Một nhà văn Việt Nam ở cách xa nước Pháp hàng ngàn dặm như tôi mà bỗng nhiên được dịch và in tới hai cuốn tiểu thuyết ở một Nhà xuất bản truyền thống L'Aube thì thay vì đó là một sự vinh hạnh, một tín hiệu rất vui, rất đáng để xúc động, vậy mà ngược lại nó lại đưa đến cho tôi những buồn phiền không đáng có. Tất cả đều do cách ứng xử thiếu minh bạch và không đàng hoàng của Nhà xuất bản L'Aube. Thiếu minh bạch trên cả hai cuốn tiểu thuyết của tôi, cuốn sau nghiêm trọng hơn cuốn trước.
Mộng mị, uể oải là cảm giác bắt đầu của buổi sáng khi tôi thức dậy. Những lúc như vậy, tôi thèm khát trông thấy cái bến nước sương khói xưa kia và cô gái tôi yêu. Những giấc mơ ấy luôn làm tôi đau đớn! Có lúc tôi muốn quên đi, xoá hẳn nó trong bộ nhớ gàn dở của tôi, nhưng chẳng bao giờ tôi làm được điều đó. Cô gái ấy vẫn hiện ra, cái bến nước kia vẫn hiện ra. Liệu đó có phải là cái giá tôi phải trả sau nhiều năm lặn lội ở đô thành…? Cái ngày quyết định về thành phố tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi hứa với vợ hãy để tôi suy nghĩ trong sáu tháng. Cuối cùng tôi liều lĩnh ra đi. Hồi đó tôi chưa có nhà nên ở nhờ cơ quan vợ. Buổi tối tôi trải chiếu ra nằm ngay trong phòng làm việc và buổi sáng phải dậy thật nhanh trước khi các đồng nghiệp đến làm việc. Hồi ấy vợ tôi vừa sinh con, nên phải vội vã lau chùi sàn nhà và bế con ra khuôn viên lánh mặt. Mỗi lần như thế tôi lại rơi nước mắt. Khổ cho con gái tôi, nó phải theo bố mẹ sống một cuộc sống chui lủi như những kẻ lang thang.





