Phân trang 15/307
10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 17:26 - 07/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Những biến cố lịch sử tại miền Nam trong gần hai thập niên (1955 -1975) đã có tác động đến giới văn nghệ sĩ. Ý thức dấn thân nhập cuộc của những cây bút đô thị trong từng giai đoạn, đã đưa họ vượt ra ngoài cái thế giới riêng tư của mình để vươn tới sự cảm thông sâu sắc, đồng thời chia sẻ với thân phận bọt bèo của người cùng khổ, người bị áp bức. Những tác giả đô thị tại Sài Gòn và tại các thành thị miền Nam đã bày tỏ tình liên đới với người dân cùng khổ ở nông thôn và người dân nghèo thành thị tại miền Nam. Từng nơi, từng lúc, những tác giả đô thị đã đóng góp nhiều tác phẩm dấn thân, phản kháng, dân tộc, tiến bộ và yêu nước vào dòng chảy văn học Sài Gòn trước năm 1975 và tiếp tục đồng hành với văn học đất nước từ sau năm 1975.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:15 - 07/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Kiếm tiền đã khó, tiêu tiền còn khó hơn. Kiếm tiền thuộc tài năng kinh tế. Tiêu tiền thuộc trình độ văn hoá. Nước ta còn nghèo. Dù đời sống có khá hơn thời bao cấp nhiều lắm nhưng mới chỉ khá trên cái váng mỏng của tiêu chuẩn thành phố văn minh. Còn số đông bà con lao động cơ bắp ở nông thôn, ở miền núi, miền biển… vẫn cực nhọc lắm. Cứ xem sự phát triển thể chất (chiều cao, cân nặng) và việc học hành của trẻ con các nơi đó thì rõ. Chưa thể nhẹ lòng, vung tay quá trán mà ăn tiêu được. Mỗi cá nhân, mỗi bộ ngành cần có cách tiêu tiền thông minh, có hiệu quả mới có thể cải thiện cuộc sống con người trên đất nước này.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:11 - 06/12/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Ở tuổi lục thập nhi nhĩ thuận, Nhật Chiêu – nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học, nhưng lại được đông đảo độc giả gần xa biết đến nhiều hơn với tên gọi là nhà văn, một "nhà văn trẻ" ở tuổi tóc nhuốm màu thu. Nhà văn với nụ cười hiền lành như Bụt và đôi mắt nheo nheo như đang cười bước vào nghiệp sáng tác một cách bất ngờ và nhẹ tênh như chơi... Nếu nói văn chương, trong hành trình đi tìm cái đẹp, suy cho cùng là một trò chơi: trò chơi đuổi hình bắt bóng, thì nhà văn Nhật Chiêu là một người chơi đích thực trong cuộc chơi ấy cùng với độc giả của mình... Vậy trong cuộc chơi nghệ thuật này, ai là hình ai là bóng? Nhà văn là hình, độc giả là bóng? Nhà văn là bóng, độc giả là hình? Hay chính nhà văn là hình mà cũng là bóng? Đuổi hình bắt bóng hay nhà văn tự mình đuổi bắt chính mình? Và khép lại cuộc đuổi bắt ấy, ai bắt được ai: bóng bắt hình hay hình bắt bóng?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:00 - 06/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Không phải đến bây giờ, sau một chặng đường dài "đi tìm cái tôi đã mất", nhà thơ Anh Ngọc mới được trở về chính mình, mà ngay từ những vần thơ đầu tiên năm 14, 15 tuổi, ông viết cho riêng mình, đã thể hiện một bản năng sống như vậy. Đến nỗi dù sau này, cuộc đời có đưa đẩy nhà thơ Anh Ngọc vào những mảng khác nhau của đời sống nhất thời, thì cuối cùng, "bản năng gốc" vẫn kéo ông trở về cái muôn thuở như nó đã đến rất hồn nhiên từ buổi ban đầu ấy. Gần 10 năm nay, nhà thơ Anh Ngọc ẩn mình trên căn gác nhỏ ở phố Lý Nam Đế (Hà Nội). Thơ ông thấm nỗi niềm của thế cuộc, của một tâm hồn mẫn cảm luôn ám ảnh về bản chất của cõi sống và cái chết...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:53 - 05/12/2011 | Chuyện mục :
Thế giới sách]
Nhà văn Nguyên Ngọc nói về cuốn “Hoa Đường tùy bút” của Phạm Quỳnh: “Trong cuộc “lăn lộn” (ngày nay ta gọi là “dấn thân”), như ta biết, Phạm Quỳnh đã thất bại. Ông lui về ẩn dật, và bắt tay viết “Hoa Đường tùy bút”. Vậy Tùy bút Hoa Đường là gì? Thoạt nhìn, mươi bài tạp văn, không có chủ đề chung, không đường dây dẫn dắt nhất quán, tản mạn, rời rạc, như chợt nhớ đâu viết đấy, chợt nghĩ gì thì nói ra… Nhưng mà đọc đi đọc lại, ngẫm kỹ, rất có thể đây là một sự chuẩn bị, chuẩn bị cho một cuộc tổng kết, có thể là một cuộc tổng kết lớn, và sâu, rất sâu nữa, mà tiếc thay, ông đã không kịp làm.”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:47 - 05/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức nhận định: “Từ xưa đến nay, vấn đề giữa chủ và người làm công luôn chiếm một vị trí trung tâm xuyên suốt của mọi xã hội cũng như thời đại, nó là xương sống trong lý thuyết “Cộng Hòa” ( La Republique) của Socrate và Platon, cũng là sợi chỉ xuyên thấu trong lý thuyết đấu tranh giai cấp của Karl Marx được đề cập trong cuốn “Tư bản” (Capitalisme). Nó rất phức tạp, vì đó là cuộc đời sống còn của mỗi công nhân, là mơ ước làm giầu của ông chủ, và là sự thịnh - suy của thời đại cũng như mỗi công ty hay quốc gia dân tộc. Vậy thì trong bối cảnh kinh tế thị trường mới bật tung cửa, đầu tư nước ngoài rót tới ào ạt, các ông chủ nước ngoài nhiều như lá xuất hiện, nhiều người làm công Việt có cơ hội làm việc cho các công ty liên doanh với nước ngoài với thu nhập cao, làm cho quan hệ vốn phức tạp sẵn có thường xuyên giữa chủ và người làm công càng trở nên phức tạp hơn"
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:01 - 04/12/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Chùm thơ được giải nhất báo “Văn Nghệ” năm 1969 đã đưa Phạm Tiến Duật trở thành nhà thơ hàng đầu của thời chống Mỹ. Đối với con người Phạm Tiến Duật, tôi “kính nhi viễn chi”, nhưng thơ anh, với “Lửa đèn”, “Tiểu đội xe không kính”, “Trường Sơn đông, Trường Sơn tây”, “Nhớ”… thì trở thành thân thuộc, gần gũi bao nhiêu năm. Không biết đã bao lần, tôi đọc diễn cảm say sưa những bài thơ trên trước học sinh. Trong đó có bài “Nhớ”: “Cái vết thương xoàng mà đưa viện/ Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo/ Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ bến/ Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo”. Bài thơ từ lúc ra đời cho đến nay vẫn thế. Không phải 28 chữ, thất ngôn tứ tuyệt, mà là 29 chữ như chạm khắc vào thời gian để đến với chúng ta ngày hôm nay nguyên vẹn từng chữ, từng dòng
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:47 - 04/12/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Tôi tự thấy mình là người từng trải
Tự thấy mình đã hết những buồn vui
Sẽ chẳng có điều chi khiến tôi đau khổ
Sẽ chẳng còn gì, sẽ chẳng còn ai…
Vậy mà hôm nay tôi đã ôm mặt khóc
Đã phải lùi vào góc khuất đám tang anh
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:50 - 03/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Một điều đáng chú ý là đọc văn Đỗ Bích Thúy người ta thông tỏ hơn về một vùng văn hóa vốn rất xa Hà Nội và gồm các sắc tộc thiểu số, với nhiều nét văn hóa khác biệt. Vấn đề này, đã một lần cô Thúy thuyết phục được cả các nhà làm phim tư nhân khó tính, bỏ ra cả chục tỉ, dựng làm phim nhựa, đưa cái hồn Tiếng đàn môi sau bờ rào đá xù xì triềng ra khắp thế giới. Ở tập sách “Trên căn gác áp mái”, tính kí và báo chí giúp nhà văn mở ra một vùng văn hóa trực diện hơn. Những câu chuyện như trên dẫn, hay “Tuổi thơ”, “Quê ngoại”, “Cơm Lam” và, đặc biệt “Rừng mả” tỏ rõ cái bề dày văn hóa vùng miền của nhà văn. Nhân vấn đề này, tôi bàn thêm về cách đọc văn chương. Ở mạng FB, có độc giả tâm sự thất vọng khi tìm về những vùng miền hoang dã trong truyện ngắn cô Thúy viết. Họ không tìm thấy các hình ảnh lãng mạn nhà văn vẽ ra ở Hà Giang. Hà Giang có bao thay đổi theo thời gian. Tiêu cực nhiều hơn, nhất là vấn đề môi trường. Đây là tất yếu của bất kì cảnh trí văn học trôi qua thời gian...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:31 - 03/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Thế hệ 7X, 8X, 9X khi tiếp xúc với thơ của Phạm Tiến Duật, liệu các em, các cháu có khám phá ra hết, có hiểu đến tận cùng nhiều câu thơ của anh không , khi các em, các cháu hoàn toàn xa lạ với nhiều thực tế chiến tranh, chiến trường? Đây, tạm dẫn ra ví dụ: “Muỗi bay rừng già cho dài tay áo”. Sao ở rừng già, muỗi bay tay áo lại dài ra? Sự thật đơn giản như thế này: trong rừng, bộ đội, thanh niên xung phong thường vén tay áo sơ mi quân phục lên cao cho tiện công việc. Nhưng vào ngày mưa, hoặc khi tới những khu rừng già, muỗi rất nhiều, tự nhiên chiến sỹ gái, trai buộc phải thả tay áo xuống cho muỗi đỡ đốt. Cái tài tình của Phạm Tiến Duật là nhìn ra trong nét sinh hoạt bình thường đó một điều gì rất thơ, rất đẹp, lại như giàu tính thẩm mỹ.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 15/307
10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất