Nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai ghi nhận: "Dù đây là Liên hoan Văn học quốc tế, nhưng tất cả những ai tham gia, trừ diễn giả và ban tổ chức, đều phải mua vé vào cửa. Giá vé là 2.000 peso, tương đương với 1 triệu đồng cho ba ngày. Hoặc 800 peso, tương đương với 400.000 đồng cho một ngày. Trong cuộc trò chuyện sau này với nhà văn Neni Sta. Romana Cruz, chủ tịch Ủy ban Phát triển Sách Quốc gia (National Book Development Board), trưởng ban tổ chức liên hoan, tôi được biết việc mua vé tham dự đảm bảo rằng những người tham gia thực sự muốn đến để học hỏi và đóng góp cho Liên hoan. Điều đó thể hiện thật rõ trong thành phần hàng trăm người tham dự. Họ đến từ nhiều tầng lớp khác nhau: những nhà xuất bản, nhà phê bình văn học, nhà văn, nhà thơ trong nước và quốc tế, sinh viên, công chức, giáo viên... Tôi gặp ở đây những nhà văn, nhà thơ tên tuổi của Philippines, một số nhà văn, nhà thơ nước ngoài, cùng nhiều người chưa thuộc thế giới văn chương - đó là một bà mẹ có con thích viết văn, một bạn đọc yêu văn chương, và cả một người đang làm nghiên cứu về nghề y tá..."

TRÚC THÔNG và Người Ấy Chiều Giáp Tết


[Vào lúc : 09:49 - 17/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Vân Long đánh giá: “Người ấy chiều giáp tết” của Trúc Thông là sự cảm thông sâu sắc của một nghệ sĩ với một nghệ sĩ. Nguyễn Sáng đang buồn, nhân thế có biết bao dạng buồn, nhưng cái buồn của người sáng tạo nó khác lắm: Bao giờ cái mình mong muốn thể hiện  cũng chập chờn trước mắt, ngỡ không thể nào nắm bắt được. May chăng có thể xoa dịu nỗi buồn ấy bằng những thành tựu đã qua của anh ta? Bởi cũng có lúc anh từng nắm bắt được “ảo ảnh”! Người họa sĩ trong một phóng bút, dựng được cái thần của nhân vật thì người thi sĩ đâu chịu kém: Tôi chờ những nhà bình luận mỹ thuật xem ai có thể đánh giá cuộc đời nghệ thuật của Nguyễn Sáng ngắn gọn, xúc tích hơn hai câu này của Trúc Thông: “ánh sáng lạ hơn nước/ sắc màu giầu hơn một đời”

Nhà thơ Trúc Thanh Tâm sinh năm 1949, tại Long Mỹ - Cần Thơ, quê quán: Cà Mau. Ông làm thơ, viết văn đăng báo, tạp chí từ năm 1964. Hiện nay sinh sống tại Châu Đốc. Những ngày cuối tháp Chạp hiu hiu gió phương Nam, nhà thơ Trúc Thanh Tâm muốn chia sẻ với bạn đọc lethieunhon.com những dòng tâm tư về biển đảo quê hương: “Ta góp vào lời thơ/ Theo người đi giữ nước/ Máu ngọt dòng phù sa/ Cây lúa mãi mượt mà”  trong chút nhớ thương vời vợi: “Biển ơi, biển đừng hờn dỗi/ Như em ngày đó, yêu anh/ Chiều nay, mình anh nghe sóng/ Như em cứ muốn dỗ dành!”

Họ đã chết hai lần
Một, dưới làn đạn của kẻ thù
Một, dưới tầm nước tiểu của đối phương
Chiến tranh
Lỗ đạn đem lại cho ai niềm vinh quang?
Chiến tranh
Lỗ tiểu mang đến cho ai điều ô nhục?


Lệ thường vào dịp cuối năm, Báo Văn Nghệ số Tết thường tặng thêm cho bạn đọc 10 truyện ngắn hay trong năm, như là thể hiện tấm lòng tri âm đến bạn đọc. Nói là tặng cho nó sang, chứ thực tế là mua cả thôi, bởi tờ báo có giá những 55.000 đồng cơ mà. Năm nay báo Văn Nghệ không lấy tiêu đề là 10 truyện ngắn hay mà ghi là “10 truyện ngắn dự thi chọn lọc”, tôi nghĩ chọn lọc cũng là hay chứ không lẽ dở mà lại chọn à. Tôi có thói quen, sau khi đọc hết các số báo trong năm thường háo hức chờ đợi sự đánh giá của những nhà văn gạo cội đứng đầu chủ báo để xem họ tuyển chọn truyện cuối năm ra sao, và để xem mình nhìn nhận có đúng với đánh giá của quý báo, hoặc dự đoán của mình được bao nhiêu phần trăm? Và năm nay thì tôi hoàn toàn thất vọng, đọc qua mười truyện ngắn rồi cố gắng đọc lại tôi cảm thấy không ổn, thấy không có gì mới cả.

Cô giáo quá lời, nữ sinh tử nạn


[Vào lúc : 13:08 - 15/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Góc nhìn của nhà văn – dịch giả Phan Hồng Giang: “Năm mới 2012 chưa qua được nửa tháng, "bức tranh vân cẩu" đã "nhuốm mầu tang thương" - nào là hàng chục ô tô, xe máy bỗng dưng  đua nhau bốc cháy, ví tiền vốn đã lép kẹp của các "phó thường dân bỗng dưng bị đe dọa sẽ còn lép kẹp thêm vì sắp (?) phải đóng bạc triệu hàng năm cho cái gọi là "phí lưu hành xe"; và nổi bật nhất là từ Hải Phòng trên đầm Cống Rộc, tiếng súng Đoàn Văn Vươn bỗng nổ giữa thanh thiên bạch nhật khiến kẻ thì bị còng tay xộ khám, người thì vô bệnh viện với loang lổ máu thấm trên sắc phục công an... Những sự kiện trên chắc chắn còn  được dư luận quan tâm dài  dài , báo chí còn tốn nhiều giấy mực. Vậy mà tôi vẫn bị ám ảnh khôn nguôi về một chuyện khác,  không có khói lửa bốc lên, không có sự ồn ào của hàng trăm nghìn người dân  đang nháo nhác  trước nguy cơ sắp mất tiền oan, không có tiếng nổ giữa trời xanh khi những người dân  lương thiện, lam lũ bị dồn vào bước đường cùng, bỗng chốc biến thành tội phạm..."

Suy ngẫm về một cách nhìn


[Vào lúc : 11:28 - 15/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà nghiên cứu Hà Văn Thùy thắc mắc: “Một điều nữa tôi cảm thấy bức thúc là không hiểu vì sao anh Nguyễn Hoàng Đức thù ghét cái gọi là tiểu nông đến vậy? Kinh tế tiểu nông là gì? Cho đến nay chưa hề có định nghĩa thuyết phục về thuật ngữ này. Nhưng theo thiển ý, đó là nền kinh tế mà tổ tiên chúng ta sáng tạo từ 15000 năm trước. Ở thiên niên kỷ IV TCN, nó từng nuôi sống 2 phần ba nhân loại và sáng tạo nền văn minh nông nghiệp sớm và rực rỡ nhất hành tinh. Suốt thiên niên kỷ bị ngoại bang đô hộ, chính kinh tế tiểu nông với đơn vị làng xóm giúp dân Việt chiến thắng mọi tham vọng đồng hóa của kẻ thù. Cũng kinh tế tiểu nông, giúp đất nước vượt qua hai cuộc kháng chiến trong thế kỷ XX. Và cho đến nay, khi kinh tế “quốc doanh chủ đạo” chìm đắm theo con tàu VI – ĂN - XIN thì kinh tế nông nghiệp truyền thống, dù được đầu tư rất ít đã cứu nguy đất nước. Thử hỏi nếu không có gạo, có cá, có thịt, rau, quả… của người nông dân tiểu nông, để tiêu dùng và xuất khẩu, liệu anh Nguyễn Hoàng Đức còn có thể ngồi đấy mà cao đàm khoát luận?”

mắt sẽ nói gì
với một hạt bụi
gáy sẽ nói gì
với một lưỡi gươm
khi ta phải nhớ tới con người đó
con người đã thay Yàng hô mưa gọi gió
tạo ra bùn đỏ
đặt ra muôn vàn điều cấm kỵ
trời ơi hắn muốn làm nhà tiên tri...

Những người đàn bà im lặng phía sau nhà thơ


[Vào lúc : 10:53 - 14/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Là đàn bà ai cũng mong được hạnh phúc, được gặp người đàn ông yêu thương, che chở cho cuộc đời mình. Những người phụ nữ mà số phận đã lựa chọn làm vợ nhà thơ nghĩa là đã gánh một số kiếp buồn nào đó. Bởi tôi vẫn nghĩ nhà thơ sinh ra từ nỗi buồn. Và những người đàn bà đến trong cuộc đời họ, nghĩa là đã cùng họ chia sẻ những nỗi buồn như là chia sẻ một giá trị của đời sống. Những người đàn bà ấy, họ dường như phải tập để nhìn hạnh phúc theo một cách khác, yêu thương và hy sinh cho chồng theo một cách khác, thậm chí chấp nhận chính mình, cũng theo một cách khác…

Gã đầu bạc lòng xanh


[Vào lúc : 10:11 - 14/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Văn Giá viết về Phạm Xuân Nguyên: “Gã không học hàm học vị. Gã siêu thoát về điều ấy. Không như ai đó, không có bằng cấp, nỗi cay cú lắm khi không kiểm soát được, thường cứ lại cứ xùy ra chỗ này chỗ nọ. Khổ thế. Dĩ nhiên, ai chả biết, trong đám học hàm học vị, nhiều người chữ nghĩa nào có ra gì…Chẳng biết ai là người đặt câu vè đó đầu tiên? Hay cũng có thể là chính gã cũng nên. Gã là người rất biết tự trào. Người biết tự trào là người có bản lĩnh. Và tự tin. Nếu không có hai phẩm chất này, chắc chắn không thể có khả năng tự cười cợt chính mình. Thậm chí ngược lại, dễ biến thành …ông quan trọng. Gã đầu bạc này chưa bao giờ thấy mình quan trọng. Gã đi lẫn vào với mọi người. Gã trêu người nọ, gã chọc người kia, gã giễu vào cái chất Nghệ của mình, của xứ mình”

Phân trang 5/307 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất