Vừa rồi, nhân việc một số trang web cho post lên bài trả lời phỏng vấn của nhà thơ Vũ Quần Phương - Chủ tịch Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt Nam xung quanh việc kết nạp hội viên năm nay, đã có một số comment của bạn đọc cho rằng, việc quan trọng nhất đối với người viết là việc sáng tác ra sao, chứ không phải là việc đã được kết nạp chưa? Lại có người, như bạn Duy Hữu còn cho rằng: "Các nhà văn nước ngoài họ sống bằng văn chương thực sự, tức là người ta viết sách, mang đến nhà xuất bản, ăn nhuận bút. Nếu cuốn sách in hàng triệu bản thì họ được tới hàng triệu USD chứ không ít. Người ta tính nhà văn giỏi hay kém ở chỗ kiếm được nhiều hay ít tiền. Muốn có một nền văn học phát triển, chúng ta hãy theo như họ đi...".
Nhà thơ Nga vĩ đại Xergây Exênhin đã có hai câu "Nếu không là nhà thơ/ Tôi đã thành trộm cướp", thoạt nghe có vẻ gần gần với ý kiến "nhàn cư vi bất thiện", song thực chất Exênhin đề cao thiên hướng của con người. Con người sinh ra, sống trong đất trời, phải tạo dựng cho mình một thiên hướng tốt đẹp. Đó sẽ là động lực tập trung thu hút mọi tinh túy của con người. "Sẽ không có cái ác nếu con người luôn ý thức về điều thiện!". Rất tiếc là hiện nay không nhiều những ông bố bà mẹ chịu đầu tư công sức, đặc biệt là tâm trí nhằm nuôi dưỡng, giáo dục và gợi mở cho con cái có một thiên hướng nhằm sau này góp phần làm đẹp, làm trong sạch thêm đời sống xã hội và làm phong phú cho đời sống của chính bản thân chúng. Đã thế, một số phương tiện thông tin đại chúng, bên cạnh việc "hướng" các đối tượng trẻ - những "tương lai" của đất nước - vào một đời sống nặng về ăn chơi, hưởng lạc, với những vật dụng "sành điệu" được quảng cáo tới bờ tới bến, lại tỏ ra có phần thiên lệch khi vẽ nên những chân dung nhà thơ ngờ nghệch, chỉ mộng mơ không tưởng.
Vốn sống lặng lẽ và viết lặng lẽ, nên tập thơ “Viết dưới bóng quê nhà” gần như gom góp một đời thơ cặm cụi của Lê Văn Ngăn. Khi đọc tập thơ này, tôi cố lục tìm trong trí nhớ những hình ảnh một nhà thơ gốc Huế lập thân cùng nắng gió Bình Định đã thoáng gặp đôi lần, nhưng bức chân dung ông vẫn cứ bàng bạc giữa bao người lầm lũi. Vóc dáng mảnh mai của ông, khuôn mặt khắc khổ của ông, giọng nói nhỏ nhẹ của ông dường như không biểu hiện một nét chấm phá sinh động nào ngoài đời thường. Tôi chỉ có thể tìm ông trong thơ, nơi ông có thể trú ngụ một cách yên bình những mong ngóng lẫn những lo toan. Lê Văn Ngăn tự “giới thiệu” rằng: “Giờ đây, trong những dòng chữ tôi viết giữa đêm khuya, dường như vẫn lấp lánh nước mắt người đã khuất"
Làm vợ của một người nổi tiếng có thể bản thân người vợ cũng sẽ được hưởng lây sự nổi tiếng từ chồng, nhưng làm người phụ nữ đằng sau cuộc đời của một nhà văn dù nổi tiếng đến đâu, thì chưa chắc đã có được một cái tên trên báo, trên đài. Tôi gọi điện cho một vài người thân của Nguyễn Huy Thiệp hỏi, mọi người giật mình ngớ ra, đến lúc này, mọi người mới nhớ ra rằng hình như chưa bao giờ họ nhớ tên của vợ ông bạn văn Nguyễn Huy Thiệp mặc dù mỗi lần tới nhà, bà là người tháo vát lo bữa cơm đãi khách, lo bữa rượu cho chồng tiếp bạn bè. Thật ra, vợ Nguyễn Huy Thiệp tên là Trang nhưng mọi người vẫn quen gọi bà là "Vợ ông Thiệp".





