấy “đáng tiếc” cho việc “nhiều sinh viên học sinh nhầm tưởng Lamartine; Puskin gần hơn, mới hơn Nguyễn Du; Cao Bá Quát…vì giáo trình xếp Nguyễn Du; Cao Bá Quát là tác giả cổ văn. Thật ra, Cao Bá Quát ít hơn 10 tuổi so với Lamartine, Nguyễn Du mất lúc Puskin 21 tuổi. Còn tư tưởng nhân đạo, tình cảm lãng mạn, ẩn dụ và hoán dụ trong thi pháp, cấu trúc cô đọng và hấp dẫn khó mà phân định ai hơn ai”

10 năm, ơi BẾ KIẾN QUỐC


[Vào lúc : 23:20 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Hồi ức của nhà văn Nguyễn Văn Thọ: “Bế Kiến Quốc chính là người đôn đáo nhất khi tôi 10 năm bỏ bút, quay lại với văn chương. Anh chọn từng bài thơ, biên tập in ba tập thơ. Anh thẩm kĩ từng truyện ngắn mới nhất. Ngày anh nằm trên giường bệnh trắng, mệt mỏi thở, vẫn đọc hết chùm bẩy truyện ngắn tôi dự thi bên Văn nghệ Quân đội và dặn: “Lần này Thọ nhất định có giải cao! Ông đã chuyển động sau thời gian nghỉ dài. Ông đang xung lực, phải viết nữa! Nhưng nhớ, nhận giải bên quân đội xong, phải tránh xa các nhà báo, thì ông sẽ viết ào ạt và hay nữa”. Sau này, gần đây anh Đỗ Chu cũng ân tình dặn như vậy, khi tôi đoạt giải Nhì tiểu thuyết “Quyên”. Đấy là cách các nhà văn đừng mân mê thành tích để viết nữa! Từ viện Việt Xô ra thẳng sân bay đi Đức, tôi ôm Quốc. Nước mắt ứa ra! Đấy là vòng ôm lần cuối cùng của hai đứa...”

Văn chương trẻ đi nhanh về chậm


[Vào lúc : 14:53 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Theo đà văn minh, những giải thưởng ban phát và những tác phẩm bao cấp, không còn nằm trong sự đắn đo của nhà văn trẻ nữa. Mục tiêu đầu tiên của họ là độc giả. Không lời ca ngợi thánh thót nào có sức quyến rũ bằng hành vi móc ví mua sách của bạn đọc. Một quá trình tương tác thực sự xảy ra, sự đòi hỏi của công chúng hình thành sự toan tính của nhà văn, và sự khôn khéo của nhà văn chi phối sự chọn lựa của công chúng. Ngự trị giữa nhà văn và công chúng là công nghệ PR, quan niệm “hữu xạ tự nhiên hương” đã hết hạn sử dụng và miếng thịt nướng miễn phí cũng chỉ có trong cái bẫy chuột mà thôi. Khi nhu cầu chốc lát giải trí cao hơn nhu cầu thay đổi nhận thức, thì công thức để có một cuốn sách bán chạy chỉ đơn giản gồm những phép cộng của quảng cáo, quảng cáo và quảng cáo. Sự lười nhác của các nhà báo và sự thụ động của các nhà phê bình khiến công chúng dần dần chứng kiến hình ảnh nhà văn cũng “hot” như những tài tử điện ảnh nghiệp dư hoặc những người mẫu chụp ảnh bán nude! Khi trang viết không thể tự hiển lộ sức hấp dẫn thì người viết phải tự đăng đàn nói về tâm tư, về ước nguyện, và cả về những giấc mơ mà chính mình cũng không mấy tin cậy!

GIA DŨNG làm tuyển thơ Trời Nam Thương Nhớ


[Vào lúc : 14:40 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Kết nối]
Nhà thơ Gia Dũng, một chuyên gia biên soạn các thi tuyển, chuẩn bị cho ra mắt một bộ sách có tên gọi “Trời Nam thương nhớ” dày 2500 trang. Đây có thể là một cuộc điểm danh công phu và qui mô nhất đối với thơ phương Nam. “Trời Nam thương nhớ” chia làm ba phần, thơ Sài Gòn – TPHCM, thơ đồng bằng sông Cửu Long và thơ miền Đông Nam bộ. Hiện tại, nhà thơ Gia Dũng đã làm xong hai phần đầu có độ dày 2200 trang và đang hoàn tất phần thơ miền Đông Nam bộ để bổ sung thêm khoảng 300 trang nữa. Thử lướt qua bản thảo tuyển thơ “Trời Nam thương nhớ” có thể bắt gặp nhiều thế hệ làm thơ như Lê Quang Định, Trịnh Hoài Đức, Phan Thanh Giản, Bùi Hữu Nghĩa, Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Thông… cho đến Bùi Văn Dung, Phạm Thị Ngọc Liên, Thảo Phương, Phạm Thanh Chương, Quang Chuyền, Nguyễn Liên Châu… và những gương mặt trẻ đương đại như Nguyễn Thị Châu Giang, Ngô Thị Hạnh…

Bánh chưng công nghiệp


[Vào lúc : 10:05 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong sự tối đen của đêm ba mươi, đó cũng là sự im ắng tắt lịm tột cùng của mầu sắc, và nó cũng khóa cứng mọi âm thanh muốn vọng ra ngoài. Trong đêm tối người ta khao khát cái gì? Khao khát nhìn thấy ánh sáng! Và trong im lặng tột cùng người ta nghe thấy cái gì? Nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim trên nẻo đường về với cố hương! Đúng thế! Những trái tim đang đập tơi bời! Nó đập như muốn phá vỡ màn đêm! Đập bồi hồi cùng muôn vàn lo âu khấp khởi mừng vui. Như triết gia Sartre đã nói một câu da diết : “Cuộc đời yêu như thể đất thịt này!” (la vie est aimable comme la terre charnelle). Vâng, ngay trong đêm tối bao la, ngay cả lúc ngồi trên xe, người ta cũng cảm giác rõ ràng về bánh xe chuyển xuống đường đất, nhỏ hơn, xóc hơn, nhưng thân thiết hơn, hoài niệm hơn, và nối kết như máu thịt của mình…

Nhà văn Nga có thể sống bất cứ đâu


[Vào lúc : 16:31 - 03/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Giải thưởng văn học “Cuốn sách lớn” của Nga đã công bố danh sách các tác giả đoạt giải năm 2011. Giải nhất thuộc về nhà văn trẻ Mikhail Shishkin (số tiền thưởng 3 triệu rúp tương đương100.000 USD) với tiểu thuyết “Người viết thư”. Giải nhì thuộc về nhà văn Vladimir Sorokin (1,5 triệu rúp) với tiểu thuyết “Bão tuyết” và giải ba thuộc về nhà văn Dmitry Bykov (1 triệu rúp) với tiểu thuyết “Ostoromov, hay Môn đệ của pháp sư”. Sau lễ trao giải, nhà văn Mikhail Shishkin hai lần đoạt giải “Cuốn sách lớn” đã có cuộc trò chuyện với phóng viên báo điện tử “Tầm nhìn”. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc...

Phân trang 8/307 Trang đầu Trang trước 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất