10 năm, ơi BẾ KIẾN QUỐC


[Vào lúc : 23:20 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Hồi ức của nhà văn Nguyễn Văn Thọ: “Bế Kiến Quốc chính là người đôn đáo nhất khi tôi 10 năm bỏ bút, quay lại với văn chương. Anh chọn từng bài thơ, biên tập in ba tập thơ. Anh thẩm kĩ từng truyện ngắn mới nhất. Ngày anh nằm trên giường bệnh trắng, mệt mỏi thở, vẫn đọc hết chùm bẩy truyện ngắn tôi dự thi bên Văn nghệ Quân đội và dặn: “Lần này Thọ nhất định có giải cao! Ông đã chuyển động sau thời gian nghỉ dài. Ông đang xung lực, phải viết nữa! Nhưng nhớ, nhận giải bên quân đội xong, phải tránh xa các nhà báo, thì ông sẽ viết ào ạt và hay nữa”. Sau này, gần đây anh Đỗ Chu cũng ân tình dặn như vậy, khi tôi đoạt giải Nhì tiểu thuyết “Quyên”. Đấy là cách các nhà văn đừng mân mê thành tích để viết nữa! Từ viện Việt Xô ra thẳng sân bay đi Đức, tôi ôm Quốc. Nước mắt ứa ra! Đấy là vòng ôm lần cuối cùng của hai đứa...”

Văn chương trẻ đi nhanh về chậm


[Vào lúc : 14:53 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Theo đà văn minh, những giải thưởng ban phát và những tác phẩm bao cấp, không còn nằm trong sự đắn đo của nhà văn trẻ nữa. Mục tiêu đầu tiên của họ là độc giả. Không lời ca ngợi thánh thót nào có sức quyến rũ bằng hành vi móc ví mua sách của bạn đọc. Một quá trình tương tác thực sự xảy ra, sự đòi hỏi của công chúng hình thành sự toan tính của nhà văn, và sự khôn khéo của nhà văn chi phối sự chọn lựa của công chúng. Ngự trị giữa nhà văn và công chúng là công nghệ PR, quan niệm “hữu xạ tự nhiên hương” đã hết hạn sử dụng và miếng thịt nướng miễn phí cũng chỉ có trong cái bẫy chuột mà thôi. Khi nhu cầu chốc lát giải trí cao hơn nhu cầu thay đổi nhận thức, thì công thức để có một cuốn sách bán chạy chỉ đơn giản gồm những phép cộng của quảng cáo, quảng cáo và quảng cáo. Sự lười nhác của các nhà báo và sự thụ động của các nhà phê bình khiến công chúng dần dần chứng kiến hình ảnh nhà văn cũng “hot” như những tài tử điện ảnh nghiệp dư hoặc những người mẫu chụp ảnh bán nude! Khi trang viết không thể tự hiển lộ sức hấp dẫn thì người viết phải tự đăng đàn nói về tâm tư, về ước nguyện, và cả về những giấc mơ mà chính mình cũng không mấy tin cậy!

GIA DŨNG làm tuyển thơ Trời Nam Thương Nhớ


[Vào lúc : 14:40 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Kết nối]
Nhà thơ Gia Dũng, một chuyên gia biên soạn các thi tuyển, chuẩn bị cho ra mắt một bộ sách có tên gọi “Trời Nam thương nhớ” dày 2500 trang. Đây có thể là một cuộc điểm danh công phu và qui mô nhất đối với thơ phương Nam. “Trời Nam thương nhớ” chia làm ba phần, thơ Sài Gòn – TPHCM, thơ đồng bằng sông Cửu Long và thơ miền Đông Nam bộ. Hiện tại, nhà thơ Gia Dũng đã làm xong hai phần đầu có độ dày 2200 trang và đang hoàn tất phần thơ miền Đông Nam bộ để bổ sung thêm khoảng 300 trang nữa. Thử lướt qua bản thảo tuyển thơ “Trời Nam thương nhớ” có thể bắt gặp nhiều thế hệ làm thơ như Lê Quang Định, Trịnh Hoài Đức, Phan Thanh Giản, Bùi Hữu Nghĩa, Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Thông… cho đến Bùi Văn Dung, Phạm Thị Ngọc Liên, Thảo Phương, Phạm Thanh Chương, Quang Chuyền, Nguyễn Liên Châu… và những gương mặt trẻ đương đại như Nguyễn Thị Châu Giang, Ngô Thị Hạnh…

Bánh chưng công nghiệp


[Vào lúc : 10:05 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong sự tối đen của đêm ba mươi, đó cũng là sự im ắng tắt lịm tột cùng của mầu sắc, và nó cũng khóa cứng mọi âm thanh muốn vọng ra ngoài. Trong đêm tối người ta khao khát cái gì? Khao khát nhìn thấy ánh sáng! Và trong im lặng tột cùng người ta nghe thấy cái gì? Nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim trên nẻo đường về với cố hương! Đúng thế! Những trái tim đang đập tơi bời! Nó đập như muốn phá vỡ màn đêm! Đập bồi hồi cùng muôn vàn lo âu khấp khởi mừng vui. Như triết gia Sartre đã nói một câu da diết : “Cuộc đời yêu như thể đất thịt này!” (la vie est aimable comme la terre charnelle). Vâng, ngay trong đêm tối bao la, ngay cả lúc ngồi trên xe, người ta cũng cảm giác rõ ràng về bánh xe chuyển xuống đường đất, nhỏ hơn, xóc hơn, nhưng thân thiết hơn, hoài niệm hơn, và nối kết như máu thịt của mình…

Nhà văn Nga có thể sống bất cứ đâu


[Vào lúc : 16:31 - 03/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Giải thưởng văn học “Cuốn sách lớn” của Nga đã công bố danh sách các tác giả đoạt giải năm 2011. Giải nhất thuộc về nhà văn trẻ Mikhail Shishkin (số tiền thưởng 3 triệu rúp tương đương100.000 USD) với tiểu thuyết “Người viết thư”. Giải nhì thuộc về nhà văn Vladimir Sorokin (1,5 triệu rúp) với tiểu thuyết “Bão tuyết” và giải ba thuộc về nhà văn Dmitry Bykov (1 triệu rúp) với tiểu thuyết “Ostoromov, hay Môn đệ của pháp sư”. Sau lễ trao giải, nhà văn Mikhail Shishkin hai lần đoạt giải “Cuốn sách lớn” đã có cuộc trò chuyện với phóng viên báo điện tử “Tầm nhìn”. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc...

Nặng trĩu đỉnh Mẫu Sơn


[Vào lúc : 08:58 - 03/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Dường như cái giá lạnh của mùa đông đối với nhiều người Hà Nội vẫn chưa đủ "đô", và họ thường lên các vùng núi phía Bắc lúc cuối năm để còn được chứng kiến tuyết rơi, nước đóng băng... Nhà giáo & nhà văn Chu Sơn là một trong những người thích "chơi ngông" như vậy! Nhân một lần tới đỉnh Mẫu sơn vào dịp mà ngay giữa Thủ đô mọi người phải mặc áo đại hàn, Chu Sơn đã "gặt hái” được hai "bông hoa thơ” về Tuyết và Hoa Layơn. Đều là cảm hứng về sự cô đơn, sự lãng quên, song "Tuyết đỉnh Mẫu Sơn" mới chỉ là sự gợi mở, gợi hứng, còn "Hoa Layơn đỉnh Mẫu Sơn" lại như một sự tổng kết, sự suy ngẫm của anh về nhân tình thế thái…

Trên bóng đêm kia
Mờ mờ sẽ sáng
Vết tích của một lần bông cà-phê nở sớm
Phải rụng vì sương muối
Những người yêu nhau
Không nhập được vào nhau
Không phóng được lời nguyền
Chỉ nhấp nhô
Một tiếng chuông


Nhiều người cầm bút, tài năng chưa kịp vun đắp đã thui chột, vì luôn tự kiểm duyệt mình, hoặc viết chiều theo thị hiếu tư tưởng, tình cảm của một tờ báo (mà tổng biên tập bao giờ cũng có tính đại diện độc tôn) để được đăng bài… Trong khi quy luật của xác suất là hàng ngàn người cầm bút viết hết tâm tư và bản năng của mình, thử nghiệm đủ loại bút pháp, trong nhiều thập kỷ, thậm chí hàng bao thế kỷ mới bật ra được một nhân tài đích thực. Không thể phong nhà văn như phong cấp tướng được (ở đây không bàn đến những người viết sách bán chạy, kể cả ở Pháp, Mỹ hay Nhật). Vì vậy, vai trò nhà cầm quyền rất lớn để tạo ra môi trường cho văn thi sĩ sáng tạo. Ngay dưới chế độ phong kiến hà khắc, cũng có nhiều vị hoàng đế ý thức được chính sách này.  Thời nhà Đường ở Trung Hoa, dù Lý Bạch cho thôi làm quan, nhưng vẫn được đặc ân là uống rượu bất kỳ hàng quán nào thì ngân khố triều đình sẽ trả tiền. Dưới thời Napoléon đệ tam, Victor Hugo quyết liệt chống hoàng đế với những lời lẽ miệt thị cùng cực, nhưng ông vẫn được Napoléon III ân xá, dù dứt khoát không thoả hiệp, khi mất Victor Hugo vẫn được tổ chức quốc tang trong điện Panthéon . Rõ ràng chưa có chế độ nào vì chủ trương tự do sáng tác mà bị suy yếu, hay sụp đổ…

Chốc lát ngắm nhìn NGUYỄN QUANG SÁNG


[Vào lúc : 12:51 - 02/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một sáng trò chuyện đang tíu tít, bất chợt từ ngoài cửa bước vào một khách nam và một khách nữ. Nhận ra hai người, tôi vội ngồi thụp xuống chân cô tiếp tân, im thít. Lát sau, cô vỗ vỗ lên đầu tôi: “Khách lên phòng rồi…anh đứng dậy đi! Hổng sao, ông Nguyễn Quang Sáng đó …nghe nói ổng là nhà văn cách mạng”… Người Sài Gòn xưa là vậy, không tò mò chuyện người khác nên cũng không hỏi chị phụ nữ kia là ai? Nhưng tôi biết, đó là nữ văn sĩ quân đội nổi tiếng hồi đó. Đừng ai "suy diễn bậy bạ" nha. Chắc hai nhà văn lớn đưa nhau lên phòng riêng để bàn luận văn chương thôi. Tuy vậy có làm thêm chuyện gì khác thì  với nhà văn cũng chẳng là gì, văn chương mới là quan trọng. Mà với Nguyễn Quang Sáng thì văn chương thuộc loại chiếu nhất làng văn Nam bộ kháng chiến rồi…

VÂN LONG cười thì cười... thả giàn


[Vào lúc : 16:16 - 01/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Hôm nay tôi được nữ sĩ Phan Thị Thanh Nhàn ghé sát tai tôi (không  phải do thân mật gì đâu, mà giữa ồn ào đông người thì phải vậy!) bỏ nhỏ: “Em có viết đôi dòng về anh trên lethieunhon.com, anh đọc chưa?”. Tôi hơi giật mình, độ này Nhàn hay viết chân dung bạn bè, có lẽ đã đến lúc bí đề tài, nàng đưa mình lên…thớt! Nhưng may quá, chỉ là một câu ca dao vui tôi kể hôm nào trong    các chuyến đi vô tiền khoáng hậu của cánh nhà văn chúng tôi. Vì là ca dao nên câu đó cũng chịu phận tam sao thất bản như mọi câu ca dao khác, kể cả xuất xứ của nó. Vậy tôi xin kể lại đúng như tôi kể hôm ấy...


Phân trang 10/308 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất