Nhìn lại sự tiến hoá hàng triệu năm- từ các kỷ nguyên trái đất - sinh quyển đến các kỷ nguyên vũ trụ, ta nhận thấy một điều sáng rõ: dòng chảy thời gian cùng với sự chuyển hoá của các kỷ nguyên sẽ luôn luôn và bao giờ cũng gắn bó mật thiết với nền văn minh của nhân loại trên trái đất. Và sau này, khi tới kỷ nguyên vũ trụ, cũng đều có điểm xuất phát lẫn động lực ở trí tuệ và văn minh của nhân loại để bảo vệ, để cải thiện cái không gian nhiều chiều mà con người sống trong đó- được gọi một cách nôm na, đã trở nên quen thuộc thậm chí đến nhàm chán, đó là MÔI TRƯỜNG.

“Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012... Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù nước đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão ngoét làm đếch gì có sóng. Ấy là chưa kể cái mùi nước hồ tù đọng lưu cữu lâu năm bốc lên thì thì … Hi hi”. Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thủy văn trẻ ranh đó vừa nốc rượu của mình lại vừa cười vào mũi mình!

Bất cần, nổi loạn và điên rồ, làm thơ, nghe nhạc Rock, viết tiểu thuyết và đóng phim, từng cương quyết bỏ học, từng bị bố mẹ đưa tới bác sĩ tâm lý… nhưng các tác phẩm của Xuân Thụ lại gây rúng động xã hội và tác động sâu sắc tới giới trẻ Trung Quốc suốt một thời gian dài. Cô đã được tạp chí Time (Mỹ) chọn làm Gương mặt châu Á đại diện cho thế hệ 8X ấn bản năm 2004.  Những ngày cuối năm 2011, Xuân Thụ đã có chuyến rong chơi tại Hà Nội và Sài Gòn, theo lời mời đầy thiện chí của công ty ChiBooks. Không biết doanh thu từ mấy cuốn sách được chuyển nhượng bản quyền có đủ ChiBooks bù đắp chi phí cho sự kiện này hay không, nhưng ít nhất cũng tạo được không khí giao lưu quốc tế cho đời sống văn chương Việt Nam vốn đang tẻ nhạt và tù đọng!

PHAN KHÁNH Hoàn Chỉnh Sai - Kỳ Cuối


[Vào lúc : 16:26 - 30/12/2011 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
Khi niềm vui lắng xuống thì người ta lại hay lo sợ kiểu „đường xa nghĩ nỗi sau này”. Cái giây cói của sở chưa lên đã chùng xuống. Không khí làm việc có vẻ rời rạc. Địa phương và các công ty nhà máy ít về sở công tác. Vẫn có nhiều người không tin ông Dung nhất là từ sau khi vụ Quách Văn Mẹo bị bắt đồn đại ra ngoài. Mọi người trong sở vẫn hồi hộp theo dõi. Việc phải đến đã đến. Đã gần hai tháng nay sở Lục Lộ đang tan rã. Ông già Long đã có danh sách về hưu nhưng phải chờ sở mới ra quyết định. Không có việc gì làm, nhưng cũng như hàng trăm người đang chờ sở mới gọi, ngày nào ông cũng đến nơi làm việc cũ, thơ thẩn dạo quanh, chuyện trò. Ông ra trường vào đúng lúc thành lập sở, cũng là thành lập ngành. Ông về hưu vào đúng lúc giải thể sở để sát nhập vào sở mới.

Văn Đắc làm thơ về thiên hạ thì khỏi phải bàn, nhưng tài làm thơ về vợ như anh thì không phải nhà thơ nào cũng bì nổi: “Khi anh đang mải nhìn cỏ may/ ngả tay ra với gió/ thì tay em đang sàng gạo/ khi anh đang nhấp chén trà như nhấp mật ong/ thì em mồ hôi ướt hai đầu vú”. Phải công nhận Văn Đắc là nhà thơ rất thành khẩn với vợ, nghe anh “thành khẩn” tới mức “tự thú” mà rởn cả tóc gáy: “Vợ mình không nhớ, đi nhớ người ta / Già cóc củ đế hóa ra dại khờ”. Chẳng biết bạn tôi có dại khờ thật hay không, nhưng bạn tôi nói và nghĩ về vợ như thế này thì vợ còn giận làm sao được nữa: “Ngẫm mình nhớ ngược mong xuôi/ Chẳng nơi nào được như nơi em chờ/ Lấy thơ làm của trong nhà? Buồn vui sướng khổ chia ra cùng người”.

Nhân đọc tiểu thuyết “Hoàn chỉnh sai” trên lethieunhon.com, nhà nghiên cứu Trần Đình Thu cho rằng: “Câu chuyện của văn học luôn luôn là câu chuyện đời người. Nó không phải là câu chuyện thời cuộc, câu chuyện xã hội. Nhân vật tham gia trong câu chuyện phải với tư cách con người. Ngược lại, câu chuyện của tác phẩm cận văn học là câu chuyện thời cuộc, câu chuyện xã hội. Nhân vật trong tác phẩm cận văn học không hiện lên trong tư cách con người mà trong vị trí xã hội của họ. Thí dụ viết về đề tài chiến tranh. Với tác phẩm văn học, nhân vật phải hiện lên trong tư cách con người mặc áo lính và cầm súng tham gia cuộc chiến. Nhưng với tác phẩm cận văn học, nhân vật sẽ là một người lính chiến đấu cho một lý tưởng nào đó. Nhân đây cũng xin nói thêm, về đề tài chiến tranh, hiện văn học Việt Nam từ 1954 đến nay ở miền Bắc, 1975 đến nay ở miền Nam, chưa có một tác phẩm nào là tác phẩm văn học đúng nghĩa, ngay cả với tác phẩm rất nổi tiếng “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, dù rằng tác phẩm này ít nhiều đã có cố gắng xây dựng nhân vật theo cách của tác phẩm văn học”

PHAN KHÁNH Hoàn Chỉnh Sai - Kỳ 16


[Vào lúc : 18:03 - 29/12/2011 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
Về đến phố Vịnh, cách huyện chừng vài chục cây số, có hai ngả rẽ. Một ngã về xí nghiệp, một ngã về quê bà Dung. Phú suy nghĩ: “Bà ấy là vợ trưởng sở. Đi dọc đường chả ai biết đấy là ai, đi cái Ford cà tàng cũng được. Nhưng về đến quê bà ấy. Đất quê choa vốn khinh bạc đi xe này sao tiện”. Phú dừng lại, ghé vào đội xe dịch vụ của thành phố thuê hẳn một cái Vônga loại sang nhất lúc bấy giờ cho mẹ con chị về quê. Bà Dung giãy nảy lên: “Không được! Ông nhà tôi tôi biết được thì mẹ con tôi biết ăn nói làm sao!”. Phú giơ tay thanh minh: “Chị không biết đấy thôi! Là giám đốc xí nghiệp, tôi phải tính toán kinh tế chứ. Nếu tôi đưa chiếc xe Ford này qua nhà chị rồi về xí nghiệp, đường sẽ xa gấp ba lần so với hai xe đi hai ngả. Hơn nữa tôi cần phải ghé qua một đội sản xuất để làm việc. Không chừng nửa đêm mới về đến xí nghiệp”

Một bài ca dao tinh nghịch


[Vào lúc : 15:54 - 29/12/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ca dao là kho tàng văn chương dân gian, phản ánh tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, đằm thắm và sâu sắc của dân tộc ta trong nhiều lĩnh vực.  Riêng về khía cạnh tình yêu, ca dao đã có nhiều câu thật lãng mạn: “Qua đình ngả nón trông đình/ Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu”,  thật bao dung: “Mình nói với ta mình chửa có con/ Ta đi qua ngõ thấy con mình bò/ Con mình những đất cùng tro/ Ta đi lấy nước tắm cho con mình”, thật thuỷ chung: “Tay nâng chén muối đĩa gừng/ Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau”, thật bi thương: “Chiều nay có kẻ thất tình/ Tựa mai mai ngả, tựa đình đình xiêu”, và thật bạc bẽo: “Mồ cha con bướm khôn ngoan/ Hoa thơm bướm đậu, hoa tàn bướm bay”... Thế nhưng tôi chưa thấy  câu ca dao nào tinh nghịch như câu ca dao mà tôi được nghe nhà thơ Vân Long đọc trong chuyến đi Sầm Sơn của Hội Nhà văn Hà Nội cách đây nhiều năm.

Bộ Thông tin và truyền thông vừa quyết định thu hồi thẻ nhà báo đối với ông Nguyễn Châu Kỳ - nguyên giám đốc Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM (VOH) và hai phó giám đốc là ông Phạm Trọng Quốc và ông Tống Đình Hồng. Trước đó một số cán bộ, nhân viên của VOH đã có đơn thư phản ảnh, tố cáo về những biểu hiện sai phạm trong quản lý tài chính, thiếu dân chủ trong công tác nhân sự của ông Nguyễn Châu Kỳ và các lãnh đạo đài. Thanh tra TP.HCM sau đó thanh tra, kết luận nội dung phản ảnh, tố cáo đối với lãnh đạo VOH là có cơ sở và kiến nghị UBND TP (cơ quan chủ quản) xử lý trách nhiệm tập thể, cá nhân có liên quan.
Xin lưu ý, hai ông Nguyễn Châu Kỳ và Tống Đình Hồng là bạn đồng môn, cùng học khóa 1975 tại khoa Điện - Điện tử  của Trường ĐH Bách Khoa TPHCM. Sau vai trò đồng phạm thì hai ông trở thành đồng… hư
u!


PHAN KHÁNH Hoàn Chỉnh Sai - Kỳ 15


[Vào lúc : 19:22 - 28/12/2011 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
Biệt tài của ông Phát là sửa tuổi cho cán bộ. Thằng Vượng ở liên hiệp xí nghiệp được chân tổng giám đốc là nhờ ông  rút đi cho bốn tuổi, lão Ấm cơ cấu vào phó chủ tịch công đoàn cũng nhờ bớt ba tuổi. Thế mà thằng đàn em trung thành như hắn ta mà ông  anh chẳng có một chút tình thương. Hắn như Chí Phèo không biết cái khó cho Bá Kiến khi không dám nhận Chí Phèo làm con rơi. Ông Phát cũng có cái khó của ông Phát. Thời thế đang lộn xộn, ông  Nghiêm cũng sắp đến tuổi hết cơ cấu, mót ghế trưởng lắm rồi. Ông Phát đến tuổi nhường ngôi vẫn cố trụ lại nhờ ông Dung, chỉ cần một sơ hở là có sự thay bậc đổi ngôi.  Hắn cũng không thể so sánh được với thằng Vượng và thằng Ấm. Hai thằng này cán bộ lãnh đạo thuộc diện sở quản lý, hồ sơ lý lịch cá nhân được bảo mật, có sửa tuổi cũng ít người biết để đàm tiếu. Sửa tuổi  cho mấy lão ấy chỉ những cán bộ có thẩm quyền mới biết. Đương nhiên các vị thẩm quyền ấy đã được Vượng và Ấm “thưa trước”, bật đèn xanh ông Phát mới dám làm.

Phân trang 11/308 Trang đầu Trang trước 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất