Thời cuộc sấp ngửa, văn chương trở thành chốn chen chân của những kẻ cơ hội “ngồi xổm giữa mâm có chịu lệch bao giờ”. Âm thanh thánh thót nhất làng thi ca cứ ngân nga giọng điếu văn thớ lợ “thư mùa Đông dông dài kể lể, cỏ cây cạn nhựa, gà vịt sù lông”. Cái hội nghề nghiệp giống như cái chợ mua bán danh vọng, ban phát lợi lộc, kẻ tham nhũng cũng khoác áo nhà thơ, lang băm trị hôi nách cũng vỗ ngực xưng nhà văn, khiến người đời chột dạ băn khoăn “theo đường nào Xuân về thành phố, tim đen nên tóc đỏ…”

Nhân Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 17 sắp diễn ra tại Phú Yên, nhà văn Tô Hoàng nhận định: “Chúng ta chưa thể thể kỳ vọng ở các hãng phim tư nhân- chí ít ra là trong một tương lai gần một vài chục năm- sẽ gánh vác nổi trách nhiệm tạo dựng nên gương mặt, hồn cốt của nền Điện ảnh dân tộc. Bên lĩnh vực kinh tế người ta đang hô hào, đốc thúc nhanh chóng cổ phần hóa các xí nghiệp nhà nước trong quá trình xã hội hóa. Điện ảnh vừa mang trong bản thân tính chất sản xuất, nhưng xét tỷ lệ phần trăm, nó vẫn rất nhiều đồng cân đồng lạng nghiêng về phía nghệ thuật; nó vẫn là một mũi nhọn và một hoạt động mang những tác động xã hội phi lợi nhuận trong lĩnh vực văn hóa. Không thể đánh đồng điện ảnh với các hoạt động vật chất sinh lời khác”

VŨ BÃO và Tiếng Cười Triết Luận


[Vào lúc : 13:55 - 09/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Xuân Sách từng có bốn câu “vịnh” Vũ Bão: “Sắp cưới bỗng có thằng phá đám/ Nên ông chửi bố chúng mày lên/ Đầu chày đít thớt ông đâu ngán/ Không viết văn thì ông viết phim” ("Sắp cưới" là tiểu thuyết đầu tay của Vũ Bão, vì tác phẩm này mà đời văn của ông đã phải chịu lắm bước gian nan). Nghe đâu lúc sinh thời, Vũ Bão không chịu câu “Nên ông chửi bố chúng mày lên” của ông bạn Xuân Sách. Ông nói, truyện của ông hài hước, nhưng không hề hằn học, ác ý hay chửi đổng… Tiếng cười hài hước của Vũ Bão là thứ tiếng cười rất đặc biệt, thậm chí không giống ai. Nó là tiếng cười “xả láng”.  Nó là tiếng cười phanh phui, quất roi vào cái giả, cái xấu, cái đáng ghét trong đời sống. Nó là tiếng cười có ý nghĩa điều chỉnh xã hội v.v... Có cả, nhưng còn hơn thế: ở một số trường hợp, tiếng cười hài hước của Vũ Bão đã chạm tới những vấn đề triết luận, và mang tầm của triết luận….

Nỗi ám ảnh THÈM CƠM


[Vào lúc : 10:42 - 09/12/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Hơn 60 năm về trước, khi giãi bày cùng quốc dân  đồng bào, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói những lời còn in sâu vào lòng bao thế hệ người Việt Nam : "Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước nhà được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn , áo mặc, ai cũng được học hành". Bao nhiêu công sức và cả không ít xương máu  của hàng triệu  người con dân  nước Việt đã đổ ra vì những mục tiêu cao cả và cấp thiết ấy. Thành công là rất lớn, nhưng  chưa thể coi là hoàn hảo. Đơn cử như mục tiêu tưởng chừng như thật giản dị, không quá xa vời : "đồng bào ta ai cũng có cơm ăn" ... Đến hôm nay, tôi vẫn không thể nào quên gương mặt khắc khổ, đượm buồn của chị Huỳnh Thị Ly, một phụ nữ nông dân ở Thới Lai, Bến Tre - Nam Bộ. Hơn một tuần trước, tình cờ trong Chương trình quyên góp bò tặng nông dân nghèo "Lục lạc vàng" thấy VTV1 đưa hình ảnh chị cùng lời nói nhòa trong nước mắt :  "Tui phải nhường cơm cho con ăn để nó không phải mang cái bụng lép kẹp đến trường, phần tui lúc nào cũng  thèm cơm...".

Dáng Nâu đâu phải một ẩn dụ


[Vào lúc : 18:20 - 08/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Bài thơ Nguyễn Trung Bình tâm đắc nhất và cũng được truyền tụng nhiều nhất có tên gọi “Bài của trẻ dáng nâu”. Đó là một bài thơ dài viết về mảnh đất lấm láp đã sinh thành và nuôi nấng anh. Dáng nâu không phải một ẩn dụ, mà dáng nâu phản ánh sự rám nắng của những cuộc đời khốn khó: “Những dáng nâu lên đường/ Những dáng nâu ở lại/ Chia tay bằng thấm thía/ Rằng chung một gia tài không chia chác được/ Dáng nâu”. Cách mặt quê nhà lam lũ, Nguyễn Trung Bình loay hoay với thị thành ngột ngạt: “Một sáng quên vào quán cà phê ngồi đồng với nhạc/ Một trưa hí hửng cơm bình dân quen quá mặt em và gáy hắn/ Một chiều gọi điện thoại bạn bè đều đi vắng/ Một đêm chạy khắp Sài Gòn rồi về ngủ lúc mọi người vừa thức”. Sự cô đơn đeo bám Nguyễn Trung Bình, và anh nhận diện được cuộc sống xô bồ không dễ gì thỏa hiệp với trái tim lãng mạn...

Những biến cố lịch sử tại miền Nam trong gần hai thập niên (1955 -1975) đã có tác động đến giới văn nghệ sĩ. Ý thức dấn thân nhập cuộc của những cây bút đô thị trong từng giai đoạn, đã đưa họ vượt ra ngoài cái thế giới riêng tư của mình để vươn tới sự cảm thông sâu sắc, đồng thời chia sẻ với thân phận bọt bèo của người cùng khổ, người bị áp bức. Những tác giả đô thị tại Sài Gòn và  tại các thành thị miền Nam đã bày tỏ tình liên đới với người dân cùng khổ ở nông thôn và người dân nghèo thành thị tại miền Nam.   Từng nơi, từng lúc, những tác giả đô thị đã đóng góp nhiều tác phẩm dấn thân, phản kháng, dân tộc, tiến bộ và yêu nước vào dòng chảy văn học Sài Gòn trước năm 1975 và tiếp tục đồng hành với văn học đất nước từ sau năm 1975.

Nghệ thuật tiêu tiền


[Vào lúc : 17:15 - 07/12/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Kiếm tiền đã khó, tiêu tiền còn khó hơn. Kiếm tiền thuộc tài năng kinh tế. Tiêu tiền thuộc trình độ văn hoá. Nước ta còn nghèo. Dù đời sống có khá hơn thời bao cấp nhiều lắm nhưng mới chỉ khá trên cái váng mỏng của tiêu chuẩn thành phố văn minh. Còn số đông bà con lao động cơ bắp ở nông thôn, ở miền núi, miền biển… vẫn cực nhọc lắm. Cứ xem sự phát triển thể chất (chiều cao, cân nặng) và việc học hành của trẻ con các nơi đó thì rõ. Chưa thể nhẹ lòng, vung tay quá trán mà ăn tiêu được. Mỗi cá nhân, mỗi bộ ngành cần có cách tiêu tiền  thông minh, có hiệu quả mới có thể cải thiện cuộc sống con người trên đất nước này.

Ở tuổi lục thập nhi nhĩ thuận, Nhật Chiêu – nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học, nhưng lại được đông đảo độc giả gần xa biết đến nhiều hơn với tên gọi là nhà văn, một "nhà văn trẻ" ở tuổi tóc nhuốm màu thu. Nhà văn với nụ cười hiền lành như Bụt và đôi mắt nheo nheo như đang cười bước vào nghiệp sáng tác một cách bất ngờ và nhẹ tênh như chơi...  Nếu nói văn chương, trong hành trình đi tìm cái đẹp, suy cho cùng là một trò chơi: trò chơi đuổi hình bắt bóng, thì nhà văn Nhật Chiêu là một người chơi đích thực trong cuộc chơi ấy cùng với độc giả của mình... Vậy trong cuộc chơi nghệ thuật này, ai là hình ai là bóng? Nhà văn là hình, độc giả là bóng? Nhà văn là bóng, độc giả là hình? Hay chính nhà văn là hình mà cũng là bóng? Đuổi hình bắt bóng hay nhà văn tự mình đuổi bắt chính mình? Và khép lại cuộc đuổi bắt ấy, ai bắt được ai: bóng bắt hình hay hình bắt bóng?

ANH NGỌC lại trở về với bản năng xưa


[Vào lúc : 16:00 - 06/12/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Không phải đến bây giờ, sau một chặng đường dài "đi tìm cái tôi đã mất", nhà thơ Anh Ngọc mới được trở về chính mình, mà ngay từ những vần thơ đầu tiên năm 14, 15 tuổi, ông viết cho riêng mình, đã thể hiện một bản năng sống như vậy. Đến nỗi dù sau này, cuộc đời có đưa đẩy nhà thơ Anh Ngọc vào những mảng khác nhau của đời sống nhất thời, thì cuối cùng, "bản năng gốc" vẫn kéo ông trở về cái muôn thuở như nó đã đến rất hồn nhiên từ buổi ban đầu ấy. Gần 10 năm nay, nhà thơ Anh Ngọc ẩn mình trên căn gác nhỏ ở phố Lý Nam Đế (Hà Nội). Thơ ông thấm nỗi niềm của thế cuộc, của một tâm hồn mẫn cảm luôn ám ảnh về bản chất của cõi sống và cái chết...

PHẠM QUỲNH và Hoa Đường tùy bút


[Vào lúc : 15:53 - 05/12/2011 | Chuyện mục : Thế giới sách]
Nhà văn Nguyên Ngọc nói về cuốn “Hoa Đường tùy bút” của Phạm Quỳnh: “Trong cuộc “lăn lộn” (ngày nay ta gọi là “dấn thân”), như ta biết, Phạm Quỳnh đã thất bại. Ông lui về ẩn dật, và bắt tay viết “Hoa Đường tùy bút”. Vậy Tùy bút Hoa Đường là gì? Thoạt nhìn, mươi bài tạp văn, không có chủ đề chung, không đường dây dẫn dắt nhất quán, tản mạn, rời rạc, như chợt nhớ đâu viết đấy, chợt nghĩ gì thì nói ra… Nhưng mà đọc đi đọc lại, ngẫm kỹ, rất có thể đây là một sự chuẩn bị, chuẩn bị cho một cuộc tổng kết, có thể là một cuộc tổng kết lớn, và sâu, rất sâu nữa, mà tiếc thay, ông đã không kịp làm.”

Phân trang 16/308 Trang đầu Trang trước 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất