Một nhà văn Việt Nam ở cách xa nước Pháp hàng ngàn dặm như tôi mà bỗng nhiên được dịch và in tới hai cuốn tiểu thuyết ở một Nhà xuất bản truyền thống L'Aube thì thay vì đó là một sự vinh hạnh, một tín hiệu rất vui, rất đáng để xúc động, vậy mà ngược lại nó lại đưa đến cho tôi những buồn phiền không đáng có. Tất cả đều do cách ứng xử thiếu minh bạch và không đàng hoàng của Nhà xuất bản L'Aube. Thiếu minh bạch trên cả hai cuốn tiểu thuyết của tôi, cuốn sau nghiêm trọng hơn cuốn trước.

Bí mật của Cuộc Đời Buổi Sáng


[Vào lúc : 09:48 - 29/11/2009 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]

Mộng mị, uể oải là cảm giác bắt đầu của buổi sáng khi tôi thức dậy. Những lúc như vậy, tôi thèm khát trông thấy cái bến nước sương khói xưa kia và cô gái tôi yêu. Những giấc mơ ấy luôn làm tôi đau đớn! Có lúc tôi muốn quên đi, xoá hẳn nó trong bộ nhớ gàn dở của tôi, nhưng chẳng bao giờ tôi làm được điều đó. Cô gái ấy vẫn hiện ra, cái bến nước kia vẫn hiện ra. Liệu đó có phải là cái giá tôi phải trả sau nhiều năm lặn lội ở đô thành…? Cái ngày quyết định về thành phố tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi hứa với vợ hãy để tôi suy nghĩ trong sáu tháng. Cuối cùng tôi liều lĩnh ra đi. Hồi đó tôi chưa có nhà nên ở nhờ cơ quan vợ. Buổi tối tôi trải chiếu ra nằm ngay trong phòng làm việc và buổi sáng phải dậy thật nhanh trước khi các đồng nghiệp đến làm việc. Hồi ấy vợ tôi vừa sinh con, nên phải vội vã lau chùi sàn nhà và bế con ra khuôn viên lánh mặt. Mỗi lần như thế tôi lại rơi nước mắt. Khổ cho con gái tôi, nó phải theo bố mẹ sống một cuộc sống chui lủi như những kẻ lang thang.

Nhà thơ trong quan niệm của CHẾ LAN VIÊN


[Vào lúc : 14:32 - 27/11/2009 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Với Chế Lan Viên, nhà thơ không thể sống riêng lẻ giữa cuộc đời mà phải hòa mình trong cuộc sống cộng đồng. Trách nhiệm của nhà thơ trước cuộc đời trong quan niệm của Chế Lan Viên không chỉ là vấn đề ý thức, là sứ mệnh, mà theo ông còn là ''món nợ'', là sự ràng buộc của nhân duyên, của luân hồi chứ không phải đơn thuần chỉ là bổn phận: ''Nhà thơ, anh dành dụm từng xu nhỏ, đồng kẽm, đồng chì / Mà phải trả các món nợ, bán đời đi để trả / Vét cả tâm hồn, dốc cả hai túi áo ra không đủ. / Không phải anh nợ mà nhân loại nợ, người đọc nợ / Anh trả cho anh là trả giúp họ rồi''

Phen này tớ quyết quảng cáo Thơ


[Vào lúc : 13:43 - 27/11/2009 | Chuyện mục : Tư liệu cá nhân]
Nhiều năm rồi, các nhà sách sang trọng và lộng lẫy án ngữ ở nhiều đường phố trung tâm của những đô thị lớn, đã không còn mặn mà với chuyện phát hành thơ. Người yêu thơ mất dần cơ hội tiếp cận với thơ, khiến ham muốn in thơ bỗng trở thành thứ phẩm hạnh kiêu sa và ngậm ngùi của những người làm thơ. Hầu như tập thơ nào cũng nhọc công tác giả mang đi biếu khắp nơi, nhưng chẳng hiểu vì sao thơ vẫn giống như món quà không nhiều người thích nhận. Tôi có hai người bạn thân từ thuở học trò, sợi dây gắn kết chúng tôi là thành tích chia nhau về chót tất cả cuộc thi chạy tổ chức ở trường. Vậy mà cái đặc tính chân ngắn gối yếu ấy đã không còn đeo bám hai người bạn tôi. Nhân tuổi 30, ba đứa rủ nhau thi chạy tại công viên Lê Văn Tám, nơi có ít thiếu niên 8 tuổi nhưng có nhiều ông bà lão tập dưỡng sinh để mong hưởng thọ trên 80 tuổi. Kết quả, tôi vô cùng kinh ngạc về tốc độ chạy của hai người bạn. Người chạy nhanh nhì giải thích, do anh ta thường xuyên bị vợ rượt đánh! Người chạy nhanh nhất giải thích, do anh ta có thói quen đến quán tụ tập văn nghệ sĩ và liên tục bị túm áo lại để tặng thơ, nên hình thành phản xạ tung cẳng thoát thân! Bởi lẽ đó, thỉnh thoảng cái nô nức một công dân của nước Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới chợt thức dậy trong tôi, thúc giục tôi hân hoan được bán thơ và biết đâu may mắn bán được thơ!

“20 bài trong tập thơ 7 tác giả mang tên “Bảy con đường  số phận” (NXB Hội Nhà văn, cuối 2009) của PGS.TS nghệ thuật học Nguyễn Thị Minh Thái khiến người đọc ngỡ ngàng. Một mạch thơ khác hẳn con người nhà giáo mà tôi từng được học trong trường viết văn Nguyễn Du. 20 bài đong đầy nỗi niềm thân phận, sự cô đơn, sự trải nghiệm thăm thẳm và ấm nóng về đời sống”, nhà văn trẻ Thủy Anna đã nghĩ như vậy, và có cuộc trò chuyện ngắn với Nguyễn Thị Minh Thái về chùm thơ mới này…


CAO DUY THẢO chầm chậm với Thời Gian


[Vào lúc : 11:06 - 26/11/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Thanh Quế nhớ lại: “Năm 1975, những truyện ngắn của Cao Duy Thảo được Nhà xuất Bản Văn nghệ Giải phóng Trung Trung bộ tập hợp in thành tập "Im lặng của đá". Đây là một tập truyện khá, đều. Nhưng do việc phổ biến khi ấy còn hạn chế nên chưa được nhiều người biết đến. Lần đầu tiên có sách, Cao Duy Thảo rủ chúng tôi ra một cái quán phở Bắc ở đường Hải Phòng (Đà Nẵng). Cao Duy Thảo cầm theo độ mười tập truyện, gặp ai trong quán cũng tặng. Tôi nhớ khi Cao Duy Thảo đưa tập truyện cho một cô gái ngồi bàn bên cạnh, cô ngạc nhiên hỏi: “Anh tặng em?”. “Vâng, tặng cô!”. Cô gái cười: “Tưởng các anh vận động mua sách, em xin gửi lại vì em chỉ đủ tiền để ăn bát phở thôi”

Truyện dài đã hết thời trong kỷ nguyên Blog?


[Vào lúc : 09:54 - 26/11/2009 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Trong thế giới hiện đại chỉ có "nhấp chuột" và "lướt", có vẻ như không gian và thời gian dành để đọc truyện ngày càng bị thu hẹp. Liệu giống như báo in, truyện dài và các thể loại văn học nói chung đã hết thời? Trong công cuộc cách tân rộng lớn của ngành truyền thông như hiện nay, chúng ta vẫn còn đang băn khoăn rất nhiều về việc xác định sẽ loại bỏ những gì khỏi cuộc chơi. Các nhà văn sẽ phải học cách làm việc có kỷ luật hơn, hoặc tạo ra những trào lưu mới. Bây giờ không phải là thời điểm khủng hoảng của các nhà văn, trên thực tế, đó là sự tiến bộ. Các tác phẩm nên hạn chế những từ ngữ sáo rỗng hoặc các trích đoạn tẻ ngắt. Hãy để những suy nghĩ của tác giả tuôn tràn trên mặt giấy nhưng đừng viết với một văn phong của một tác gia đang giận dữ tột độ.

LÊ QUỐC HÁN càng giỏi Toán càng say Thơ


[Vào lúc : 16:26 - 25/11/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Giới sinh viên khoa Toán, Trường Đại học Sư phạm Vinh khi nhắc đến Phó Giáo sư - tiến sĩ toán học Lê Quốc Hán, không ai không khâm phục về tài năng sáng tạo và nhiệt huyết với nghề của anh. Thầy giáo dạy toán đầy kinh nghiệm ấy lại là một nhà thơ. Lê Quốc Hán vừa là hội viên Hội Văn nghệ Nghệ An, vừa là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Khi dòng chảy của thị trường ào ạt, không ít người đã hờ hững với thơ, nhưng ông tiến sĩ này lại chiều chuộng nàng thơ hết mực. Anh không chỉ làm thơ đều đặn gửi bài cho các toà soạn, mà còn là một cây bút bình thơ khá sắc sảo

PHAN TỨ theo hồi ức của NGUYỄN QUANG LẬP


[Vào lúc : 20:03 - 24/11/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Anh Thanh Quế nói ông Phan Tứ làm cái gì cũng lên kế hoạch, thời gian biểu kẻ bảng, hôm nay đi đâu mấy giờ, làm việc đến mấy giờ, tạt qua thăm ai, nói chuyện cái gì, mấy giờ thì về nhà…  cứ thế răm rắp. Anh Bùi Minh Quốc nói ở nhà ông còn răm rắp hơn, thức dậy giờ nào, thể dục  giờ nào, ăn sáng giờ nào, uống thuốc bắc giờ nào, nghe đài ta giờ nào đài địch giờ nào, vào bàn viết giờ nào… tuyệt không sai một khắc. Mình cười hì hì, nói ngủ với vợ chắc cũng đúng giờ luôn nhỉ. Anh Thanh Quế nói chớ sao, đến vệ sinh giờ nào đi xia giờ nào đi tiểu ông còn rèn cho đúng giờ được nữa là. Mình thè lưỡi rụt cổ, nói sợ quá sợ quá. Anh Bùi Minh Quốc đập tay cười kha kha kha, nói được rồi, khi nào tôi chuốc ông Phan Tứ món rượu kích dục xem thử ông có đúng giờ được không. Anh Thanh Quế  nhăn răng cười, nói hay hay, nhưng mà thua ổng thôi, ổng lập trường vững vàng lắm, chưa đúng giờ thì có dí bướm vào mũi ổng vẫn không xao xuyến.

Nhà văn còng lưng nuôi ai?


[Vào lúc : 11:49 - 24/11/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Là cuốn tiểu thuyết trinh thám - kinh dị đầu tiên ở Việt Nam, Trại Hoa Đỏ của nhà văn Di Li gây ra một cơn “sốt” sách và đặc biệt rơi vào tầm ngắm của các đầu nậu sách. Ngay lập tức, Trại Hoa Đỏ đầy rẫy tại các điểm bán sách lậu vỉa hè Hà Nội. Giá bìa cuốn sách là 82.000 đồng nhưng giá trên mạng quảng cáo chỉ 45.000 đồng. Ra vỉa hè khéo mua còn rẻ hơn. Chính tác giả cuốn sách kể lại rằng có lần chị cũng ra vỉa hè thử mua tác phẩm của mình. Chủ hàng ra giá 50.000 đồng. Sau khi cò kè bớt một thêm hai và bị chủ hàng mắng: “Lậu thì lậu, chị trả thế chưa đến giá em nhập vào!”, chị đành ngậm ngùi mua một cuốn sách giả của chính mình về làm kỷ niệm với giá 35.000 đồng. Nhà văn Trần Thanh Hà, biên tập viên NXB Công an nhân dân, nơi ấn hành tiểu thuyết Trại Hoa Đỏ cho biết: “Hiện nhà xuất bản đã gửi công văn cho thanh tra ngành văn hóa về việc điều tra in lậu/giả sách Trại Hoa Đỏ nhưng đã bốn tháng trôi qua mà vẫn chưa có câu trả lời”.

Phân trang 162/308 Trang đầu Trang trước 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất