Nhìn lại sự tiến hoá hàng triệu năm- từ các kỷ nguyên trái đất - sinh quyển đến các kỷ nguyên vũ trụ, ta nhận thấy một điều sáng rõ: dòng chảy thời gian cùng với sự chuyển hoá của các kỷ nguyên sẽ luôn luôn và bao giờ cũng gắn bó mật thiết với nền văn minh của nhân loại trên trái đất. Và sau này, khi tới kỷ nguyên vũ trụ, cũng đều có điểm xuất phát lẫn động lực ở trí tuệ và văn minh của nhân loại để bảo vệ, để cải thiện cái không gian nhiều chiều mà con người sống trong đó- được gọi một cách nôm na, đã trở nên quen thuộc thậm chí đến nhàm chán, đó là MÔI TRƯỜNG.
“Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012... Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù nước đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão ngoét làm đếch gì có sóng. Ấy là chưa kể cái mùi nước hồ tù đọng lưu cữu lâu năm bốc lên thì thì … Hi hi”. Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thủy văn trẻ ranh đó vừa nốc rượu của mình lại vừa cười vào mũi mình!
Bất cần, nổi loạn và điên rồ, làm thơ, nghe nhạc Rock, viết tiểu thuyết và đóng phim, từng cương quyết bỏ học, từng bị bố mẹ đưa tới bác sĩ tâm lý… nhưng các tác phẩm của Xuân Thụ lại gây rúng động xã hội và tác động sâu sắc tới giới trẻ Trung Quốc suốt một thời gian dài. Cô đã được tạp chí Time (Mỹ) chọn làm Gương mặt châu Á đại diện cho thế hệ 8X ấn bản năm 2004. Những ngày cuối năm 2011, Xuân Thụ đã có chuyến rong chơi tại Hà Nội và Sài Gòn, theo lời mời đầy thiện chí của công ty ChiBooks. Không biết doanh thu từ mấy cuốn sách được chuyển nhượng bản quyền có đủ ChiBooks bù đắp chi phí cho sự kiện này hay không, nhưng ít nhất cũng tạo được không khí giao lưu quốc tế cho đời sống văn chương Việt Nam vốn đang tẻ nhạt và tù đọng!
Xin lưu ý, hai ông Nguyễn Châu Kỳ và Tống Đình Hồng là bạn đồng môn, cùng học khóa 1975 tại khoa Điện - Điện tử của Trường ĐH Bách Khoa TPHCM. Sau vai trò đồng phạm thì hai ông trở thành đồng… hưu!





