Phân trang 13/308
8 9 10 11 12 13 14 15 16 17
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 12:11 - 24/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Nói đến ông Dung người ta hay nhắc đến ông Hà và ông Nguyễn. Ông Dung mềm mà khó nhai khó nuốt. Hai ông kia cứng nhưng mà giòn, dễ nhai dễ nuốt. Hai ông đều có một quy định rõ ràng để hạn chế quyền tự chuyên của thư ký văn phòng. Cán bộ đăng ký xin gặp đều phải ghi vào sổ. Cuối ngày phải báo cáo. Gặp hay không gặp là quyền trưởng sở. Gặp hai ông này dễ mà khó. Giải quyết công việc là cưa dứt đục khoát. Dạo ông Hà làm trưởng sở, nhà cửa rất thiếu thốn, cán bộ quân đội chuyển ngành về rất đông. Có một đại úy cán bộ dưới quyền ông lúc còn ở quân đội. Chuyển ngành về sở làm giám đốc nhà máy. Chưa có nhà ở, sáu người chen chúc ở nhờ cái cầu thang nhà anh bạn cùng quân ngũ đang làm phó văn phòng sở. Vừa lúc có một ông vụ phó độc thân qua đời. Ông này ở một căn hộ ba chục mét vuông theo tiêu chuẩn. Người vợ đã mất trước đó. Con cháu ở xa chưa về kịp. Đôi bạn thân nhau, vận dụng chính sách nhà công, anh bạn phó văn phòng xếp cho viên đại úy vào ở. Con cái ông vụ phó làm đơn khiếu nại, vì họ cũng chưa có chỗ ở. Không cần ý kiến bộ tam, bộ tứ gì cả. Ông Hà cho gọi đương sự đến, chỉ mặt nói thẳng: “Hai anh phối hợp thực hiện vụ cướp nhà đẹp nhỉ?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:46 - 24/12/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Có người gọi ông là “lão khùng”. Có người gọi ông là nhà thơ dân gian trứ danh với những câu thơ ngạo đời xưa nay hiếm. Nhưng cũng có nhiều người biết đến ông là chủ của hotel chó mèo có một không hai ở Việt Nam. Vì thế ông có hỗn danh là “Sinh chó”. Chính ông cũng thừa nhận: “Làm thơ, nuôi chó, chọi gà/ Mấy ai biết được ông là nhà thơ” . Tất cả những bài thơ của Bảo Sinh, ông đều gọi chung là huyền thi. Ông nói để hiểu được thơ ông thì phải hiểu được thế nào “huyền thi”. Ông quan niệm sáng tác thơ bây giờ là phải “Viết những cái gì mà Google không tra được. Vì thời buổi bão hòa thông tin thế này, viết những cái gì có trên Google thì còn ai đọc nữa?”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:32 - 23/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Việc họ vu cáo ông An ăn ngủ ở khách sạn, tắm biển ở Vũng Tàu với cô Oanh kế toán lưu dung, là lão Bưởi vu cáo. Năm vừa qua, khi về làm viện trưởng, ông xuất ngân quỹ hợp đồng với một cô phiên dịch tiếng Anh, lương tháng quá cao, đi đâu cũng mang theo. Cô này độc thân mới từ nước ngoài về, nên bố trí một phòng riêng trong cơ quan viện. Nhiều đêm ông An làm việc với cô đến lúc nào không ai biết, vì công việc ngập đầu. Công lao là thế, mà chúng vẫn gửi thư nặc danh lên trên. Mấy cái đơn thuốc bác sĩ cấp cho ông An hiện nằm trong tay ông Dung. Nhưng mười bộ hồ sơ hay quạt mo không che nổi một cái miệng đàn bà. Một đồn năm, năm đồn mười. Sở này đến sở nọ. Cuối cùng cũng đến tai tay tổ chức cấp trên phụ trách theo dõi sở. Ngày xưa nghe nói cụ Nguyễn Công Trứ chịu nhiều tiếng oan nên khi về già cỡi bò cái cho khỏi ngã, thường lấy mo cau che miệng thế gian. Ngày nay nỗi oan về gái gủng của ông An đã có miệng đàn bà che giùm. Kín kẽ gấp mấy mươi lần mo cau của cụ Nguyễn…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:47 - 23/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Cái tài của Nguyễn Bính, là dù ông rất chú trọng về mặt vần điệu, song hơi thơ đọc lên nghe vẫn thanh thoát, tự nhiên, chữ nghĩa xem ra cũng không bị gò gẫm. Đặc biệt, trong nhiều trường hợp, như một ông thầy cao tay điểm huyệt, Nguyễn Bính đã có cách nhấn nhá, luyến láy chữ nghĩa tài tình, tạo cho bài thơ, khổ thơ một sự thăng hoa, bứt phá rất ấn tượng. Nó như liều thuốc chống buồn ngủ khi người tài xế đang dong xe trên một cung đường êm ả, vắng người…Và cách luyến láy, nhấn nhá này được Nguyễn Bính sử dụng nhiều ngay từ lúc khởi nghiệp thơ cho mãi đến những năm về sau.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:24 - 22/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Không làm sao ngăn cản được làn sóng đổi mới ở khối sản xuất đang như dịch bệnh, được ông Trần hò hét cổ vũ và ông Dung không có ý kiến. Bọn người này bày ra trò giết gà doạ khỉ xử lý thật nặng, quá nặng đối với những vụ xé rào không đáng kể ở khối văn phòng. Một anh giám đốc xưởng in thiếu việc, máy móc công nhân nằm chờ, bỗng có một cơ quan thương nghiệp địa phương mang chỉ tiêu giấy mực lại thuê in một số tem phiếu chất đốt. Về sau phát hiện ra giấy giới thiệu lên liên hệ đặt hàng là giấy thật của Ủy ban nhân dân cấp, nhưng tem phiếu là in lậu để bòn ít than củi. Thế mà văn phòng Sở, ban thanh tra sở làm như cháy đồi, tìm mọi cách để đưa tay này vào án tù, cách luôn chức vì hôm giao hàng có nhận một tút thuốc lá Tam Đảo để chia cho công nhân.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:55 - 22/12/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Thời kỳ đất nước tiến hành đổi mới từ năm 1986, đặc biệt là sự xuất hiện của nền kinh tế thị trường kéo theo nhiều sự thay đổi về các quan hệ xã hội và ngay cả trong quan niệm về cuộc sống của con người, Nguyễn Khải có dịp đến với nhiều miền đất lạ, trở lại những nơi ông đã từng qua, đã lấy tài liệu để viết suốt một thời tuổi trẻ. Thời thế đem đến cho ông những cách nhìn mới, khác lạ, như là sự tự phát hiện lại mình - “vẫn đất nước mình mà thêm một bước đi là một bước lạ. Vẫn là con người Việt Nam mình mà gặp thêm một người lại tưởng như buộc mình phải hiểu lại chút ít về con người”. Thế giới nhân vật của Nguyễn Khải lúc này thực phong phú: từ già đến trẻ; từ thông minh, tháo vát, đến vụng về, lạc thời, bế tắc...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:45 - 21/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Mười lăm năm mới có một lần hộ đê. Cánh nhà báo trẻ lần đầu tiên nhìn thấy «chiến trường» tuy chẳng thấm tháp với hộ đê Mai Lâm, cống Thôn thuở xưa. Nói như ông Trần khi họ xúm xít phỏng vấn là: «Không có chi! Không có chi! Có đáng gì mà viết lách». Cho đến khi ông quay về xe sở cũng chỉ nói có vậy. Thế mà không biết cánh phóng viên lấy đâu ra tư liệu, có thể là họ phịa. Có nhà lãnh đạo đã nói về công tác tuyên truyền là « Phịa mà có lợi cho Cách mạng, tha hồ phịa. Sự thật mà ảnh hưởng đến uy tín cho Cách mạng, tuyệt đối không nói hoặc nói khác đi. Nhiều tờ báo viết về cuộc hộ đê cứu được cống Nọi như một sự kiện vĩ đại. họ tô vẽ thêm tinh thần của bộ đội vốn đã dũng cảm tận tuỵ rồi, càng dũng cảm tận tuỵ hơn. Họ tô vẽ ông Trần tích cực tận tuỵ ra sao? Bản lĩnh kĩ thuật hộ đê như một tướng quân «đánh quen trăm trận sức dư muôn người».
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:30 - 21/12/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong số 29 hội viên vừa được kết nạp vào Hội nhà văn TPHCM năm nay, có một tác giả khá đặc biệt, đó là nhà thơ Dương Xuân Linh. Công việc mỗi ngày của Dương Xuân Linh không liên quan gì đến thi ca. Thậm chí, nếu nhìn thấy Dương Xuân Linh mang quân hàm đại tá và ngồi ở ghế Cục phó Cục cảnh sát môi trường, thì không ai nghĩ ông lại làm thơ. Thế nhưng, miệt mài viết hơn chục năm nay, Dương Xuân Linh đã in được 5 tập thơ, có thể kể tên như “Lặng thầm”, “Bóng người”, “Trăng đầy”, “Tình xuân”… Như một lời chúc mừng tân hội viên, lethieunhon.com xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của nhà thơ – đại tá Dương Xuân Linh!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:12 - 21/12/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Liên hoan phim lần thứ 17 vừa diễn ra tại Tp Tuy Hòa cũng mang cả ý nghĩa kỷ niệm 40 năm ngày ngành Điện ảnh Việt Nam tổ chức LHP để trao giải Bông Sen Vàng, Bông Sen Bạc. Không biết có phải vì lý do này không, mà đây là lần đầu tiên (tính trong cả 17 lần tổ chức LHP) có sự hiện diện của ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Trưởng Ban Tuyên Giáo T.Ư trong đêm bế mạc và bước lên sân khấu trao mấy giải thưởng cao nhất. Không còn nghi ngờ gì, việc Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên Giáo TƯ Đinh Thế Huynh có mặt tại LHP 17 là niềm vinh dự và tự hào cho giới điện ảnh nước nhà. Ấy thế nhưng sự hiện diện của ông Đinh Thế Huynh và việc chính tay ông trao Giải Bạc cho ông Nguyễn Hữu Mười –đạo diễn bộ phim “Mùi cỏ cháy” lại gợi nên những cắc cớ khác- không thể không nói ra để mà... rút kinh nghiệm.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:18 - 20/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Sau mỗi lần lụt là một cảnh tan hoang. Con người thời ấy trong tay không có xi măng sắt thép, không có vật tư kỹ thuật, sự khôi phục chỉ là vá víu tạm bợ. Năm tháng trôi qua đã vượt quá gấp ba lần tuổi thọ được thiết kế. Những ngôi nhà già nua, lở lói của các sở, ban ngành vẫn phải ôm ấp, che đỡ những con người nhẫn nhục cam chịu. Đêm đêm nghe tiếng hát trên loa truyền thanh công cộng “Cho ngày nay, cho ngày mai” đành chờ “cho muôn đời sau” may ra mới đến lượt được nhận nhà “lắp ghép” mới xây tại mấy khu ít ỏi Trung Liên, Kim Tự … Tốc độ xây nhà không bao giờ đuổi kịp tốc độ đề bạt cấp vụ, cục.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 13/308
8 9 10 11 12 13 14 15 16 17
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất