Câu chuyện một người viết già có bút danh Thảo Am: “Cô gái lên xe của ông, áp bộ ngực không lấy gì làm nhỏ lên lưng ông. Đã lâu ông mới có được cảm giác bồi hồi, rừng rực ấy. Cái lần đứa con gái làm điếm bất thình lình nhảy lên ôm eo ông, ông cũng không có được cảm giác này. Tấm thân gần 70 năm của ông rạo rực như có luồng điện chạy qua. Chuyến này về nhà mà viết về nhục dục chắc văn ông không bị khô cạn như hồi ông mô tả đứa con ở bị ông chủ xoa mông nữa đâu. Ông tủm tỉm cười. Ông vui nên đến chỗ rẽ lúc nào không hay…”
Đó không phải là thông tin của tôi, mà được đúc kết ra từ ông Hà Văn Thùy trong bài “Tản mạn và hoài niệm” đăng trên trang 2 báo Văn Nghệ (cơ quan của Hội Nhà văn Việt Nam) số 38 ra ngày 20.9.2008. Theo ông Hà Văn Thùy thì vào khỏang năm 1996, sau khi thiên phóng sự pháp đình nhan đề “Tamexco, nghe, thấy và bình luận”của ông được đăng trên báo Văn Nghệ, thì do bài viết có những vấn đề sai lệch gì đó về nội dung, tác giả (lúc ấy là cán bộ của bản báo) đã bị kiểm điểm. Ông Hà Văn Thùy viết: “Tổng Biên tập bay vào kiểm điểm tôi…Kiểm điểm xong xuôi, anh cười rồi nói nhỏ với nhà thơ Nguyễn Duy và tôi: “Kiểm thì kiểm, nhưng đó là bài báo hay!”.
Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng vẫn là “thầy cãi” trong chính các tác phẩm của mình. Ông bộc trực: “Nói thật, cái anh nhà văn khác với anh luật sư ở chỗ là luôn luôn cãi dù không ra tòa. Nhiều người gọi sự “luôn luôn cãi” này như một sự phản biện cuộc sống. Tôi vừa hoàn thành tiểu thuyết Nước mắt một thời viết về cải cách ruộng đất ở Thái Bình quê tôi. Chừng nào con người còn khổ đau, bất hạnh thì ngòi bút của tôi còn tiếp tục “cãi” hoài!”.




