Mấy ngày Tết, tôi chợt bâng khuâng xa xót nghĩ đến thân phận của những người trong gia đình ông Đoàn Văn Vươn... Lúc này, gia đình ông tan tác- người trong trại tạm giam, người vất vưởng tìm chỗ che mưa nắng, bàn thờ gia tiên bị vùi trong đống gạch vụn, bữa cơm ấm cúng đã trở thành ký ức... Nhưng, luật pháp sẽ công minh phán xử đúng - sai, và lịch sử sẽ công bằng xác định lại mọi giá trị...Tôi tin rằng, những người đã có công lấn biển, chinh phục biển từng được dân chúng coi là "anh hùng" của vùng Duyên hải Tiên Lãng sẽ không bị hắt hủi và lãng quên, bởi họ - giống như ông cha ta từ hàng ngàn hàng vạn năm nay đã đổ mồ hôi xương máu để tồn tại và làm giàu có thêm cho lãnh thổ Quốc gia, dù có gặp đủ thứ thiên tai nhân họa rồi cuối cùng cũng sẽ tìm cách đứng lên để khẳng định một "chỗ đứng dưới ánh mặt trời" - như tên một cuốn tiểu thuyết nước ngoài được dịch sang ta nửa thế trước...

Trên mạng Basam, ngay ngày đầu năm âm lịch, đã đăng một loạt bài về người trí thức. Thiết tưởng trong lúc đất nước rất cần đến đội ngũ trí thức và hiền tài để xây dựng kiến thiết dân tộc thành một quốc gia văn minh hùng mạnh, thì những bài đánh động vào giới trí thức tinh hoa quả là hữu ích ! Nhưng tôi đã đọc nhiều bài viết về trí thức, nói chung tôi có một cảm nhận (dù không đầy đủ ), rằng trí thức người Việt sao mà còn tiểu nông quê mùa ấm ớ, ấp úng làm vậy. Người Việt có câu “thuốc đắng giã tật”, vì thế tôi muốn tranh biện thẳng thừng, mong rằng đó là cách trực tiếp để chúng ta phản tỉnh đánh thức mình, chứ không muốn quanh co ấp úng để chiêu đãi nhau một bữa tiệc ngọt hòa cả làng, để rồi vấn đề dù quan trọng đến mấy cũng chỉ trở thành tiếng đáp nửa vời còn chưa ngã ngũ.

Một tản văn xuân


[Vào lúc : 16:33 - 24/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Lý lẽ lí sự là cần nhưng nhiều khi rơi vào ngõ cụt. Thôi thì cứ xin hồn nhiên. Tản, là tản ra, thoáng ra, không vón cục lại.Như mây gió tản ra trên trời.Người trên phố tản ra, không siêu tắc đương như hiện nay. Cuối ngày đi tản bộ…Cái sự tản có lẽ là như vậy. Nhưng mây tản, đường tản cũng như cuộc đời. Dương sao âm vậy. Tản sao, vón cục vậy. Mây gió tản trên trời không chỉ là sự thoáng đãng.Cuối một ngày đi tản bộ chưa hẳn đã là thanh thản. Bởi vậy xin đừng cãi nhau. Tản văn là cuộc đời. Đời sao, tản văn vậy. Vui vậy. Buồn vậy. Lo vậy. Thoáng. Tất tần tật.

Sáng mồng hai hoặc mồng ba, đến lượt bố tôi ở nhà trông con nhỏ và tiếp khách, tôi cùng các chị được theo mẹ lên chùa. Tôi còn nhớ lần đầu tiên bước chân vào cổng tam quan ngôi chùa nhỏ thơm ngát mùi hoa chanh hoa bưởi hoa cau, tôi chợt thấy người mình nhẹ lâng lâng, như bỗng nhiên bước vào cõi khác. Và khi mẹ dắt tôi vào lễ Phật, tôi quả thật đã bị choáng ngợp trước các pho tượng cổ kính đã tróc sơn song nét mặt vô cùng hiền hậu và trang nghiêm dưới ánh nến mờ ảo làm tôi hơi rờn rợn. Lại là một cõi linh thiêng, bí ẩn và thanh khiết vô cùng (mà bây giờ, nhiều lần đi chùa, tôi không bao giờ gặp lại cảm giác ấy như hồi thơ bé nữa…).

VÂN LONG thơ khai bút


[Vào lúc : 22:54 - 23/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]

Các cụ ta xưa có cái thú chữ nghĩa: ngày đầu năm, pha một ấm trà Long tỉnh, mài mực cho đậm, trải tờ giấy hoa ra phản, ngồi nhâm nhi chén trà đầu xuân, nghe chim hót ngoài vườn, lắng nghe cả trong lòng mình xôn xao hay đau đáu nỗi niềm… Từ đó, mong thốt được cái chí nguyện bình sinh của mình trên trang giấy vào phút đầu ngày, đầu    xuân, đầu một năm…đã bắt đầu phải tính đếm quỹ thời gian còn lại. Tôi đã ở cái tuổi rất thấm thía ý nghĩa một đọan văn của nhà văn   Bùi Ngọc Tấn nghĩ ngợi trước cái chết của nhà văn đàn anh Nguyên Hồng, đại ý ông cảm thấy: khi cụ thân sinh mất, rồi đến nhà văn, người thày Nguyên Hồng qua đời, ông bỗng thấy mình như "trơ ra trước mũi súng bắn tỉa của thần Chết". Những gì che chắn phía trước đều đã về trời!

NGUYỄN MỸ NỮ đẫm ngập Tết tuổi thơ


[Vào lúc : 12:53 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ngược lại với những phong kẹo hết sức quê mùa là, thứ mứt hết sức sang cả mà chúng tôi cũng chỉ được thưởng thức rất ít, dẫu là đang giữa tết. Đó là mứt hạt sen của nhà cụ Chi. Cụ Chi là bạn với bà nội tôi, vốn người Hà Nội. Khác với bà tôi nhìn vào là rõ ngay một cụ bà nhà quê. Cụ Chi rất ra dáng người Tràng An thanh lịch. Là người hàng phố. Ấy! Cũng nói theo bà nội. Rất nhiều năm trôi qua mà tôi vẫn còn nhớ như in cái áo dài cụ Chi mặc, tấm khăn cụ khoác hờ, vòng chuỗi cụ đeo…Cụ luôn xuất hiện ở ngôi nhà tềnh toàng của chúng tôi vào đúng hai tám tháng chạp. Bao giờ cũng vậy. Đủng đỉnh vào trong nhà và yên vị trên ghế hẳn hoi. Sau khi nhấp hết một tách trà, cụ mới thư thả lấy túi mứt với đúng nửa ký từ trong giỏ xách ra...

Cuối năm, đọc thơ PHẠM HỒNG NHẬT


[Vào lúc : 12:44 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Nguyễn Đức Huệ giới thiệu: “Sau mấy chục năm bôn ba Hải ngoại, khi về nước nghỉ hưu còn được nhiều doanh nghiệp mời ra làm Giám đốc sản xuất, anh vẫn có thơ để mỗi khi đi công chuyện về, lại tìm đến chỗ bạn bè, đọc cho chúng tôi nghe. Tôi và nhà thơ Anh Chi khuyên anh nên tập hợp in thành sách, Phạm Hồng Nhật lúc đầu còn ngại, văn chương thời nay đang mất giá, in ra chẳng để làm gì. Nhưng sau thấy người ta cứ in sách ào ào, anh cũng ào theo, trong vòng hai năm qua (2010 – 2011) anh cho xuất bản liền ba cuốn: "Dư âm ngày trở về", "Thung lũng tình yêu" và "Hương thơm mời gọi". Giờ lại tập hợp những bài mới viết gần đây thành cuốn nữa, đó là tập “Hải Phòng đêm lạnh

LÊ HƯNG TIẾN trong thế giới Ễn Lên Đêm


[Vào lúc : 12:37 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Inrasara viết lời tựa: “Cho dù không ý đồ thơ tái hiện hiện thực, giữa trận đồ chữ mù mịt này, Lê Hưng Tiễn vẫn cho người đọc lờ mờ nhận ra cuộc sống bế tắc nơi kí ức của một cơ thể hổng hểnh với đôi ba ý tưởng mắt lưới chìm ngập giữa vũng lầy những giấc mơ không cánh; sự lẩn quẩn không lối thoát của vài kẻ mồ côi ý tưởng đang chỏng cẳng biệt xứ; vài sinh thể mà bản thể đã đánh mất một phần ba tư cách, nhân cách, tính cách. Đánh mất luôn lí lịch cá nhân: “không tên không họ không hàng/ không ngày không tháng không năm sinh”. Trường ca “Ễn lên đêm”  bắt đầu bằng câu “ngồi chầu hẩu đôi ba ý tưởng mắt lưới”

Từ nhà dạy học cũ của CHU VĂN AN


[Vào lúc : 16:48 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Nhà thơ Trần Nhuận Minh đề nghị: “Nhà dạy học cũ của Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi ở làng Tông Xá huyện Chí Linh, vào thời Trần, nay là làng Linh Khê, xã Thanh Quang (huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương). Theo tôi, nơi này cần được sửa sang nâng cấp vì đó là biểu tượng linh thiêng của sự khuyến học. Nếu tỉnh Hải Dương cần có một địa chỉ khuyến học, tôi nghĩ không có nơi nào phù hợp, đủ độ tin cậy và xứng đáng như địa chỉ này. Đây là Trạng nguyên cổ trạch (nhà cũ Trạng nguyên), một trong Chí Linh bát cổ (tám danh thắng cũ của huyện Chí Linh) trong văn hoá nổi tiếng của xứ Đông xưa. Tôi rất mong lãnh đạo tỉnh Hải Dương và huyện Nam Sách sửa sang nâng cấp di tích này thành biểu tượng của sự khuyến học”

Y PHƯƠNG ngồi đợi Giao Thừa


[Vào lúc : 14:15 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ai cũng có những kỷ niệm đẹp, lung linh, huyền ảo về đêm giao thừa ở nơi quê nhà.  Sống qua bao nhiêu tuổi, người ấy có bấy nhiêu niềm vui chờ đợi. Cả một năm dài đằng đẵng, chỉ có mỗi đêm ba mươi là háo hức nhất, hộn hạo lên xuống trong lòng mình. Người già háo hức theo kiểu người già. Thanh niên theo kiểu thanh niên. Nhưng đặc biệt nhất là trẻ con. Trẻ con trong đêm giao thừa được tự do tuyệt đối. Chúng là đối tượng chính tham dự vào lễ hội trời đất. Trẻ con với thiên nhiên là một. Thiên nhiên và trẻ con không có khoảng cách. Cứ nhìn vào đôi mắt trẻ thơ là biết miền đất ấy thịnh hay bại. Đôi mắt trẻ con biết nói. Mắt đứa nào cũng mở to, tròn đen lay láy. Những ngấn hạnh phúc ấy cứ hướng về miền ánh sáng của lửa đêm giao thừa.

Phân trang 3/307 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất