Phân trang 7/307
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 16:41 - 10/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Vũ Quần Phương phân tích thực trạng nhức nhối: “Giải văn chương của Hội nhà văn trong nhiều năm gần đây cũng có những lúng túng. Nguyên nhân không phải do thiếu công tâm hay vô trách nhiệm mà theo tôi chủ yếu là do cấu tạo ban giám khảo và quan niệm chức năng của nó chưa hợp lý. Sơ khảo giao cho các hội đồng nghệ thuật từng thể loại là hợp lý, nó đại diện được tiếng nói chuyên môn. Nhưng chung khảo thường là ban chấp hành (toàn thể hoặc thu hẹp hoặc mở rộng tới các đại diện vòng sơ khảo) là chưa hoàn hảo. Bởi lẽ không phải mọi thành viên BCH đều có kinh nghiệm thẩm định tác phẩm. Khi bầu BCH, cũng không ai lấy năng lực đánh giá tác phẩm làm tiêu chí chọn lựa. Nhất là phải đánh giá tất cả các thể loại văn chương khác nhau (thơ, văn, phê bình, dịch thuật). Việc ấy khó!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:03 - 10/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Thi Hoàng cũng rất ngại ai đó cho mình là một tài năng và ít khi biểu lộ mình trước đám đông. Ông chỉ sáng tác khi có cảm xúc thật sự và nếu đọc lại thấy nhạt thì chẳng bao giờ dám công bố. Tiêu chí thơ cần quyến rũ độc giả đã làm ông vất vả, cực nhọc trong việc khổ luyện cho câu chữ. Vậy nên có người tổng kết, cứ mỗi lần hoàn thành một tập thơ là nhà thơ Thi Hoàng đều phát ốm là có thật. Thậm chí có lần còn phải đi bệnh viện. Nhà thơ chợt phì cười nhấn mạnh, khi kể chuyện với tôi những điều tưởng như rất vớ vẩn trong cuộc đời của mình. Nhưng lao động, lao động và lao động một cách khắt khe để tạo dựng một phong cách thơ hiện đại như Thi Hoàng thì quả là một hiện tượng và là một bài học về sự kiên trì với định hướng nghệ thuật cho rất nhiều tác giả trẻ…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:58 - 10/01/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Có một thời
là xương máu của nông dân
và bây giờ
là nước mắt của nông dân
không oan khuất nào ra khỏi luỹ tre xanh...
đố là cái gì?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:22 - 09/01/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Không khí nóng bỏng, dưới những chùm hoa phượng đỏ ký túc xá. Xuất ăn chỉ có chiếc bánh mỳ, bát canh rau cần nhạt ăn chung, anh em 4,5 người một bàn ăn, thương nhau lắm. Một buổi chưa kịp cầm lên ổ bánh mỳ, tôi nhìn lên bảng, thì biết mình không có xuất, bị cắt cơm, vì không có học bổng, học bổng chỉ dành cho anh chị ruột đang học Đại học. Chẳng nỡ để các bạn đói vì chỉ có một ổ bánh mì tập thể gầy teo mà phải chia vụn cho mình, tôi đói hoa mắt nhưng vẫn quyết đứng dậy về phòng ngủ. Và lúc này một “sự kiện” trong đời đã xảy ra…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:02 - 09/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]

L
ẽ ra tôi chỉ định comment vài ý vắn tắt theo thường lệ nào đó, nhưng tôi tôn trọng cách vào cuộc của anh Vương Trọng. Đó là chỉ một ý của tôi, anh đã viết hẳn một bài, có truy tầm nguồn gốc sở cứ đầu cuối hẳn hoi. Người ta bảo “y phục xứng kỳ đức”, hay còn gọi là tính tương xứng xác đáng, vì thế tôi muốn và phải viết lại một bài hầu chuyện anh Vương Trọng. Anh Vương Trọng với tôi là một người khá gần gũi và thân tình, tôi đã cùng dự một trại viết văn với anh ở Sầm Sơn, đã từng lóc cóc lên gác ba phòng anh ở để chơi cờ tướng, và lần nào cũng bị anh đo ván tuyệt đối… Anh Vương Trọng là một người am tường thơ văn cổ Tầu, cũng như văn thơ Việt, điều này anh hơn hẳn tôi, nếu cần phải tham chiếu thì tham chiếu anh bao giờ cũng có độ tin tưởng rất cao. Người có văn hóa thì phải biết chấp nhận cái hay, cái hơn người của người khác, bởi vì “cái gì của Sê-da hãy đem trả Sê-da”, chớ đừng ú ớ đánh bài lờ rồi chơi hòa cả làng. Trong tinh thần ấy tôi xin đối thoại cụ thể
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:28 - 08/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Ở đây tôi không quan tâm nhiều đến vị thế và thẩm quyền của Lê Kim Giao trong làng Đường Thi, bởi chuyện đó chẳng nói lên điều gì quan trọng. Có thể anh không giỏi chữ Hán nhất. Đương nhiên, anh cũng không có những công trình đồ sộ, uyên bác về lý luận và sáng tác Thơ Đường. Anh lại càng không toàn tâm toàn ý, suốt đời ăn ngủ với tứ tuyệt, bát cú, bởi anh còn nhiều đam mê và nghĩa vụ khác, mà cái nào xem chừng cũng quan trọng cả. Nhưng sự đời bao giờ chả vậy. Đâu phải cứ day tay mắm miệng, rũ tóc hú hét, thì phép thần mới ứng linh. Ở đây cũng giống như chuyện, nhiều người cả đời lăn lóc cặm cụi với thơ, nhưng tận lúc xuôi tay nhắm mắt cũng vẫn không hề có nổi một câu đáng nhớ, đừng nói sử sách ghi danh. Vậy thì chuyện Lê Kim Giao đã là gì mà dám đề xuất “quy tắc làm thơ Đường”, xin được nhường cho những người thích vạch vòi, vặn vẹo. Tôi chỉ quan tâm đến chuyện “Duyên-Tài-Tình-Mệnh”, cái công thức bất ngờ chẳng biết từ lúc nào hình thành trong tâm trí Người thơ, có thể đem lại cục diện gì mới cho cuộc chơi Thơ Đường vốn chưa và sẽ không bao giờ có điểm dừng.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:21 - 08/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trong bài “Xin bàn thêm với Triệu Từ Truyền” công bố trên lethieunhon.com, Nguyễn Hoàng Đức có nói ba ý, tôi chỉ muốn trao đổi với anh ở ý thứ hai. Qua lập luận và cách nói của Nguyễn Hoàng Đức, chúng ta thấy rằng, theo anh, đem so sánh Nguyễn Du với Puskin là xúc phạm Puskin, mặc dù anh không dùng hai từ “xúc phạm”. Tôi chưa được đọc bài của Triệu Từ Truyền, tôi không biết anh Truyền so sánh Nguyễn Du với Puskin như thế nào, nhưng tôi nghĩ công việc này là hoàn toàn có thể, ví như so sánh hai đại thi hào đã sáng tạo, làm giàu ngôn ngữ dân tộc mình như thế nào; lòng ngưỡng mộ, yêu mến có người Nga đối với Puskin và người Việt đối với Nguyễn Du như thế nào… Và còn rất nhiều thứ để so sánh, và tôi không nghĩ rằng Nguyễn Du chỉ là quả phảo Bình Đà mà Puskin là tên lửa vũ trụ như anh Đức nghĩ.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:38 - 07/01/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên viết về nhà văn Nguyễn Xuân Khánh: “Lão chàng cần mẫn và ráo riết trên từng trang văn truy tìm mạch nguồn sống của dân Việt. Hiện hình sức sống đó là ở Người Nữ. Ngoài đời, lão chàng sống khoan thai, tự tại, ai có tiếp xúc cũng thấy nhẹ nhàng, thoải mái. Bên trong, lão chàng quyết liệt với mình với văn chương. Người đọc biết tên nhà văn ở lão chàng qua ba cuốn tiểu thuyết dày dặn, đầy đặn “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn” và “Đội gạo lên chùa”, ấy là từ thời xã hội được khai thông bế tắc về tư tưởng, tinh thần của một thời bao cấp tù túng. Nhưng đó là sự bùng nổ của một thời kỳ dài tích lũy, nung nấu và nghiền ngẫm. Lão chàng đi lính chống Pháp rồi viết văn, được giải tạp chí Văn Nghệ Quân Đội với truyện ngắn “Một đêm”, sau đó có tập truyện đầu tay “Rừng sâu”. Bẵng đi một thời gian dài lão chàng không xuất hiện trên văn đàn mặc dù vẫn âm thầm viết với những bản thảo tiểu thuyết “Miền hoang tưởng”, “Trư cuồng” và “Suối đen”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 13:42 - 07/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Công bằng mà nói, bên cạnh những kẻ xu thời còn có một nhóm trí thức dùng kiến thức thực tế, những gì họ dự cảm về thời cuộc, dám chấp nhận hy sinh, lặng lẽ âm thầm giấu mình đi để làm những điều có ích cho xã hội. Họ đau đáu tình yêu đối với đất nước, lo lắng về sự tha hóa của con người, sự xuống cấp về nhân cách, đạo đức xã hội. Họ chăm lo củng cố sự nghiệp giáo dục, lên tiếng cảnh báo những vấn đề mà xã hội phải giải quyết một cách triệt để. Họ có khả năng phản biện với những chính sách không phù hợp thực tế và lòng dân. Những người đó có thể đếm trên đầu ngón tay. Và còn nữa những lớp người trẻ yêu nước thực sự, có những nỗi đau thực sự của người nhìn rõ viễn cảnh tương lai, muốn kéo dân tộc ra ánh sáng văn minh...Số người này nhân lên theo từng năm tháng, nhưng đôi khi lại cô đơn. Nỗi cô đơn của kẻ nhìn thấy chân lý và nỗi cô đơn của số ít đang kéo đến gần tương lai những người bị mê sảng bởi quá khứ nặng nề, những chân lý ảo...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:38 - 06/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Lẽ thường, dao mài thì sắc, ngọc mài ắt sáng. Những thổn thức ngổn ngang của Lê Thành Nghị giúp ông có được mảng thơ cảm tác nhiều dư vị. Bám trụ trên tâm niệm “đôi khi có cảm giác cả dãy phố đang buồn/ thực ra chỉ có ta đang vác nỗi buồn qua phố”, Lê Thành Nghị có nhiều câu thơ hay như “nghe gió thoảng biết cây vườn còn thức”, “tháng mười nhẹ như cầm trên tay được” hoặc “tháp đứng trầm ngâm nghe gạch rụng/ những tiếng ngân dài giữa đêm sâu”. Thơ cảm tác của Lê Thành Nghị khởi đi khi ông dùng phẩm chất thi sĩ để gắn kết với mọi thứ xung quanh. Thử đọc chậm vài đoạn trích, sẽ hiểu thông tin ở câu trước được chuyển thành thơ ở câu sau như thế nào: “Nép dưới gốc bàng/ Mẹ ngồi bán hương/ Tóc bạc khói trầm ngan ngát”, hoặc “Ngày bỗng nhiên dài, năm sao ngắn quá/ Sông cứ xiết về đêm”, hoặc “Chiều muộn/ Lá rụng ngoài hiên/ Mưa đi trên mái/ Một vệt tiếng chim lấp loáng đèn”. Thơ cảm tác của Lê Thành Nghị vượt qua những ghi chép đời sống vì một sự vật hoặc một hiện tượng được thu nạp bằng đôi mắt nhưng được phân tích bằng trái tim...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 7/307
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất