Phân trang 6/307
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 21:26 - 13/01/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhớ những đêm trên quê hương mình
bình lặng thế mà sao lòng thắc thỏm.
Sớm mai tỉnh giấc đời sẽ ra sao?
Đất nước có vẹn nguyên?
Bạn bè có ai bị bắt?
Đồng tiền vợ đem ra chợ co lại chừng nào?
Đến lượt ai mất nhà mất đất?
Con trẻ nhà ai thành đứa giết người?
Đêm bình lặng mà đầu nổ vang bao câu hỏi...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:53 - 13/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nếu hình tượng người phụ nữ trong bài "Mùa hoa" của Y Phương biểu tượng cho sức xuân, thì người đàn ông cũng là mùa xuân ở dạng... âm bản. Trước khi bị tiêu hao sinh lực, sức mạnh của người đàn ông chắc chẳng kém gì một chàng… gà trống. Cái giỏi của Y Phương là bắt chộp được thời điểm ấy của anh đàn ông để nói mặt khác của mùa xuân bằng những chữ dùng xứng hợp tài tình áo rũ, vịn rào, ngái ngủ. Cũng là phút mệt mỏi “trời cho” không cần che giấu của người đàn ông miền núi . Đây là một đôi câu đối thật sinh động hay là một bức hí họa, nụ cười ẩn khuất sau những dòng chữ...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:24 - 13/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Năm 2011, theo dõi báo chí và sáng tác văn học, tôi nhận ra một điều thú vị. Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội năm 2011, số tết Nhâm Thìn, có bài viết khá bao quát về tình hình văn học 2011, tác giả bài báo nêu một nhận xét chuẩn xác và tinh tế, khi nói đến hai tác phẩm nổi trội của năm, đó là SBC là săn bắt chuột của nhà văn Hồ Anh Thái và Đội gạo lên chùa của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Đặt hai nhà văn bên nhau để nêu một cái nhìn văn chương, đã là điều thú vị. Đi sâu hơn, bài báo còn nêu nhận xét, đặt cái tưng bừng náo nhiệt trong "SBC" của Hồ Anh Thái bên cái ngay ngắn chỉn chu trong "Đội gạo lên chùa" của Nguyễn Xuân Khánh. Từ đó hiện ra một chiều nhìn mới, đi sâu vào bước tiến, sự chuyển đổi của nhà văn và tác phẩm. Chiều nhìn này có sự sâu sắc, khi đi sâu vào hai tác phẩm và hai tác giả, để thấy được cái chung của văn học...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:18 - 12/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Cuộc sống vẫn cho chúng ta những may mắn không thể nào giải thích nổi, ngay cả ở phút tận cùng. Ánh sáng của lòng nhân ái đôi khi bừng lên hiếm hoi ở cuối đường hầm. Trong những hiểm nghèo, nhân loại vẫn tựa cửa lòng lương thiện, bác ái như bùa phép của niềm tin, để hạnh phúc và bình tâm sống. Trong niềm xúc động ấy, từ đất nước mặt trời mọc vừa trải qua cuộc đại động đất, sóng thần và thảm hoạ hạt nhân kinh hoàng, Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược nhân tài Nhật Bản (VCI Tokyo ) Masayuki Abe đã trân trọng gửi thư mời chị Trần Mai Anh (mẹ nuôi bé Thiện Nhân) làm thành viên danh dự của Viện. Có mặt tại Hà Nội để trao thư mời tới chị Trần Mai Anh, trả lời phỏng vấn báo chí, ông Masayuki Abe bày tỏ sự kinh ngạc trước sức sống mãnh liệt, kỳ lạ của bé Thiện Nhân và sự ngưỡng mộ trước hành trình gian nan mà chị Trần Mai Anh và bé Thiện Nhân đã vượt qua để giành lấy tương lai tươi sáng...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:49 - 12/01/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nếu tác giả (theo lời nhà văn Tô Hoàng) là "người luôn luôn biết linh hoạt, cơ động cải biến hoàn cảnh; làm chủ được cuộc đời mình, để biến báo khôn lường, để thoát hiểm trong những tình thế ngặt nghèo", thì trong tiểu thuyết “Ma trận tình”, các nhân vật chính đều không thể “thoát hiểm” trong những tình thế ngặt nghèo" bởi họ đã bị một cái vòng kim cô nào đó vô hình thít chặt. Không chỉ Bảy Trọng- một sản phẩm của "chế độ mới", mà cả cha Đức Minh- một sản phẩm của "chế độ cũ" (nói theo cách của giới truyền thông chính thống) cũng vậy. Họ đều bị một cái gì đó mạnh hơn ý chí tự do của họ nhiều lần buộc thần phục, buộc họ phải nhu nhược đớn hèn. Chính sự đớn hèn đó cũng là một biến thái của "tha hóa"- không dám sống thật với mình, không dám công khai những chính kiến, những yêu ghét cá nhân, trước tình yêu trần thế phải giả khoác áo thầy tu, trong khi đó thì thầy tu thật lại muốn phá đạo để hoàn tục mà không đủ lòng dũng cảm vượt qua vòng nô lệ của đức tin...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:32 - 12/01/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Không nhớ là vào hồi nào tôi đã đọc một phần hay toàn bộ truyện thơ “Mẹ con đồng chí Chanh” của Nguyễn Đình Thi (sách do Ngành văn nghệ trung ương xuất bản, Việt Bắc, 1954). Nhưng trong trí nhớ thì chẳng bao giờ quên được. Vì sao thế? Vì nó hay ư? Chắc không phải. Có lẽ chỉ đơn giản vì nó đến chiếm chỗ trong trí nhớ tôi ngay từ thuở tôi còn rất nhỏ. Những ngày này bỗng nhiên tôi muốn đọc lại, ít ra là đoạn đầu truyện thơ ấy. Tôi sẽ chép lại đoạn thơ này theo trí nhớ…. Nhân đây, nhớ tới cả một mảng lớn bị làng văn ta bỏ qua, ấy là mảng sáng tác văn thơ hưởng ứng phong trào phát động giảm tô và cải cách ruộng đất (1953-57). Bây giờ mà có các chuyên gia đọc lại hệ thống lại mảng văn thơ kia, hẳn các chuyên gia trẻ sẽ thấy ra nhiều điều … thú vị chứ không phải chỉ là những thứ ... dở hơi!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:09 - 11/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Với "Kim Vân Kiều Truyện" của Thanh Tâm Tài Nhân, liệu khi chế tác, Nguyễn Du liệu có bỏ xót câu nào hay, tứ nào hay của người ta không? Chắc chắn không! Đây là phần suy lý logic. Một người mót lúa trên đồng còn chẳng bỏ qua bông lúa, chẳng lẽ người dùng nguyên liệu của người khác lại bỏ qua dù một viên đá nào có hoa văn? Một tác phẩm mà lấy của người ta ít nhất là hơn một nghìn câu, có phần đầu , phần mũi, phần môi đẹp nhất thì đều lấy cả, thì còn bàn về việc nó không sao chép để làm gì?! Nền văn hóa Việt còn tiểu nông bé nhỏ, chữ quốc ngữ mới hình thành hai thế kỷ nay, có chút tinh hoa rượu dâng lên đỉnh chai là Truyện Kiều, nhiều người cứ cố bám lấy làm cứ điểm văn hóa cho mình…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:29 - 11/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà phê bình Nguyễn Hòa băn khoăn: “Với một bên là các chỉ số kinh tế khả quan, thu nhập bình quân tính theo đầu người đã tới con số hàng nghìn USD, nhà cao cửa rộng mọc san sát trong phố xá và dọc các tuyến đường mới mở; rồi lễ hội rộn ràng với đủ màu xanh đỏ tím vàng hầu như không vắng bóng trong các chương trình vô tuyến truyền hình… Và đối lập với chúng, ở chiều hướng khác, là con số và tin tức về tham nhũng, về cướp, giết, hiếp và lừa đảo, về cầu thủ ngang nhiên “bán độ” cả lòng tin và niềm tự hào của người hâm mộ, về làm ăn gian trá và hàng giả, về hành vi bạo lực ngày càng có nguy cơ gia tăng và dã man, về sự vô cảm trước cái ác... Còn về phần mình, sau khi quan sát quan khách đến dự hội nghị tổng kết một năm thực hiện cuộc vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam, tôi phải đặt câu hỏi: “Không biết các đại biểu đến dự Hội nghị đã ưu tiên sử dụng bao nhiêu phần trăm hàng Việt Nam?”. Vì nhiều vị đến hội nghị với áo quần hàng hiệu, xách túi đồ hiệu, và nếu họ không ngồi xe trên Mercedes, Toyota,... thì cũng đi xe máy nhãn hiệu nước ngoài!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:05 - 11/01/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Ngô Khắc Tài là một cây bút văn xuôi nổi bật và bền bỉ ở đồng bằng sông Cửu Long. Nhắc đến Ngô Khắc Tài, công chúng không thể không nhắc những truyện ngắn sâu lắng tâm tư như “Mưa soi mặt đất”, "Phố không đèn", “Nhớ khói” hoặc “Chim hạc bay về”. Những ngày cuối năm, từ An Giang, nhà văn Ngô Khắc Tài bỗng cao hứng thi ca, và gửi về cho lethieunhon.com những vần điệu ray rứt: “Gần cuối năm đường phố bụi mù/ Đầy người đi bán buôn đủ thứ/ Có buôn Chúa, buôn Phật, buôn Đảng và buôn bạn/ Lại có kẻ không có gì để buôn/ quýnh quáng lên/ Tết sát đít rồi…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:26 - 11/01/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Anh Nguyễn Hoàng Đức nói đại ý rằng, khi Nguyễn Du lược bỏ một phần Kim Vân Kiều Truyện thì làm tác phẩm ấy bé lại, chứ sao lại bảo là sáng tạo? Điều anh nói chỉ đúng về mặt số lượng. Về giá tri tác phẩm, không phải sự lược bỏ nào cũng làm bé lại đâu anh Đức ạ. Một người kém cỏi (như tôi và anh)lược bỏ tác phẩm của một nhà văn tài năng, thì đúng như anh nói, nhưng nếu một thiên tài (Nguyễn Du hoàn toàn xứng đáng) lược bỏ một tác phẩm loại hai (như anh nói), thì rõ ràng đã nâng tác phẩm ấy lên, ít ra là khi nó tham gia Truyện Kiều. Nếu mọi sự cắt xén đều làm tác phẩm bé đi thì ở các báo, các nhà xuất bản chẳng ai thành lập Ban Biên tập làm gì!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 6/307
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất