Tứ bình YẾN LAN


[Vào lúc : 14:09 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Yến Lan thời trẻ đã được tiếng là một nhà thơ, nhà biên tập kỹ lưỡng về chữ nghĩa. Cấu trúc câu của ông bao giờ cũng chặt chẽ, giầu tính sáng tạo. Cao tuổi, ông lui về thể thơ tứ tuyệt, thể thơ cần nhiều đến tâm trạng và hàm nghĩa chữ hơn là cảnh và sự. Chiếc lá cuối mùa, cơn gió đầu thu đều là cớ để ông  nói về sự chiêm nghiệm cả đời của mình. Càng những người cao tay nghề, càng dễ sử dụng thể loại này, nhưng hễ non tay là nhược điểm lộ ra liền. Chả thế, có người cho rằng: chỉ cần lật tập thơ, đọc những bài tứ tuyệt là biết trình  độ chữ nghĩa của tác giả!

PHAN THỊ THANH NHÀN trong Chớm xuân Hà Nội


[Vào lúc : 21:16 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Họ “Phan Hữu” của bố tôi, giờ bố mẹ đã không còn, nhưng con cháu vẫn giữ lệ này. Và ngày gặp nhau của đại gia đình (giờ cả con, cháu, chắt, chút, chít… của Ông Bà đã lên con số gần 60), thì từ bé Bi mới hơn 2 tuổi, là chắt, đến hai cậu  con trai  đã có bằng  tiến sĩ, rồi các cháu đang học ở nước ngoài, đang là học sinh, thậm chí bà già gần 70 là tôi, cũng được gia đình tặng quà và tôn vinh ( vì có bài“Trời và đất” được in trong tập “Một trăm bài thơ hay”!)…Cảm động nhất, là mọi năm, chỉ các cháu mẫu giáo hoặc học sinh phổ thông đọc bài thơ “Làm anh” hoặc hát bài “Hương thầm” thơ của tôi do nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc, thì năm nay, lần đầu tiên, cậu em trai út vừa được phong Thiếu Tướng bỗng lên đọc thuộc lòng bài thơ “Trời và đất”
 

Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm thổ lộ: “Nhiều năm qua, tôi chứng kiến ở nhiều nơi và nghe kể về những vụ nông dân bị mất đất, đi khiếu kiện, cùng những vụ cưỡng chế… rất đau lòng. Lắng nghe người dân phản ánh thì đa số những cuộc thu hồi đất đai, những quan chức liên quan đều có những món lợi riêng không nhỏ chờ sẵn. Vụ Tiên Lãng là trường hợp “giọt nước tràn ly”, một tổn thất lớn. Tôi cảm xúc viết mấy dòng lục bát quê mùa, năm hết Tết đến xin chia sẻ với bà con nông dân trong vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: “Vậy mà không hiểu vì sao/ Người nông dân phải lao đao cùng đường/ Bàn tay cày cuốc khơi mương/ Phải tìm thuốc nổ làm phương cứu mình”

Nhìn lại một năm nhiều hệ lụy văn nghệ


[Vào lúc : 10:39 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Năm 2011, Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước đã đến hẹn 5 năm với giới chuyên môn và giới mộ điệu. Đáng tiếc, hai giải thưởng cao quý đều phải dời lại vì xuất hiện quá nhiều tranh cãi gay gắt. Chưa bao giờ chuyện đề cử giải thưởng lại trở nên nghiêm trọng như vậy. Không ít nghệ sĩ nổi tiếng đã gửi đơn khiếu nại lên hội đồng xét duyệt, thậm chí gửi thư xin can thiệp lên tận Văn phòng Chủ tịch nước. Lý giải sự lộn xộn này có nhiều nguyên nhân khác nhau, không hẳn vì hiện vật tặng kèm bằng khen là số tiền 200 triệu hay 120 triệu, mà còn vì nhiều nhiêu khê và bất cập trong cơ chế bình chọn. Giải thưởng không phải cái bánh hay cái kẹo để xin cho hoặc ban phát tùy hứng. Thế nhưng, thật đáng băn khoăn, khi tình trạng vừa đá bóng vừa thổi còi vẫn diễn ra một cách trớ trêu. Nhìn vào danh sách đề cử, công chúng không khỏi thắc mắc vì nhìn thấy tên của hầu hết những vị chức sắc văn nghệ như Chủ tịch Hội Nhà văn VN, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN, Chủ tịch Hội Sân khấu VN… Chả trách dân gian cứ truyền tụng câu vè “ông Trần, ông Nguyễn, ông Tô/ ba ông vừa chấm vừa… vồ giải luôn”.

PHAN CUNG VIỆT thơ khép năm cũ


[Vào lúc : 10:18 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Vui tận trong ánh mắt
Chứ đâu ở tòa nhà
Mát trong tim trong mạch
Chứ đâu ở ngoài da …
Buồn tự trong sâu thẳm
Đâu trong tiếng cười ha ha !


Hồi ức của nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Cách đây tròn 10 năm, tôi được ăn Tết ở Trường Sa. Ngày ấy tôi đóng quân ở đảo Trường Sa lớn. Vì quá xa xôi nên cái Tết diễn ra ở đây chủ yếu là tinh thần là chính, chứ để mang phong vị Tết như trong đất liền thì quả là khó, nhất là mâm ngũ quả thì lại càng không. Vì tàu ra trước Tết gần một tháng nên chỉ mang được đồ khô và một số loại thực phẩm có thể để lâu chứ hoa quả thì đành chịu. Chiều 29 Tết, chúng tôi trang trí phòng Hồ Chí Minh để chuẩn bị đón xuân. Mỗi người một tay nên chẳng mấy chốc mọi thứ đã đâu vào đấy, từ dây xúc xích, đèn lồng, câu đối... duy chỉ thiếu mâm ngũ quả. Bàn thờ Tết mà thiếu mâm ngũ quả thì mất hết hương vị. Chính trị viên kêu gọi anh em phát huy trí tuệ tập thể, nghĩ cách làm bằng được...

Dọc con đường nông thôn xa vắng


[Vào lúc : 16:33 - 19/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Tạ Duy Anh ghi nhận: “Bờ rào là nhân chứng trung thực của những biến đổi ý thức. Chỉ cần nhìn vào hình thức tồn tại cũng như chức năng của nó có thể biết nhiều về nhân thế. Nó là chỉ số nhạy cảm cho sự thay đổi của bộ mặt nông thôn. Từ chức năng phân định ranh giới, nó chuyển dần sang chức năng an ninh và khu biệt. Khi chiếc bờ rào chỉ đơn thuần là tường ngăn lạnh lùng và kiên cố thì tình làng xóm cũng thay đổi cả về nội dung và hình thức. Những gì trước kia không thể thiếu được thì nay thành phiền toái, cản trở nhau làm ăn, phí thời gian một cách vô bổ. Được ở chỗ ấy mà cũng mất ở chỗ ấy. Trước kia ngoài bờ rào là hàng xóm, còn nay chỉ là người ở cạnh mình”

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều suy tư: “Vụ việc ở Tiên Lãng , Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ. Để có được cơ ngơi như hiện nay, gia đình anh Đoàn VănVươn đã hy sinh bao công sức hơn mười năm cùng bao buồn vui, cười khóc. Nếu hiểu biết và có khả năng rung cảm trước điều ấy, không một chính quyền nào lại hành xử như Tiên Lãng đã hành xử. Chính quyền địa phương có thể thỏa thuận với gia đình anh Vươn để có quyết định đúng nhất vừa đảm bảo cho lợi ích của nhà nước và lợi ích của người dân. Nhưng lý giải của chính quyền địa phương chỉ đúng một nửa. Nếu đúng luật như vậy thì hoăc chưa hiểu luật hoặc đã vô cảm hóa luật”

Ngô Phan Lưu sinh năm 1946 tại xã Hòa Mỹ Đông, huyện Tây Hòa, Phú Yên; hiện sống tại quê hương. Giải nhất cuộc thi truyện ngắn Tuần báo Văn Nghệ - Hội Nhà văn VN 2006-2007. Sách in riêng: Bếp lửa chiều Đông (tập thơ)-1997; Người không giăng câu Kiều (tập truyện ngắn)-2004; Cơm chiều (tập truyện ngắn và tản văn)-2008; Xoa tay và cười (tập truyện ngắn và tản văn)-2009; ; Con lươn chép miệng (tập truyện ngắn)-2010. Lai rai, rả rích ôm cả nàng Thơ và nàng Văn gần hết đời ruộng rẫy; sang thế kỷ 21, ông dứt hẳn mộng thơ và dồn dập với truyện ngắn, rồi được mọi người biết đến. Ngô Phan Lưu không phải là người hoạt ngôn nhưng... chịu khó nghe thì thấy “lão” này có duyên! Người thích những cuộc nói náo động sẽ cảm thấy trò chuyện với Ngô Phan Lưu... chán chết, bởi cái “duyên” của ông nằm trong những đối đáp rời rạc, giật cục nhưng giàu chất học giả đồng quê. Đối với ông, chuyện gì cũng có... giải đáp, dù đôi khi chả “trúng trật” gì nhưng cũng đem lại điều gì đó ý vị... 

Tiểu nông có trồng trọt ra tri thức ?


[Vào lúc : 21:51 - 17/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Nguyễn Hoàng Đức trao đổi với Hà Văn Thùy: “Nếu anh bảo tôi phải mang ơn người nông dân làm ra lúa, vậy thì tôi đi chiếc xe máy tôi có cần biết ơn người thợ cơ khí và nhà sáng tạo không, còn chiếc đồng hồ tôi đeo, giấy tôi viết, điện thoại tôi dùng, và người dạy tôi có học vấn như người đời đề cao rằng “một ngày làm thầy bằng làm cha một đời”… thì có cần biết ơn không? Ngay cái cách đòi biết ơn của anh như vậy có cục bộ manh mún tiểu nông không? Và khi nghe hai chữ tiểu nông bèn tự ái ra chiêu chụp mũ thì có phải thứ tự ái tiểu nông không? Nước ta với khẩu hiệu tiến lên văn minh hiện đại thì cũng đồng nghĩa với việc thoát ly khỏi xã hội có nhiều phần trăm tiểu nông. Điều đó chẳng lẽ là không đúng?”

Phân trang 4/307 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất