Phân trang 12/308
7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 13:52 - 28/12/2011 | Chuyện mục :
Kết nối]
Sau ba tháng phát hành (từ tháng 10 năm 2011), 500 bản in lần đầu tiểu thuyết “Hoàng Hôn Lạnh” của nhà văn Nguyễn Khoa Đăng do NXB Đại học Công nghiệp TP Hồ Chí Minh ấn hành, đã được bán hết. Thể theo yêu cầu của bạn đọc, những ngày cuối năm này, NXB cho tái bản cuốn sách trên với số lượng nhiều hơn. Nếu như ở lần trước, sách in theo khổ 14x21 (khổ sách thường dùng cho học sinh, sinh viên), thì lần in thứ hai này, sách được ấn loát đẹp hơn, bìa gấp, cán láng mờ, xinh xắn hơn với khuôn khổ nhỏ (11,5 x 17,5), rất thuận tiện cho việc cất giữ hoặc mang theo khi đi xa.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:40 - 28/12/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Vụt lên từ “Ao làng”, tác phẩm của Đỗ Chu vẫn xuất hiện và vẫn được ca ngợi , khen thưởng đều đều. Năm 1963 giải thưởng cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ quân đội, năm 2001 giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật , 2002 giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam, năm 2004 Giải thưởng ASEAN , năm 2011 được đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh. Chẳng những “cha thiên hạ” về giải thưởng, Đỗ Chu còn là một thứ… ”già làng ” ở Hội nhà văn VN. Nguyên ở Hội nhà văn VN có một nơi “vạn đại dung thân” cho các cán bộ viết văn ( cách nói của Nguyễn Khải) – đó chính là… “tổ sáng tác”. Một nhà văn khi được chọn về đây thì coi như được nuôi cả đời, bao cấp cả đời, kể cả bao cấp tư tưởng, khỏi lo bon chen, đấu đá , khỏi lo giành giật tem phiếu, con cá lá rau như người ngoài đời. Từ rất sớm Đỗ Chu được chọn về “tổ sáng tác”, 35 năm liền cho tới khi hưu...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:27 - 27/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Người ta gọi y là Tín Tồ. Không chỉ tồ vì thân hình quá khổ, từ cái đầu đến đôi bàn chân. Mũ, giày đều phải thửa riêng. Nhất là dạo định suất mười ba ký rưỡi gạo, lúc nào y cũng đói… Người ta còn gọi y tồ về nghiệp vụ khi ông Dung vừa lên trưởng sở đã cho y cái chức trưởng phòng tuyên truyền. Tốt nghiệp đại học khoa thi công tại Trung Quốc về thi công béton, đất đá không ai chê tồ. Nhưng ở cái vị trí hiện tại mà không có một tý kiến thức văn học nghệ thuật, lịch sử. Nói chung là y hoàn toàn tồ về kiến thức khoa học xã hội. Thế mà lại phải ở vị trí đứng mũi chịu sào đối phó với các nhà văn nhà báo, nghệ sĩ cầm kỳ thi họa. Y đã khốn khổ vì cái tính thất thường của ông Chút. Khi ông Chút về hưu lại khốn khổ với ông Trần tâm hồn văn nghệ sĩ và đông đảo bạn bè trên cao nguyên. Đi tìm một ca sĩ để hát một sáng tác mới của ông Trần, đối với người am hiểu thì không thành vấn đề, nhưng với Tín tồ lại là một khó khăn. Có ca sĩ khi lần đầu tiên gặp Tín Tồ đến mời cộng tác đã há mồm trợn mắt: «Eo ơi!»
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:24 - 27/12/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Không phải ngẫu nhiên, “Thư mùa nước lũ” là một trong hai bài thơ tứ tuyệt của Chế Lan Viên được chọn in trong “Tuyển tập thơ Việt Nam 1945 – 1960” xuất bản lần thứ nhất. Ngay từ đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi còn ngồi trên ghế trường phổ thông, tôi đã được đọc và đã thuộc bài thơ này trong tập “Ánh sáng và phù sa” mới xuất bản. Từ đó đến nay, ấn tượng về một bài thơ toàn bích cứ ám ảnh tôi. Hai mươi tám chữ trong bài được chọn lựa kĩ càng, được đặt vào nơi “đắc địa” hầu như không có gì thay thế được: “Nhớ xuôi, trông mãi mảnh tin nhà/ Nay được phong thư nước suối nhoà/ Chẳng dám giận nhiều con thác lũ/ Thương tình chú ngựa khổ đường xa”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:19 - 26/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Bí thư, chủ tịch đều là tiền bối cách mạng, uy vọng đầy mình, muốn lấy bằng gì mà chả được. Ba cái tiến sĩ, dù là tiến sĩ của học viện chính trị cũng không cần. Những bài thơ nói chữ tâm, chữ tầm của Trần Bì cứ như vận vào hai cây cổ đại thụ này vốn không có một bằng cấp gì cả. Trước đây chủ tịch cũng đã nghe đám thư ký nói xa nói gần về thơ của Trần Bì. Vốn tính quảng đại, không chấp vặt, chuộng đổi mới khi biết Trần Bì là ông Trần, chủ tịch lại cho là tay đổi mới. Ông cũng không cảm tình với thói bảo thủ giữ ghế quá ư máy móc của ông Dung. Những lần này đọc chung với hồ sơ quậy phá thông cáo số một của ông Trần lại trở thành một chuyện khác. Trong thiên nhiên có khi hai loại cây trái dùng ăn riêng rẽ không hề gì và vẫn bổ dưỡng. Nhưng một khi ăn chung một lúc sẽ trở thành độc tố chết người. Chữ tâm, chữ tầm của Trần Bì xem ra cũng vậy
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:52 - 26/12/2011 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Nhìn tổng thể, "Mùi Cỏ Cháy" đáp ứng được khá nhiều tiêu chí về tư tưởng- nghệ thuật của một bộ phim truyện; và cái đạt lớn nhất là đã tạo nên được một hình tượng khá hoàn chỉnh và "mê hoặc" về một lớp người tuổi trẻ xuất thân từ sinh viên mặc áo lính! Mê hoặc không chỉ bởi những vần thơ từng được chép trong sổ tay của bao thế hệ ra trận giờ được ngân nga trong những thước phim, không chỉ bởi nỗi khát khao tình yêu nam nữ của họ được bộc lộ một cách chân thành đáng yêu, mà bởi một cái gì đó tưởng chừng như vô hình song lúc nào cũng chợt bùng cháy trong tâm hồn họ: đấy là Tình yêu Tổ quốc thiêng liêng... Cũng có những lúc Tình yêu thiêng liêng đó tạm thời bị "hóa thạch", nhưng vào giờ phút Tổ quốc bị lâm nguy, danh dự Dân tộc bị xúc phạm, nó sẽ được giải phóng và hóa thân một cách kỳ diệu! "Mùi Cỏ Cháy" đã hiện thực hóa và nghệ thuật hóa được một trong những "giờ phút" đặc biệt đó của Lịch sử!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:05 - 26/12/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
sao cứ bắt thơ tôi phải cười tươi
phải thoát ra phải thiền đi khỏi buồn gặm nhấm
theo nước mắt theo xoáy lũ hay theo sóng đập ngoài biển lộng
tôi hôm qua nghèo khó
tôi hôm nay lẩy bẩy khát khao
tôi là ai tôi biết mình là ai...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:29 - 25/12/2011 | Chuyện mục :
Tiểu Thuyết]
Ngay trong chế độ phong kiến còn có kẻ nói “dân vi quý, xã tắc thứ chi”. Nhà nước đối với dân phải có tấm lòng bao dung, khi có lỗi đánh đòn phải lo cơm lo áo. Huống chi, đê Nhật Yên cách dinh chủ tịch không xa. Nói là nơi chân đèn thường tối nhưng dù có tối thui đi nữa thì hơn hai năm xây dựng rầm rập thế này ngọn đèn sao không thấy. Trách nhiệm để xảy ra cơ sự này bảy mươi phần trăm thuộc về nhà nước. Cái thói cầm quyền cứ rình cơ hội dân phạm pháp để xử, chả khác gì bác sĩ chờ bệnh dịch xảy ra để chữa bệnh kiếm tiền sao không đề phòng ngăn chặn từ trước. Nay cơ sự đã xảy ra rồi, sao nhà nước không ghé vai với dân cùng xử lý sao cho nhà nước và nhân dân cùng có lợi.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:41 - 25/12/2011 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Một Liên hoan Phim được gọi là thành công hay không chính là ở kết quả giải thưởng. Bởi đó chính là định hướng sáng tác cho những nhà làm phim sau đó. Phim “Vũ điệu đam mê” đứng trên “Long thành cầm giả ca” cũng như giải diễn viên xuất sắc cho Mỹ Hạnh là một nghịch lý khó hiểu… Thông tin từ TS Ngô Phương Lan, Cục phó phụ trách Cục Điện ảnh, là doanh thu điện ảnh của chúng ta hiện là 26 triệu USD, gấp 13 lần so với 10 năm trước. Tuy nhiên, theo bà Hồng Ngát, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam, doanh thu ấy có được từ phim nước ngoài và lãi lớn rơi trọn vào Tập đoàn MegaStar. Chính quyền Mỹ đã khuyến cáo họ nên trích phần lãi ấy cho Việt Nam, nhưng tại sao ta lại không buộc họ phải thực hiện điều đó?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:18 - 24/12/2011 | Chuyện mục :
Thế giới sách]
Đối với thể loại tản văn, Hoàng Việt Hằng có thế mạnh cảm xúc tinh tế. Tư duy thơ giúp văn Hoàng Việt Hằng bay bổng và dạt dào. Bài “Chảy đi những dòng quê” kết lại xao xuyến: “Những thứ hoa mía, hoa cải không cắm trong lọ trong bình, nhưng cắm mãi trong tim con người, dù đi đâu cũng tìm về sông quê”. Đặc biệt, từ chính cuộc đời gian truân và lận đận của mình, Hoàng Việt Hằng có được không ít văn cảnh rung động về lòng nhân ái. Bài “Đời người gió thổi mây bay”, Hoàng Việt Hằng kể lại câu chuyện bà Thái – một người hàng xóm tốt bụng đã cưu mang và giúp đỡ những ngày khốn khó, mà ấn tượng xao xác nhất là câu an ủi nỗi đơn côi: “Về nhà lúc sấp bóng hãy nhìn lên tường. Nếu thấy bóng mình cũng là thấy mẹ, thấy em cháu về. Thôi thì phận mỏng, ít ra mình còn có người thân ở trên tường kia, trên ban thờ kia”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 12/308
7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất