Họ “Phan Hữu” của bố tôi, giờ bố mẹ đã không còn, nhưng con cháu vẫn giữ lệ này. Và ngày gặp nhau của đại gia đình (giờ cả con, cháu, chắt, chút, chít… của Ông Bà đã lên con số gần 60), thì từ bé Bi mới hơn 2 tuổi, là chắt, đến hai cậu con trai đã có bằng tiến sĩ, rồi các cháu đang học ở nước ngoài, đang là học sinh, thậm chí bà già gần 70 là tôi, cũng được gia đình tặng quà và tôn vinh ( vì có bài“Trời và đất” được in trong tập “Một trăm bài thơ hay”!)…Cảm động nhất, là mọi năm, chỉ các cháu mẫu giáo hoặc học sinh phổ thông đọc bài thơ “Làm anh” hoặc hát bài “Hương thầm” thơ của tôi do nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc, thì năm nay, lần đầu tiên, cậu em trai út vừa được phong Thiếu Tướng bỗng lên đọc thuộc lòng bài thơ “Trời và đất”
Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm thổ lộ: “Nhiều năm qua, tôi chứng kiến ở nhiều nơi và nghe kể về những vụ nông dân bị mất đất, đi khiếu kiện, cùng những vụ cưỡng chế… rất đau lòng. Lắng nghe người dân phản ánh thì đa số những cuộc thu hồi đất đai, những quan chức liên quan đều có những món lợi riêng không nhỏ chờ sẵn. Vụ Tiên Lãng là trường hợp “giọt nước tràn ly”, một tổn thất lớn. Tôi cảm xúc viết mấy dòng lục bát quê mùa, năm hết Tết đến xin chia sẻ với bà con nông dân trong vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: “Vậy mà không hiểu vì sao/ Người nông dân phải lao đao cùng đường/ Bàn tay cày cuốc khơi mương/ Phải tìm thuốc nổ làm phương cứu mình”
Chứ đâu ở tòa nhà
Mát trong tim trong mạch
Chứ đâu ở ngoài da …
Buồn tự trong sâu thẳm
Đâu trong tiếng cười ha ha !
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều suy tư: “Vụ việc ở Tiên Lãng , Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ. Để có được cơ ngơi như hiện nay, gia đình anh Đoàn VănVươn đã hy sinh bao công sức hơn mười năm cùng bao buồn vui, cười khóc. Nếu hiểu biết và có khả năng rung cảm trước điều ấy, không một chính quyền nào lại hành xử như Tiên Lãng đã hành xử. Chính quyền địa phương có thể thỏa thuận với gia đình anh Vươn để có quyết định đúng nhất vừa đảm bảo cho lợi ích của nhà nước và lợi ích của người dân. Nhưng lý giải của chính quyền địa phương chỉ đúng một nửa. Nếu đúng luật như vậy thì hoăc chưa hiểu luật hoặc đã vô cảm hóa luật”
Nguyễn Hoàng Đức trao đổi với Hà Văn Thùy: “Nếu anh bảo tôi phải mang ơn người nông dân làm ra lúa, vậy thì tôi đi chiếc xe máy tôi có cần biết ơn người thợ cơ khí và nhà sáng tạo không, còn chiếc đồng hồ tôi đeo, giấy tôi viết, điện thoại tôi dùng, và người dạy tôi có học vấn như người đời đề cao rằng “một ngày làm thầy bằng làm cha một đời”… thì có cần biết ơn không? Ngay cái cách đòi biết ơn của anh như vậy có cục bộ manh mún tiểu nông không? Và khi nghe hai chữ tiểu nông bèn tự ái ra chiêu chụp mũ thì có phải thứ tự ái tiểu nông không? Nước ta với khẩu hiệu tiến lên văn minh hiện đại thì cũng đồng nghĩa với việc thoát ly khỏi xã hội có nhiều phần trăm tiểu nông. Điều đó chẳng lẽ là không đúng?”





